29
Lưỡi d.a.o sắp chạm đến trên mặt Kim Tình Mạch, hơi lạnh tỏa ra khiến nàng rùng mình. Nàng không dám động đậy, trên trán toát ra mồ hôi lạnh.
Mắt thấy lưỡi d.a.o sắp hạ xuống, nàng tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đột nhiên, một trận gió nhẹ phất qua, bên tai truyền đến tiếng con d.a.o bị rơi xuống.
Nàng mở mắt, nhìn thấy Quý Duy cách đó không xa chạy tới, trái tim như nhảy lên tới tận cổ họng.
Sắc mặt Quý Duy âm trầm, cả người u ám.
Hai đại hán bên cạnh thấy dáng vẻ hắn như vậy, lập tức buông Kim Tình Mạch ra, bỏ chạy.
Nam Phong đuổi theo bọn hắn.
Lúc này, A Vân không biết từ đâu chạy tới, quỳ phịch trước mặt nàng, kiểm tra toàn thân một lượt, “Tiểu thư, người không sao chứ?”
Đào Nhu nhìn thấy Quý Duy, ánh mắt chợt bối rối, “Tướng quân, ta…”
Ánh mắt Quý Duy chỉ dõi theo Kim Tình Mạch, lạnh lùng ngắt lời nàng ta, “Người đâu, bẻ gãy tay nàng ta, ném ra khỏi Kinh thành!”
Từ lúc Quý Duy tiến vào tới giờ chưa từng liếc nhìn Đào Nhu lấy một cái, giống như nàng ta chỉ là một gã hề nhảy nhót, căn bản không đáng cho hắn để ý, chưa kể tới hôm nay nàng ta dám bắt cóc Kim Tình Mạch.
Đào Nhu bị kích thích, “Quý Duy, chàng thật độc ác!”
Quý Duy cuối cùng cũng chịu nhìn nàng ta, ánh mắt là sự chán ghét không thèm che giấu, “Đào Nhu, ta tự nhận đã hết lòng quan tâm giúp đỡ ngươi, sau khi rời khỏi Kinh thành, tự lực cánh sinh đi!”
Đào Nhu không cam lòng, nàng ta như túm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, không ngừng đặt câu hỏi, muốn chứng minh: “Quý Duy, đã nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chàng không có một chút tình cảm nào với ta sao? Chỉ một chút thôi cũng không ư?”
Môi mỏng Quý Duy khẽ mở: “Chưa từng.”
Lồng n.g.ự.c Đào Nhu như bị khoét rỗng, trái tim rốt cuộc lạnh cóng.
Lần này nàng không hề phản kháng, tùy ý để người kéo đi, giọng hét ch.ói tai của nàng ta truyền tới, “Quý Duy, đây là chàng ép ta!!!”
Quý Duy không để ý đến nàng ta, nói với Kim Tình Mạch: “Xin lỗi, ta tới chậm rồi. Lời Đào Nhu nói không phải sự thật, nàng đừng tin.”
Giọng Kim Tình Mạch hơi khàn, nàng còn chưa thoát khỏi cơn khủng hoảng kia: “Chàng… Sao chàng lại tới đây?”
“Đúng lúc thấy A Vân đi tìm nàng, ta cảm thấy có điều không đúng. Nghe được nàng bị người bắt đi, ta liền lập tức trở lại đây. May là lần này ta không đến muộn.” Câu cuối cùng của Quý Duy nói bằng giọng trầm thấp, mang theo chút may mắn, lại có một tia bi thương khó giấu.
Lời của Đào Nhu vẫn còn văng vẳng bên tai, tâm tình Kim Tình Mạch có chút phức tạp, nhìn Quý Duy không nói chuyện.
Quý Duy còn nói, ngữ khí hạ thấp. “Là ta liên lụy đến nàng, xin lỗi.”
Trái tim Kim Tình Mạch co rút đau đớn.
Quý Duy đưa nàng trở về, hai người không ai nói với ai một câu gì, cả đường trầm mặc.
Tới nhà, Kim Tình Mạch xoay người bước vào.
Quý Duy nhìn theo bóng lưng nàng, miệng khẽ mấp máy, muốn nói gì nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Hắn đứng tại chỗ nhìn Kim Tình Mạch rời đi suốt hồi lâu.
Kim Tình Mạch không biết.
Nhưng A Vân lại chú ý tới.
Thấy tiểu thư nhà mình có tâm sự, nàng không nói chuyện, im lặng theo phía sau.
Kim Tình Mạch về phòng, cho A Vân lui xuống nghỉ ngơi.
Sau đó, nàng đến thăm Hàn lão gia. Khi ấy Hàn lão gia không nằm trên giường mà đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Trong lòng nàng cả kinh, vội tiến lên đỡ ông: “Cha, sao người lại ra đây?”
Hàn lão gia vỗ tay nàng, “Ta đã khỏe nhiều rồi, nằm nhiều xương cốt buồn bực khó chịu, để cho ta đứng một lát cho khỏe.”
Lúc này, Kim Tình Mạch mới buông tay.
“Hàn Nhi có quen biết Quý Tướng quân kia sao?”
Kim Tình Mạch sửng sốt, “Không có…”
“Con không giấu được ta đâu, chẳng lẽ hắn chính là nguyên nhân khiến cho con không muốn tới Kinh thành?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-18.html.]
30
Trái tim nàng khẽ run lên, ngẩng đầu thì chợt bắt gặp ánh mắt từ ái.
“Kì thật ta biết con không phải nữ nhi của ta.” Hàn lão gia bình tĩnh cất lời, không biết những lời này có thể khiến người ta kích động đến nhường nào.
Đầu óc Kim Tình Mạch trống rỗng, mãi không thể thốt thành lời.
Hàn lão gia dịu dàng vuốt tóc Kim Tình Mạch, tiếp tục nói. “Con đừng khẩn trương. Kì thật ta đã sớm phát hiện ra, sở dĩ không vạch trần vì trong lòng ta đã sớm coi con như con gái ruột của mình. Con cùng Hàn Nhi đều là người quan trọng của ta.”
Những lời ấm áp này khiến Kim Tình Mạch ngây người hồi lâu, nước mắt ào ạt chảy xuống.
Nàng lấy lại tinh thần, tiến lên một bước, vùi đầu vào trong n.g.ự.c Hàn lão gia khóc không thành tiếng.
Chóp mũi nàng ngửi được mùi t.h.u.ố.c đông y, nước mắt không thể ngừng.
Vòng tay ấm áp của Hàn phụ khiến cho nàng nhớ tới phụ thân quá cố, cái ôm của Kim phụ cũng ấm áp y như vậy.
Hàn lão gia im lặng để nàng tùy ý phát tiết, nhẹ tay vỗ vỗ lên lưng nàng, “Con tên là gì?”
Kim Tình Mạch nức nở trả lời, “Con là Kim Tình Mạch…”
Vẻ mặt Hàn lão gia nhu hòa, “Tình Mạch, tên thật hay. Tình Nhi, mấy ngày nữa con thay cha tới Quý phủ nói lời cảm tạ đi. Bất kể trước kia con đã trải qua chuyện gì, con đều là nữ nhi tốt của cha. Có cha ở đây, con không cần sợ gì cả.”
“Cha…” Nước mắt Kim Tình Mạch lại trào ra.
Ngày tiếp theo, ngoại thành.
Kim An Dao từ chùa Trấn Quốc lễ Phật trở về, ngồi trên xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần.
“Híííiiiii~"
Xe ngựa đột ngột dừng lại, Kim An Dao lảo đảo một cái, cơ thể lao về phía trước, cung nữ bên cạnh nhanh ch.óng đỡ lấy nàng ta.
Tiếng thái giám bên ngoài cao giọng quát lên the thé, “To gan! Kẻ nào dám ngăn cản xe ngựa của Hoàng hậu, không muốn sống nữa sao?!”
Kim An Dao nhíu mày, “Sao thế?”
Thái giám cung kính bẩm báo, “Hồi bẩm nương nương, có một nữ t.ử hai tay đầy m.á.u đột nhiên chặn đường, nô tài đã đuổi ả ta đi, không để nàng ta làm phiền nương nương.”
Đào Nhu bên ngoài xe ngựa nóng nảy, lập tức quỳ xuống, lớn tiếng hét, “Đào Nhu cầu kiến Hoàng hậu nương nương. Thần nữ có chuyện trọng yếu muốn bẩm báo, mong nương nương khai ân, cho Đào Nhu một cơ hội.”
“Đào Nhu?”
Cung nữ bên cạnh vén rèm xe ngựa lên.
Tối hôm qua, Đào Nhu bị thủ hạ của Quý Duy b.ẻ gãy hai tay, ném ra ngoại thành.
Nàng ta chật vật nằm trên mặt đất, toàn bộ không cam lòng hóa thành oán hận.
Cho dù nàng ta có phải ch.ết cũng muốn cá c.h.ế.t lưới rách với Quý Duy. Nàng ta cố chấp nghĩ, nếu nàng ta không có được, vậy hãy hủy diệt đi, đừng ai mong có được!
“Sao ngươi lại trở thành thế này?”
Giờ phút này trên người Đào Nhu toàn là m.á.u, tóc tai hỗn loạn, mặt mũi nhem nhuốc, nào còn dáng vẻ của ngày trước.
“Là Quý Duy khiến dân nữ thành thế này! Đào Nhu cả gan muốn cầu kiến Hoàng thượng! Đào Nhu thật sự có chuyện trọng yếu phải báo cho Hoàng thượng biết!”
“Ồ? Chuyện trọng yếu gì, nói cho bổn cung nghe một chút xem sao.” Kim An Dao có chút giật mình. Đào Nhu đã gây ra chuyện gì đến nỗi lưu lạc thành dáng vẻ hiện tại?
Trong kinh đồn đại chuyện Đào Nhu cùng Quý Duy, nàng ta không phải không nghe qua.
Nhưng nghe Đào Nhu nói muốn gặp Hoàng thượng, Kim An Dao không khỏi có chút buồn cười.
Hoàng thượng sao có thể là người nàng ta muốn gặp là gặp chứ?
Đào Nhu thấy nàng ta không tin, khẽ c.ắ.n môi, đứng lên, muốn tiến lại gần Kim An Dao.
Thái giám canh giữ cạnh xe ngựa nhanh ch.óng ngăn nàng ta lại, “To gan!”
“Cứ để cho nàng ta lại đây.” Kim An Dao có chút hiếu kì.
Nhàn cư vi bất thiện
Thái giám cúi đầu lui ra
Đào Nhu tiến lên, thấp giọng nói vài câu đơn giản vào tai Kim An Dao.
Khi nghe xong, sắc mặt Kim An Dao bỗng biến đổi, “Đưa nàng ta về cung.”
--