21
Kim Tình Mạch sống lại.
Nàng sống lại trong cơ thể của một cô nương tên là Hàn Thiên Cửu.
Hàn Thiên Cửu là nữ nhi của một phú thương phía nam, vẻ ngoài có đến bảy phần tương tự với nàng.
Khi nàng xuyên qua, Hàn Thiên Cửu thật đã ch.ết đuối.
Đời trước như một giấc mộng, đến bây giờ nàng mới tỉnh lại.
Cứ như vậy, nàng lớn lên trong thân phận Hàn Thiên Cửu.
Mẫu thân Hàn Thiên Cửu sau khi sinh nàng đã ch.ết, phụ thân một tay nuôi nàng lớn lên, không có ý định rước nữ nhân khác vào cửa.
Hàn lão gia tuy rằng bề bộn nhiều việc, nhưng mỗi lần kinh thương trở về sẽ mang một ít đồ chơi mới lạ cho nàng.
Có đôi khi phải ra ngoài một thời gian dài, ông sẽ dẫn nàng đi cùng.
Kiếp trước nàng bị nhốt trong khuê phòng, tuy là được nuông chiều mà lớn, nhưng chưa từng ra khỏi Kinh thành.
Hiện giờ, đi theo Hàn phụ ra ngoài, nàng mới chính thức nhận ra được thiên địa bao la, núi sông rộng lớn thế nào.
Nửa năm này, nàng được sống những tháng ngày tự do thoải mái, chuyện đời trước cũng dần phai nhạt.
Ngay tại khi nàng nghĩ cuộc sống cứ bình lặng như vậy trôi qua, thì tin dữ truyền đến.
Hàn lão gia ngã bệnh.
Bệnh này như đã tích tụ nhiều năm, một khi bùng phát liền nặng nề vô cùng.
Kim Tình Mạch mời toàn bộ thầy t.h.u.ố.c trong thành tới, còn dán bố cáo, dùng số tiền lớn mời danh y.
Tất cả các đại phu mời tới đều nói không có cách nào điều trị.
Nhưng có một đại phu lại nói, “Hàn tiểu thư, ta khuyên cô hiện giờ lập tức đưa lão gia đến Kinh thành tìm kiếm danh y, nói không chừng còn có một tia hi vọng.”
Kinh thành….
Hai chữ này như sấm nổ bên tai Kim Tình Mạch, nhất thời nội tâm rung chuyển, tất cả những cảm xúc bị nàng chôn sâu trong đáy lòng, đột nhiên trào ra mãnh liệt.
“Đa tạ. A Vân, tiễn đại phu giúp ta.”
“Vâng, tiểu thư.”
Không biết là có phải trùng hợp hay không, tính tình của A Vân rất giống A Bích. Khi nàng vừa mới xuyên vào cơ thể này, điều này khiến tâm hồn nàng được an ủi rất nhiều.
Kim Tình Mạch đẩy cửa phòng, mùi t.h.u.ố.c đông y nồng nặc từ trong phòng truyền ra.
Một người sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, trên mặt nếp nhăn hằn sâu, thần tình tang thương.
Hốc mắt Kim Tình Mạch ươn ướt, Hàn phụ luôn từ ái với nàng khiến nàng nhớ tới Kim phụ.
Nhưng Kim Tình Mạch không bao giờ nhầm lẫn giữa hai người họ.
Mấy ngày nay bầu bạn, nàng đã sớm coi Hàn phụ như người thân sinh ra mình. Với Kim Tình Mạch, hai người họ đều rất quan trọng.
Hàn lão gia ở trong phòng nghe được đoạn hội thoại của bọn họ ở bên ngoài vô cùng rõ ràng, thấy nàng tiến vào, nghiêng đầu nhìn nàng, nói, “Cha biết con chán ghét Kinh thành, mỗi lần đến những địa phương gần Kinh thành, con đã không muốn đi. Mặc dù không biết vì sao, nhưng chuyện của con, con không muốn nói, cha cũng không tiện hỏi nhiều. Cha vẫn muốn nói cho con, cha có thể một mình tới Kinh thành, cha không trách con.”
Nội tâm Kim Tình Mạch xúc động, nức nở nói, “Cha, người nói gì vậy chứ, cho dù có chán ghét thế nào, nữ nhi cũng sẽ cùng người đến Kinh thành.”
“Được.” Hàn lão ra run rẩy nhấc tay, thay Kim Tình Mạch lau đi nước mắt trên mặt nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-14.html.]
(*) Ở đây mình dùng đại từ nhân xưng giữa Hàn phụ và Kim Tình Mạch là “cha” thay vì “phụ thân” để phân biệt với Kim phụ nhé.
Khi vừa tới Kinh thành, nàng vẫn không dám bước vào, nội tâm sợ hãi, giống như chỉ cần bước vào đó thôi sẽ không thể thoát ra.
Nhưng bệnh tình Hàn lão gia càng ngày càng nghiêm trọng, không còn cách nào nữa, Kim Tình Mạch cố gắng vượt qua sợ hãi trong lòng, đưa Hàn lão gia đến tìm đại phu.
Thăm viếng rất nhiều danh y trong Kinh thành đều nói không thể trị khỏi, chỉ có thể dùng t.h.u.ố.c kéo dài, trong lòng Kim Tình Mạch buồn bực.
Trong thời gian này, những tin không vui kéo nhau mà đến, khiến nàng thật sự không có tâm tư suy nghĩ chuyện khác.
Hôm nay, nàng tuỳ tiện đi vào một trà lâu, nhìn thấy có một cây đàn đặt ở đó, bàn tay không khỏi có chút nhớ nhung, liền ngồi lên chiếu, một khúc đàn cất lên có thể giúp nàng giải tỏa áp lực, khiến tâm trạng thư thái hơn rất nhiều.
Không ngờ lại gặp phải Quý Duy.
22
Quý Duy gầy đi rất nhiều, dưới mắt là quầng thâm đậm màu, giống như đã lâu không có được một giấc ngủ ngon.
Đã lâu không gặp, Quý Duy không còn dáng vẻ tiêu sái anh tuấn trước kia nữa, toàn thân suy sút.
Nhàn cư vi bất thiện
Lòng Kim Tình Mạch phiền muộn, hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ chạy qua trong đầu, nhưng khi Quý duy gọi nàng là “Kim Tình Mạch", nàng vẫn thu lại biểu tình nơi đáy mắt.
Nàng lãnh đạm rút tay mình khỏi tay Quý Duy, “Công t.ử, ngươi nhận nhầm người rồi.”
“Tiểu thư, người không sao chứ?” A Vân nhanh ch.óng chạy tới, chắn trước mặt Kim Tình Mạch. Nói xong, nàng phẫn nộ nhìn về phía Quý Duy, “Ngươi là ai? Sao lại động tay động chân với tiểu thư nhà chúng ta trước mặt bao nhiêu người như vậy?”
Lúc này, Bùi Huyền cũng theo xuống. Hắn giữ c.h.ặ.t Quý Duy đang nổi điên, giải thích với Kim Tình Mạch, “Xin lỗi xin lỗi, vị bằng hữu này của ta tinh thần không được bình thường.”
Đáy mắt Quý Duy sáng lên, nhưng ngay sau đó ảm đạm lại, lẩm bẩm một mình, “Nhận nhầm….”
Hắn cẩn thận nhìn chằm chằm người trước mặt.
Nàng ta rất giống Kim Tình Mạch, nhưng khí chất hai người hoàn toàn bất đồng.
Người trước mắt không giống như nữ t.ử khuê các ở Kinh thành, quanh thân có một cảm giác tiêu sái ung dung.
Người trước mặt giống Kim Tình Mạch như đúc, vì sao người ch,ết không phải nàng ta, không phải kẻ khác, mà lại là Tình Mạch mà hắn yêu nhất? Tại sao chứ?!
Bùi Huyền bị những lời này của hắn dọa sợ, hắn quay đầu lại, thấp giọng mắng, “Huynh điên rồi sao?”
Thấy hắn tựa hồ thật sự muốn ra tay, Bùi Huyền nhanh ch.óng giữ c.h.ặ.t Quý Duy lại, “Kim Tình Mạch là người thiện lương, nếu huynh thực sự làm như vậy, nàng sẽ cảm thấy đau khổ áy náy.”
Nghe thấy Kim Tình Mạch sẽ đau khổ, Quý Duy bình tình lại một chút, lúc này mới buông kiếm xuống.
A Vân thấy Quý Duy toàn thân lệ khí, có chút sợ hãi nuốt nước miếng, “Tiểu thư, chúng ta mau đi thôi, người này nhìn không bình thường chút nào.”
Kim Tình Mạch phức tạp nhìn thoáng qua Quý Duy, cùng A Vân rời đi.
Một chủ một tớ nhanh ch.óng rời khỏi trà lâu.
Thấy người đi rồi, Bùi Huyền lúc này mới thở dài một hơi, may mắn không gây đại hoạ.
Hiện giờ Trịnh Tiêu Hòa cầm quyền, nếu hôm nay không ngăn lại, Trịnh Tiêu Hòa nhất định sẽ không dễ dàng buông tha Quý Duy, kế hoạch bọn họ khổ tâm bày ra tất cả sẽ uổng phí.
Bùi Huyền nhìn Quý Duy một cái, thở dài.
Từ sau khi Kim Tình Mạch ch.ết, Quý Duy càng ngày càng điên cuồng hơn.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói gì, hắn và Quý Duy giao tình sâu, biết một ít nội tình chuyện giữa Quý Duy và Kim Tình Mạch.
Hắn cũng cảm thấy tiếc nuối thay cho Quý Duy. Nhưng người cũng đã ch.ết, chẳng có cách nào thay đổi sự thật đó, hắn mong Quý Duy sẽ quên đi Kim Tình Mạch, sống thật tốt.
Quý Duy nhìn chằm chằm bóng dáng Kim Tình Mạch rời đi, có chút đăm chiêu.
--