Trong điện Thái Hòa, đàn sáo ca múa rộn ràng.
Ta đứng ở cửa, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, tận lực muốn áp chế cảm giác bất an trong n.g.ự.c.
Thái t.ử bên cạnh lại đột nhiên kéo tay ta, “Sao tay của ái phi lại lạnh như vậy?”
Lưng ta cứng đờ, theo bản năng nở một nụ cười hoàn hảo: “thần thiếp vốn thể hàn.”
Dứt lời, ta thấy ánh mắt hắn trở nên ý vị thâm trường, “bổn cung còn tưởng sắp được gặp cố nhân, ái phi cận hương tình khiếp.’
Hắn nói chuyện tuy khó nghe, nhưng lại luôn đoán được chính xác trong lòng ta đang nghĩ gì.
Ta vừa định nói chuyện, hắn đã kéo ta bước vào bên trong, “Chậm chút nữa là không thể xem trò vui rồi.”
Trái tim ta nhảy dựng, không kịp suy nghĩ, ánh mắt chỉ cần liếc thoáng qua phía trước liền thấy một bóng dáng quen thuộc đến cực điểm bước khỏi hàng, quỳ xuống.
Là Quý Duy.
Hai năm qua, hắn đã bớt đi vẻ thiếu niên phóng khoáng, nhiều thêm vài phần trầm ổn của nam nhân.
Nhưng dường như ta lại nhớ tới đêm dưới ánh trăng hôm đó.
Ngay khi ta còn đang thất thần, lại nghe thấy thanh âm Quý Duy truyền tới, “Thần muốn cầu bệ hạ hạ chỉ tứ hôn!”
2
Nhàn cư vi bất thiện
Bước chân ta khựng lại.
Bệ hạ ngồi trên long ỷ, nhìn Quý Duy trêu ghẹo, “Ồ, là cô nương nhà ai phúc phận lớn như vậy, có thể khiến Quý tiểu Tướng quân tự mình cầu hôn sự.”
Bàn tay dưới ống tay áo rộng thùng thình của ta chậm rãi siết c.h.ặ.t, trái tim cũng đập loạn như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Quý Duy quỳ trên mặt đất, ngữ khí trầm tĩnh đến cực điểm, “Hồi bẩm bệ hạ, là nữ nhi của Đào cố Tướng quân, Đào Nhu.”
Hô hấp của ta như nghẹn lại.
Bệ hạ lại hứng trí bừng bừng, “Đào cô nương này nhất định xinh đẹp như thiên tiên.”
Ta tận mắt nhìn thấy khuôn mặt Quý Duy hiện lên vẻ dịu dàng, “Bệ hạ nói đùa rồi, nàng không phải thiên tiên, nhưng là người có thể sóng vai đồng hành cùng vi thần.”
Vẻ dịu dàng của hắn như hóa thành một lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào tim ta.
Bệ hạ vuốt cằm, “Chuẩn! Khi nào có thời gian, hãy dẫn tân nương t.ử vào cung để trẫm gặp mặt.”
Quý Duy hành lễ nói, “Lần sau thần nhất định sẽ dẫn thê t.ử tới tạ ơn bệ hạ.”
Thê t.ử…
Ta bị từ này khiến đau đớn không thông, hốc mắt dâng lên một tầng sương mờ, cơ hồ khiến ta không thể nhìn rõ bóng người trước mặt.
Những cơn đau khắp châu thân mà nãy giờ ta cố ý phớt lờ, hiện tại đều đồng loạt kêu gào đau đớn.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, ta đã cưỡng chế đè ép trận chua xót kia xuống.
Ta tự nhủ bản thân, hiện giờ ta đã là Thái t.ử phi, không thể đ.á.n.h mất mặt mũi Hoàng gia.
Lấy lại bình tĩnh, ta khẽ nâng mắt, lại ngoài ý muốn đối diện với Quý Duy.
Ánh mắt chạm nhau, Quý Duy thu lại nét cười, thần sắc đạm mạc, giống như không quen biết ta.
Trái tim ta đau như d/ao cứa.
Trong kí ức của ta, lúc nào hắn cũng vui vẻ với ta, chưa bao giờ bày ra vẻ mặt lạnh nhạt xa cách như vậy.
Một nỗi trống rỗng khôn kể nảy lên trong lòng.
Đúng lúc này, Thái t.ử ôm eo ta tiến lên một bước, "Chúc mừng Quý tướng quân, nghe nói nữ t.ử nơi biên cương tư thế hiên ngang oai hùng, ngày khác bổn cung nhất định phải chiêm ngưỡng phong thái của Đào cô nương.”
Quý Duy nâng mắt, không hề để ý đến ta, cong môi cười, “Sợ là phải khiến Thái t.ử điện hạ thất vọng rồi, hôn thê của thần tính tình nhu hòa hiền thục, chỉ có một điểm tốt duy nhất, đó là trung trinh như một.”
Khi nói đến mấy chữ “trung trinh như một”, hắn cố ý nhấn mạnh.
Bàn tay ta giấu dưới ống tay áo phát run, buồn bực hoảng hốt.
Quả nhiên, hắn… hận ta.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, ta lại nghe hắn nói, “Khi Thái t.ử cùng Thái t.ử phi đại hôn, thần không ở trong Kinh thành, không thể kính một li rượu mừng, thật là tiếc nuối.”
Hắn bưng chén rượu lên, “Chén rượu này thần kính hai người, chúc hai người bạch đầu giai lão, cầm sắt hòa minh.”
Ta siết c.h.ặ.t, đau đớn khi móng tay cắm sâu vào da thịt khiến ta cực kì thanh tỉnh.
Ta lại tự nhắc nhở chính mình, giữa ta và hắn đã không thể nào, tuyệt không thể lộ ra nửa phần manh mối, khiến gắn gặp họa.
Dù vậy, khi nhìn nụ cười của hắn, trái tim ta vẫn như cũ, đau đến huyết nhục mơ hồ.
Ngay tại khi ta cố nén bưng chén rượu lên, Quý Duy đã uống một hơi cạn sạch, sau đó không chút lưu luyến xoay người rời đi.
Động tác của ta khựng lại một chút, ngửa đầu nuốt xuống chén rượu kia.
Rượu này thật đắng, đắng đến mức khiến lòng người run rẩy…
Rõ ràng yến tiệc huyên náo như vậy, ta lại cảm thấy bản thân như rơi xuống biển sâu vô thanh vô tức, cơ hồ hít thở không thông.
Giọng nói trào phúng của Thái t.ử truyền tới tai ta: “Xem ra cũng chỉ đến vậy.”
Ta làm bộ như nghe không hiểu, thản nhiên rót rượu cho hắn.
Lúc này, một tiếng bén nhọn vang lên, “Quý phi giá đáo!”
Đôi mắt hắn lập tức nhìn lại.
Ta che giấu vẻ châm chọc dưới sâu đáy mắt, thấp giọng nói, “Điện hạ, thần thiếp muốn đến Ngự hoa viên hóng gió.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-2.html.]
Chỉ cần chỗ nào có Kim An Dao, từ trước tới nay mắt hắn không chứa nổi người khác, làm sao còn lo lắng tới ta.
Ta lặng yên không một tiếng động rút lui.
Đi tới một chỗ yên lặng trong Ngự hoa viên, ta phất lui cung nhân phía sau, “Mang cho ta một bát canh giải rượu.”
Gió phất qua tóc mai bên mặt, ta ngước nhìn trăng lạnh trên đỉnh đầu, không kìm được mà nhớ tới cặp mắt lạnh như băng kia của Quý Duy.
Vị hôn thê của hắn, đến tột cùng là người như thế nào?
Hắn cũng sẽ đối xử với nàng như trước kia đối xử với ta chăng?
Dạy nàng múa kiếm, đưa nàng cưỡi ngựa, cố ý tìm đủ thứ đồ thú vị chỉ vì một nụ cười của nàng.
Ta càng nghĩ, trái tim lại càng đau.
Đột nhiên, một cánh tay rắn chắc kéo ta vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, hơi thở nóng rẫy đã phả vào cổ ta.
Lòng ta kinh hoảng, theo bản năng quát lên, “To gan, dám phi lễ với bổn cung…”
Người nọ chợt dừng lại, tiếng nói trầm thấp lộ ra một tia mỉa mai: “Bổn cung? Nói cũng thật quen miệng.”
Giọng nói quen thuộc này khiến ta bỗng nhiên cứng đờ.
Ta ngước mắt nhìn lên, chạm phải ánh mắt trào phúng của Quý Duy.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập tới gần.
Trái tim ta hoảng hốt đập kịch liệt.
Thanh âm của Thái t.ử vang lên, như gần trong gang tấc, “Ái phi, là nàng sao?”
3
Ta còn chưa kịp lên tiếng, liền cảm giác trời đất quay cuồng.
Là Quý Duy lôi kéo ta trốn vào một góc khuất.
Hô hấp của ta cũng như ngừng lại.
Bên ngoài đột nhiên có thanh âm truyền đến, “Thái t.ử điện hạ, bệ hạ đang tìm ngài.”
Tiếng bước chân khiến người ta hoảng hốt kia cuối cùng cũng dừng lại.
Lát sau, thanh âm đạm mạc của Thái t.ử vang lên, “Dẫn bổn cung qua đó.”
Ta nghe động tĩnh bên ngoài, xác định không còn ai mới thở phào yên tâm, lúc này lại chợt kinh hãi phát hiện ta đang được Quý Duy ôm c.h.ặ.t trước n.g.ự.c.
Ta vốn nên đẩy hắn ra, nhưng không hiểu sao lại lưu luyến cảm giác ấm áp này.
Nhất thời, ta quên cả cử động.
Giây tiếp theo, tiếng nói lạnh bạc vang bên tai ta, “Sợ bị Thái t.ử phát hiện như vậy là vì lo lắng sẽ mất đi vinh hoa phú quý hiện tại ư?”
Lòng ta buồn bực, “Quý Duy…”
Quý Duy gay gắt ngắt lời ta, “Đừng làm ô uế tên ta.”
Lời này quá mức sắc bén, ta thoáng chốc sững sờ mà buông tay.
Ta ngước nhìn hắn, ánh mắt đảo qua từng tấc của khuôn mặt ta từng khắc sâu vào cốt tủy.
Lúc trước, cũng là hắn nói, “Tình Mạch, ta thích nhất nghe nàng gọi tên ta.”
Nhưng hiện giờ, ta chỉ mới gọi tên hắn, hắn cũng ngại bẩn…
Kí ức như thanh đao bén nhọn, khiến trái tim đau đớn.
Mãi thật lâu sau, ta nghẹn ngào nói, “Nếu đã ngại bẩn, vậy hiện giờ ngươi đang làm gì với ta?”
Quý Duy híp mắt không đáp, chỉ nhìn ta chằm chằm, “Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?”
Ta đương nhiên có.
Ta muốn nói với Quý Duy rằng, “Ta luôn chờ đợi chàng.”
Ta muốn hỏi hắn, “Vì sao chàng trở về muộn như vậ?”
Nhưng cuối cùng, ta chỉ đành nở một nụ cười lạnh nhạt, “Không có, như ngươi thấy đấy, hiện giờ chúng ta chẳng còn gì để nói.”
Hô hấp của hắn như bị kiềm hãm, bóp c.h.ặ.t cằm ta, dùng sức ép ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng lập tức trở lên phóng đại ngay sát mặt ta.
Ngay tại khi ta nghĩ hắn muốn hôn lên, lại nghe hắn ghé sát tai ta, lạnh lẽo nói, “Khá khen cho một nữ nhân ham luyến hư vinh, bạc tình như ngươi. Lúc trước ta đúng là mắt mù.”
Lời nói gay gắt lạnh như băng như một cây trâm đ.â.m vào trái tim ta.
Lòng ta đau đớn chua xót, sợ rằng chỉ cần đứng thêm với hắn một khắc nữa thôi, ta sẽ không áp chế được những cảm xúc đó.
Ta chỉ có thể mở mắt nói dối, “Ta phải trở về, Thái t.ử đang đợi ta.”
Ta cảm thấy tay Quý Duy siết c.h.ặ.t thêm, khiến ta cơ hồ không thở nổi.
Nhưng cơn đau trên cơ thể không bằng được một phần cơn đau trong lòng.
Cuối cùng, rốt cục hắn cũng buông tay, xoay lưng bỏ đi, “Nhớ kĩ những gì hôm nay ngươi nói.”
Nhìn bóng dáng kia hoàn toàn biến mất trong bóng đêm, sức lực toàn bộ cơ thể ta như bị rút sạch, gần như đứng không vững.
Trái tim ta như bị khoét đi một mảng trống rỗng, nước biển lạnh lẽo cuồn cuộn đ.á.n.h vào, c.ắ.n nuốt một tia ấm áp cuối cùng trong người ta.
Ta muốn gọi hắn lại, “Quý Duy, dẫn ta theo cùng được không?”
Nhưng ta không thể…
--