Ba ngày sau, chùa Trấn Quốc.
Trong lòng mọi người đều biết rõ, vở kịch hôm nay chẳng qua là diễn cho người ngoài xem, vậy thì cứ tới đi.
Vì thế, trên đường đi tới chùa, xe ngựa của Đông cung và của Quý phủ phân biệt rõ ràng.
Khi xuống xe ngựa, ta theo bản năng liếc mắt một cái, đã thấy Quý Duy bảo vệ Đào Nhu vô cùng kín kẽ.
Ta cười khổ, chẳng lẽ là sợ ta lại giở trò gì sao.
Sau khi thắp hương cầu phúc xong, không biết Thái t.ử đã đi đâu mất.
Ta đi loanh quanh không mục đích, không biết vì sao lại đi tới cây nhân duyên khổng lồ phía sau núi.
Nhìn cây nhân duyên treo đầy lụa đỏ, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên bóng dáng một thiếu niên cùng một thiếu nữ đứng cạnh nhau….
Cũng dưới tàn cây cổ thụ này, thiếu niên cầm b.út vừa lẩm nhẩm vừa hạ b.út viết, [Quý Duy cùng ta vĩnh viễn bên nhau.]
Thiếu nữ đỏ bừng mặt, mắng, “Đồ háo sắc.”
Ngẫm nghĩ một lát, nàng bổ sung thêm, “Ta nói cho chàng biết, Bồ Tát thần thông quảng đại đang chứng kiến đó, nếu ai nuốt lời sẽ bị trừng phạt…”
Kí ức dừng lại, những lời hứa hẹn thuở thiếu thời xa xôi như đã qua một đời.
Ngừng một lát, ta theo trí nhớ đi tới một vị trí, đôi mắt tập trung vào một dải lụa đỏ đã sớm phai màu.
Ta vươn tay muốn lấy, nhưng một đôi tay thon dài đã nhanh hơn, nắm lấy dải lụa kia trước ta.
Trái tim ta nhảy dựng, quay đầu nhìn lại, đúng là Quý Duy!
Quý Duy mặt không đổi sắc nhìn dải lụa kia một lúc lâu.
Ta vừa định mở miệng hỏi hắn vì sao lại tới đây, lại thấy Quý Duy lấy ra từ trong n.g.ự.c một cây hỏa chiết.
Ngọn lửa l.i.ế.m vào dải lụa đỏ, ta trơ mắt nhìn vật đại biểu cho lời thề nguyền son sắt kia bùng cháy dữ dội, nháy mắt hóa tro tàn.
Mà trái tim ta, cũng giống dải lụa kia, tàn lụi trống rỗng.
Ta đau đến mức cơ hồ đứng không vững, hóa ra, Bồ Tát thật sự đang nhìn.
Ta quả thực… đáng gặp báo ứng!
7
Cơn gió lạnh đầu xuân thổi tới, một vạt nắng lặng lẽ rơi, lại bị tán lá rậm rạp ngăn cản, không chiếu nổi xuống mặt đất.
Ta nhìn Quý Duy không nói không rằng quyết tuyệt rời đi, giống như mục đích hắn xuất hiện ở đây chỉ là để xóa sạch mọi dấu vết minh chứng cho tình yêu sâu đậm của chúng ta thuở thiếu thời.
Nhìn thấy hắn sắp đi xa, ta cuối cùng vẫn nhịn không được, run giọng nói, “Ta không hề đẩy Đào Nhu.”
Quý Duy ngoảnh lại nhìn ta, không nói một lời.
Ta c.ắ.n môi, giọng nghẹn ngào sắp khóc, “Tâm tư Đào Nhu không trong sạch, không phải lương duyên của ngươi.”
Cho dù chẳng thể ở cạnh Quý Duy, ta vẫn hi vọng người bên hắn là một cô nương tốt nhất trên đời này, không nhiễm nửa phần bụi bặm.
Đôi mắt hẹp dài của Quý Duy không biểu lộ thần sắc gì. Sau một lúc lâu, hắn cong miệng mỉa mai, “Khi ta đến, Thái t.ử và Quý phi đang ở bên nhau.”
Lòng ta run lên.
Quý Duy tựa tiếu phi tiếu nhìn ta, “Đây là lương duyên ngươi hao hết tâm tư cầu lấy cho mình? Hay là bản thân bất hạnh, liền không muốn thấy người khác hạnh phúc?”
Hết câu hỏi này tới câu hỏi khác, tựa như mũi tiễn nhọn hoắt đ.â.m xuyên trái tim ta, khiến ta suýt không đứng vững, đôi môi cũng run rẩy không thôi.
Không phải.
Trên đời này, không ai khát cầu hạnh phúc hơn ta.
Nhưng Quý Duy chỉ lạnh lùng nói, “Kim Tình Mạch, những thủ đoạn dơ bẩn ngươi học được trong cung, đừng có dùng với ta.”
Ta như bị sét đ.á.n.h khựng lại, trơ mắt nhìn người nọ rời đi, ngay cả một cái liếc mắt nhìn ta hắn cũng lười tốn công.
Trên đường hồi cung, ta nghĩ tới lời của Quý Duy, tinh thần hoảng hốt không yên.
Thái t.ử ngồi ngay ngắn ở trong xe ngựa cũng nhếch môi, đáy mắt lạnh lùng, trên mặt là vẻ phiền muộn, chắc là lại ăn phải trái đắng chỗ Kim An Dao rồi.
Ta cảm thấy vừa buồn cười, lại vừa đáng thương.
Nghĩ đến chính mình, ta lại buồn bã tự giễu, ta thì có khác gì chứ?
Lúc này, xe ngựa đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt Thái t.ử băng lãnh, đột nhiên vén rèm lên, chỉ thấy xe ngựa đã bị một đám hắc y nhân không biết từ đâu nhảy ra bao vây từ khi nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-5.html.]
Một tiếng tiêu vang lên, thị vệ Hoàng gia cùng hắc y nhân chiến thành một đoàn.
Kiếm quang lòe lòe cùng m.á.u đỏ phun ra khiến người ta nhức mắt.
Thái t.ử lớn tiếng quát, “Bảo hộ Quý phi nương nương!”
Ta thấy hắn nói xong liền vội vã chạy về hướng xe ngựa của Kim An Dao.
Phía sau hắn, ta bị trượt chân, khó khăn nắm mới vịn vào càng xe mà không ngã sấp xuống.
Ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy Quý Duy bảo vệ Đào Nhu cẩn thận trong vòng tay, chưa từng liếc mắt nhìn ta ở bên này lấy một lần.
Quý Duy từng bảo vệ ta quên mình, giờ phút này che chở trước mặt nữ t.ử khác, ngay cả bản thân bị thương cũng không tiếc.
Mà phu quân của ta, cũng toàn tâm toàn ý bảo vệ cho một nữ nhân khác.
Ta đảo mắt, ngay cả kẻ ngoan độc như Thái t.ử, giờ phút này vì Kim An Dao mà trổ hết tài cán, gắt gao che chở cho nàng ta.
Duy chỉ có mình ta, cô đơn chiếc bóng, bị mọi người vứt bỏ.
Đời này, có lẽ không ai thèm để ý tới sống ch/ết của ta.
Trái tim ta như bị khoét một lỗ sâu hoắm, bị hàn ý thấu xương thổi vào, m.á.u chảy đầm đìa.
Trong lúc nhất thời thất thần, ta bị thích khách c.h.é.m vào cánh tay, má//u tươi chảy ào ạt.
Giây phút hốt hoảng, ta nghe văng vẳng tiếng thiếu niên vang vọng ở bên tai, “Tình Mạch, chỉ cần có ta ở đây, sẽ không bao giờ để nàng chịu tổn thương.”
Bên kia, Thái t.ử đã sớm che chở cho Quý phi tẩu thoát, chỉ một nhoáng đã không thấy tăm hơi đâu.
Ta đứng sững tại chỗ không thể động đậy.
Chung quy, chỉ có ta là kẻ bị bỏ rơi.
Hiện giờ, ta chỉ có dựa vào chính mình.
Ta c.ắ.n răng chịu đau, một mình chạy về con ngựa cách đó không xa.
Đột nhiên, một thanh kiếm c.h.é.m thẳng xuống.
Trong lúc chỉ mành treo chuông, một tiếng xé gió truyền tới.
Một mũi tên nhọn bay ngang trời, b.ắ.n trúng tên hắc y nhân kia.
“Cấm quân cứu giá chậm trễ, mau bảo vệ Thái t.ử phi nương nương.” Người của Cấm quân đã tới, đám thích khách cuối cùng cũng rút lui.
Nhàn cư vi bất thiện
Tóc tai ta tán loạn, khắp người dính dầy bụi bặm, ống tay áo bị thương thấm m.á.u ướt sũng, chật vật không thể tả.
Bên kia, Quý Duy cuối cùng cũng buông Đào Nhu ra, cau mày tiến lên, theo bản năng muốn tự mình xem xét, “Ngươi bị thương?”
Ta né tránh bàn tay Quý Duy vươn ra, giọng nói khàn khàn, “Không sao, không phiền Quý Tướng quân.”
So với đau đớn trong lòng, vết thương trên cánh tay ta có đáng gì chứ?
Ta đúng là vẫn còn oán hận, nhưng ta… không có tư cách.
Tay của Quý Duy khựng lại giữa không trung.
Lần đầu tiên ta bỏ mặc hắn, quay đầu phân phó Cấm quân, “Hồi cung.”
Sau khi về đến Đông cung, Thái t.ử đã sớm chờ sẵn ở trong phòng.
Ta vừa mới bước vào, liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm của hắn.
Hắn không hề quan tâm lấy một câu, mở miệng đã lạnh lùng chất vấn, “Quý Duy đã chạm vào ngươi?”
Lông mi ta run lên, “Không có, Quý Tướng quân thấy ta bị thương nên…”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy hắn sầm mặt ngắt lời: “Thật bẩn! Người đâu, mau giúp Thái t.ử phi tẩy rửa!”
Không đợi ta phản ứng kịp, một thau nước lạnh ngắt dội thẳng từ đỉnh đầu ta xuống.
Hô hấp ta nghẹn lại, miệng vết thương vốn đã ngừng chảy m.á.u bị kích thích, lại rách toạc ra.
Máu cùng nước thi nhau chảy xuống, tạo thành một đống hỗn độn trên mặt đất.
Hơi lạnh thấm vào tận xương, ta ngã ngồi trên đất, hàm răng không khống chế được mà run lập cập.
“Ái phi, nhớ cho kĩ, không ai có thể đoạt đồ của bổn cung.” Thanh âm mang tính cảnh cáo của Thái t.ử từ đỉnh đầu truyền tới.
Ta nhắm mắt lại, nhớ tới sự tuyệt vọng hôm nay khi mạng sống bị đe dọa, cùng cảm giác đau đớn khi bị ruồng bỏ kia.
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói lạnh lẽo như u hồn, “Ngay cả bệ hạ cũng không thể sao?”
--