25
Ánh mắt Quý Duy tối tăm không rõ, hắn nghĩ nghĩ, “Nàng có từng phát sinh chuyện gì kì hoặc hay có thói quen kì lạ nào không?”
Nam Phong có chút khó hiểu, hồi tưởng lại vài giây, thành thật: “Nghe đồn nửa năm trước, Hàn Thiên Cửu từng trượt chân ngã vào trong nước, khi được cứu lên đã không còn thở nữa. Phụ thân vô cùng nàng ta đau lòng, khi chuẩn bị cử hành lễ tang thì nàng đột nhiên tỉnh lại, dọa cho mọi người sợ hãi. Sau khi nàng ta tỉnh lại không nhớ rõ rất nhiều chuyện, phụ thân nàng ta nghĩ rằng ông trời thương xót cho nên mới khiến nữ nhi của ông ta một lần nữa sống lại, cho nên không hề hoài nghi, càng thêm chiều chuộng nàng.”
“Nửa năm trước… Còn tin gì khác không?”
“Có, Hàn Thiên Cửu dường như rất bài xích Kinh thành, bình thường khi Hàn phụ ra ngoài thường dẫn nàng ta theo, nàng ta cũng rất thích đi. Nhưng chỉ cần nơi đến gần với Kinh thành là nàng nhất quyết không chịu đi, bình thường ngay cả nhắc đến Kinh thành cũng không muốn.”
Đôi con ngươi tối đen như mực của Quý Duy lóe sáng.
“Hàn Thiên Cửu…” Hắn lẩm nhẩm cái tên này mấy lần, hồi lâu mới cười ha hả, “Quả nhiên là nàng…”
Quý Duy cười sung sướng, cảm giác mất đi lại có lại khiến lo lắng suốt nửa năm nay của hắn tản đi.
Đáy mắt hắn lóe sáng, dáng vẻ lại hăng hái như trước, “Tra cho ta xem hiện nàng đang ở đâu, sau đó phái người đi tìm vị kia.”
Nam Phong lĩnh mệnh rời đi.
A Bích trốn ở góc tường nghe rõ ràng cuộc đối thoại của hai người họ, nàng ta kích động che miệng, lệ rơi đầy mặt.
Thật tốt quá, tiểu thư vẫn chưa ch.ết.
Sáng sớm ngày hôm sau, A Bích rời khỏi nhà mua đồ ăn, nàng đưa mắt nhìn xung quanh đầy hi vọng.
Nàng cơ hồ đã đi khắp cả Kinh thành, hỏi thăm một lượt, vẫn không tìm thấy người kia.
Ánh mắt nàng ảm đạm, tự an ủi bản thân: Có lẽ hôm nay tiểu thư không ra ngoài, ngày mai lại đi tìm vậy.
Đột nhiên, phía đối diện có một nữ t.ử đi tới.
Đồ ăn trên tay A Bích rơi xuống, nàng ngây ngốc nhìn người đối diện, nước mắt lập tức chảy xuống, “Tiểu thư…”
Kim Tình Mạch nghe được giọng nói quen thuộc, còn tưởng bản thân đã nghe nhầm.
Giây tiếp theo, nàng nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc đẫm lệ.
Toàn thân nàng cứng ngắc, đứng sững tại chỗ.
Không biết bao lâu sau, A Vân ở bên cạnh gọi nàng, nước mắt Kim Tình Mạch chảy xuống, nàng chạy về phía A Bích.
Hai người ôm chầm lấy nhau.
“Tiểu thư, nàng là ai?”
Giọng của A Vân truyền tới bên tai, lúc này nàng mới ý thức được, các nàng vẫn đang đứng trên đường phố, bị nhiều người chú ý.
Kim Tình Mạch lau nước mắt, “Nàng là một vị cố nhân của ta. A Vân, ngươi chờ ta ở đây, ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Nói xong, nàng liền kéo A Bích đang khóc nức nở vào một ngõ nhỏ, “A Bích, ngươi còn sống, thật tốt quá.”
Giọng của A Bích có chút nghẹn ngào. “Tiểu thư… Em còn tưởng… tưởng cả đời này không được gặp lại người nữa…”
Nghe vậy, hốc mắt Kim Tình Mạch lại ướt, “Rốt cuộc có chuyện gì?”
“Là Quý tướng quân, ngài ấy cứu em.”
“Quý Duy?” Kim Tình Mạch nhớ lại tình cảnh ngay trước cửa Quý phủ, tâm tình phức tạp.
A Bích gật đầu, “Ngươi không có việc gì là tốt rồi, nhưng làm sao ngươi biết ta vẫn chưa ch.ết?”
“Em làm việc ở phủ của Quý Tướng quân, nghe được ngài ấy gặp được một nữ t.ử rất giống người, liền nghĩ thử xem.”
Kim Tình Mạch căng thẳng, chân mày cau lại, “Hắn biết là ta sao?”
“Ngài ấy… Ngài ấy không chắc, chỉ là suy đoán thôi…”
26
A Bích nói dối. Nàng biết tính tiểu thư nhà mình, nếu nàng nói thật, không biết tiểu thư sẽ trốn đi đâu mất.
Đây cũng là chút tư tâm của A Bích, hi vọng đôi uyên ương số khổ này có thể đến với nhau.
Hiểu lầm giữa hai người họ rất nhiều, A Bích cũng chỉ có thể giúp được đến mức này, về phần cuối cùng, hẳn là phải xem duyên phận của hai người.
“Tiểu thư, người yên tâm, em sẽ không để lộ ra đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-16.html.]
Kim Tình Mạch thở dài nhẹ nhõm, vui mừng nhìn A Bích, “Được, cảm ơn ngươi, A Bích.”
Sau khi tạm biệt A Bích, trên đường trở về, Kim Tình Mạch tùy tiện tìm vài lí do để giải thích với A Vân.
Về đến nhà, Kim Tình Mạch đưa t.h.u.ố.c mua được đưa cho A Vân, bảo A Vân đi sắc.
Lần này đến Kinh thành, bọn họ không dẫn theo nhiều người, cũng không muốn kẻ khác chú ý, cho nên thuê một viện không lớn không nhỏ.
Sân viện thanh nhã, cảnh đẹp ý vui, thích hợp để dưỡng bệnh.
Kim Tình Mạch khẽ hé cửa rồi nhanh ch.óng đi vào. Hàn lão gia không thể gặp gió.
Trong phòng mùi t.h.u.ố.c đông y nồng đậm, Hàn lão gia mấy hôm nay đều mê man, sức khỏe càng ngày càng kém.
Tất cả những đại phu mời tới trong thời gian qua đều không trị được, đều nói chỉ có thể dùng t.h.u.ố.c kéo dài sự sống.
Trừ phi có thể tìm được vị đại phu cải t.ử hoàn sinh trong truyền thuyết kia, y nhân thần bí Nhục Bạch Cốt.
Mấy ngày nay Kim Tình Mạch cố ý hỏi thăm xung quanh cũng không thêm được chút tin tức nào, vị thần ky kia thực sự thần bí, không ai biết người đó tên gì, là nam hay nữ.
Chờ thêm chút nữa, sợ là Hàn lão gia sẽ không trụ được.
Trong lòng Kim Tình Mạch lo lắng, chỉ có thể đặt hết hi vọng vào vị thần y kia.
Nàng cực kì ghét cảm giác bất lực này, giống như một lần nữa trải qua tuyệt vọng đời trước.
“Tiểu thư, bên ngoài có người cầu kiến.”
Kim Tình Mạch nghi hoặc mở cửa đi ra ngoài.
Chẳng lẽ chuyện lúc trước hỏi thăm đã có tin tức?
Nhớ tới điều này, Kim Tình Mạch không khỏi có chút mong chờ, “Mời vào.”
A Vân lên tiếng trả lời, xoay người ra ngoài mời khách vào.
Kim Tình Mạch ngồi ở đại sảnh chờ, siết c.h.ặ.t bàn tay vì khẩn trương mà đã chảy mồ hôi.
Hi vọng lần này có thể nhận được tin tức tốt, nàng lặng lẽ thầm cầu nguyện.
“Tiểu thư, người đã tới rồi ạ.”
Kim Tình Mạch giương mắt nhìn về phía cửa.
Một vị nam t.ử nho nhã cầm theo hòm t.h.u.ố.c chậm rãi bước vào.
Kim Tình Mạch chần chờ mở miệng, “Công t.ử đây là…”
Nhàn cư vi bất thiện
Vị nam t.ử trước mắt so với hình tượng trong lòng Kim Tình Mạch kém xa, cho nên nàng mới hỏi câu kia.
Vị đó tên Khanh Trần.
Hắn lễ phép chắp tay với Kim Tình Mạch, “Hàn tiểu thư, làm phiền rồi. Tại hạ tên là Khanh Trần, được người nhờ vả cho nên đến chữa bệnh cho Hàn lão gia.”
Trong lòng nàng nghi hoặc, không khỏi thăm dò, "Tiểu nữ t.ử tạ ơn ý tốt của công t.ử hảo ý, chẳng qua bệnh của gia phụ không ổn lắm.”
“Khanh Trần chính là người nàng muốn tìm.” Một thanh âm quen thuộc truyền đến.
Kim Tình Mạch theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy Quý Duy sải bước đi về phía nàng.
Đáy mắt Kim Tình Mạch sáng lên, lập tức quay đầu nói với Khanh Trần, “Chẳng lẽ công t.ử chính là vị danh y có thể diệu thủ hồi xuân kia?”
Khanh Trần bị nghi ngờ cũng không tức giận, dường như đã quen với chuyện này, “Đúng là tại hạ.”
Vị nam t.ử trước mắt này kém xa so với hình tượng trong lòng nàng, cho nên nàng hoàn toàn không nghĩ hắn là vị danh y kia.
Kim Tình Mạch không khỏi có chút xấu hổ, “Thật có lỗi, là tiểu nữ trông mặt mà bắt hình dong, mong công t.ử không để bụng.”
“Không có gì. Không biết Hàn lão gia đang ở đâu? Tại hạ bắt mạch cho lão gia trước đã.”
“Mời công t.ử theo ta.”
Kim Tình Mạch đi trước dẫn đường, trái tim nặng nề mấy ngày nay rốt cuộc cũng buông xuống, bất kể kết quả có thế nào, ít nhất còn có một tia hi vọng.
Tới cửa, Kim Tình Mạch không đi vào, khẩn trương đứng ở bên ngoài chờ tin tức.
--