31
Trong cung Càn Thanh, Trịnh Tiêu Hòa đang xử lí chính vụ, Kim An Dao dẫn theo một nữ t.ử chậm rãi đi tới.
Nàng kia nhìn có chút quen mắt, hắn không rõ nhìn về phía Kim An Dao, “Dao Nhi, nàng đây là?”
Kim An Dao không nói gì, gật đầu với Đào Nhu.
Đào Nhu phịch một tiếng quỳ xuống, vết thương trên cánh tay lúc này đã được xử lí sơ qua.
Trán nàng ta đập xuống nền gạch, trong ánh mắt tràn ngập hận ý: “Tham kiến Hoàng thượng! Đào Nhu muốn tố giác Quý Tướng quân Quý Duy tư tàng t.h.i t.h.ể cố Thái t.ử phi Kim Tình Mạch.”
Nghe vậy, sắc mặt Trịnh Tiêu Hòa trầm xuống, ánh mắt sắc bén quét về phía Đào Nhu: “Ngươi chắc chắn lời ngươi nói là sự thật?”
“Thần nữ không dám lừa gạt Hoàng thượng! Nếu Đào Nhu có nửa lời gian dối sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h xuống, ch.ết không t.ử tế!”
“Tốt lắm, nếu việc này là thật, trẫm sẽ tự mình xác minh. Ngươi lui xuống trước đi.”
Đào Nhu cúi đầu cung kính lui xuống, ánh mắt lóe lên vẻ ngoan độc.
Nhàn cư vi bất thiện
Trịnh Tiêu Hòa ngồi trên ghế có chút đăm chiêu, hồi lâu sau bật cười thành tiếng.
Hắn sung sướng cầm tay Kim An Dao, kéo nàng ta vào trước n.g.ự.c. “Dao Nhi, lần này nàng đã giúp trẫm một việc lớn!”
Trịnh Tiêu Hòa vẫn luôn coi Quý Duy như cái gai trong mắt, sau khi lên ngôi một lòng muốn diệt trừ Quý Duy, chỉ là không tìm được cơ hội xuống tay.
Lần này, không ngờ Đào Nhu lại mang đến một tin tức tốt.
Tư tàng thithe Kim Tình Mạch? Trịnh Tiêu Hòa biết sau khi Kim Tình Mạch ch.ết, tính tình Quý Duy cũng đại biến, nhưng không ngờ hắn ta lại điên cuồng đến vậy.
Như vậy có thể đoán được, nhóm người hắn phái đi xử lí thithe Kim Tình Mạch kia, toàn bộ đã ch.ết.
Sắc mặt Trịnh Tiêu Hòa đột biến, không ngờ cánh tay Quý Duy lại dài đến vậy, đưa người đi ngay dưới mí mắt mình, còn xử lí sạch sẽ, thế mà hắn lại không phát hiện điều gì.
Kim An Dao thấy sắc mặt hắn đột nhiên khó coi, đưa tay vuốt lên đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của hắn, “Làm sao vậy? Không phải Hoàng thượng đã bắt được nhược điểm của Quý Duy rồi sao? Đây chính là trọng tội.”
“Dao Nhi nói rất đúng.” Thần sắc Trịnh Tiêu Hòa dần tỉnh táo lại.
Đúng vậy, đây chính là tội lớn.
Lần này Quý Duy đừng hòng muốn sống.
Mấy ngày nay, Kim An Dao cũng dần tiếp nhận vị trí Hoàng hậu, rốt cuộc nàng ta vẫn còn chút cảm tình với Trịnh Tiêu Hòa.
Nếu không phải năm đó mẫu thân Kim An Dao, Tần thị, vì bảo trụ cho đệ đệ phế vật phạm phải trọng tội của nàng ta, nàng ta cũng không bị mẫu thân tự tay tính kế đẩy vào trong cung.
Rốt cuộc thì vận mệnh trêu ngươi, một mắt xích lại nối vào một mắt xích…
Mấy ngày sau, Kim Tình Mạch dẫn A Vân mang lễ vật tạ ơn đi tới Quý trạch.
Đến lúc ấy nàng mới biết Quý Duy đã dọn khỏi Quý phủ.
A Bích đi ra nghênh đón, nhìn thấy nàng thì tươi cười không ngừng: “Quý Tướng quân hình như không ở trong phủ, tiểu thư, em đưa người vào trước, hẳn là Tướng quân sẽ sớm trở về.”
Kim Tình Mạch đồng ý, sau lần trước hàn huyên với Hàn lão gia, tâm trạng nàng đã tốt hơn rất nhiều.
“Ngươi ở chỗ Quý Duy thế nào?”
“Quý Tướng quân đối với em tốt lắm. Tiểu thư, người uống trà nhé.”
“Được.” Kim Tình Mạch mỉm cười, nhìn thấy A Bích vui vẻ trước mặt, nàng cũng yên tâm.
A Bích không biết chuyện Kim Tình Mạch bị Đào Nhu bắt cóc, Quý Duy cũng không nói cho nàng, hắn còn tưởng A Bích không biết thân phận của Kim Tình Mạch.
Hơn nữa, Kim Tình Mạch luôn cảm thấy Quý Duy đã đoán ra nàng là ai. Ánh mắt hắn nhìn nàng rất không đúng, trong đó ẩn chứa ý vị sâu xa. Dù Kim Tình Mạch không thể hiểu thấu, nhưng nàng biết rõ — Quý Duy tuyệt đối sẽ không nhìn người khác bằng ánh mắt như vậy.
Thôi, chờ tới khi rời khỏi Kinh thành thì xem có thể đưa A Bích đi không vậy.
Một chủ một tớ ngày xưa hòa thuận vui vẻ, chỉ có A Vân là không vui, sầm mặt đứng đó, trong lòng buồn bã.
32
Kim Tình Mạch nhìn thấy, dở khóc dở cười, nhanh ch.óng chạy tới an ủi A Vân, “A Vân, ở đây không có người ngoài, ngươi mau ngồi xuống ăn chút điểm tâm đi. Tay nghề của A Bích tốt lắm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-19.html.]
Sắc mặt A Vân mới dịu đi một chút, nghe thấy nàng khen tay nghề A Bích, lại ghen tị.
A Vân khó chịu cầm một khối điểm tâm, nhưng khi bỏ vào miệng thì hai mắt chợt sáng lên.
Vốn nghĩ chỉ giả vờ nếm thử, không ngờ mùi vị lại ngon đến vậy.
Kim Tình Mạch cùng A Bích thấy phản ứng này của A Vân, cùng nhìn nhau bật cười.
Đợi gần một canh giờ, Kim Tình Mạch có chút mệt mỏi, liền quyết định đi dạo một chút.
Nàng đi dạo xung quanh, chợt phát hiện bố trí bên trong viện rất hợp ý mình.
Đột nhiên, một căn phòng hấp dẫn sự chú ý của nàng.
Nàng không kìm chế được mà đi về căn phòng kia, tuy trong lòng cảm thấy điều này không hợp lí, nhưng vẫn đẩy cánh cửa ra.
Trong phòng rất tối, mùi hương liệu hơi nồng. Kim Tình Mạch hít mấy hơi, là mùi nàng thích.
Chính giữa phòng đặt một quan tài bằng băng, hình như có một người đang nằm trong đó.
Xung quanh quan tài được buông một lớp màn rất dày không thể nhìn rõ bên trong.
Trái tim Kim Tình Mạch nhảy dựng, trong lòng bất an, đại não kêu gào nàng mau chạy trốn.
Thế nhưng cơ thể không chịu nghe sự điều khiển của đại não, vẫn chậm rãi đi vào giữa phòng.
Nàng vén lớp màn dày nặng kia lên, nhìn xuống người đang nằm trong quan tài.
Sau khi nhìn rõ, Kim Tình Mạch như bị sét đ.á.n.h, toàn thân cứng ngắc, bị một màn trước mắt dọa cho ch.ết sững.
Trong quan tài băng rõ ràng là thithe của nàng.
Tá thi hoàn hồn vốn hoang đường, sau khi Kim Tình Mạch sống lại đã tưởng rằng mình sẽ không dễ dàng bị chấn động nữa. Nhưng tận mắt nhìn thấy thithe của chính mình, nàng vẫn không tránh khỏi cảm thấy cả người bủn rủn, thậm chí có chút buồn nôn.
Nàng buông rèm ra, run rẩy đưa tay bịt miệng, nghĩ muốn đi khỏi đây.
“Bị nàng phát hiện rồi.” Đột nhiên một giọng nói vang lên bên trong căn phòng tĩnh mịch khiến nàng giật thót.
Phía sau là Quý Duy không biết đã tiến vào phòng từ lúc nào.
Nàng nuốt khan, chậm rãi quay đầu lại.
Quý Duy cả người khuất trong bóng tối, không rõ thần sắc.
Quý Duy chậm rãi bước tới cạnh nàng. Thời khắc này, Quý Duy thấy rõ vẻ điên cuồng trong mắt chàng, so với Đào Nhu hôm đó còn điên loạn hơn.
Nàng cảnh giác nhìn chằm chằm Quý Duy, không ngừng lùi lại phía sau, sau lưng bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh.
Kim Tình Mạch đã lùi đến sát tường, Quý Duy vẫn không ngừng tiến tới, trong đôi mắt thâm trầm là tình yêu không hề che dấu.
“Quý Duy! Đừng lại đây!” Kim Tình Mạch kinh hoàng kêu lên.
Nàng chỉ kêu thử, không ngờ Quý Duy thực sự dừng lại.
Bọn họ cách nhau đúng một bước chân.
“Tình Mạch, ta không tới, nàng đừng sợ ta, ta sẽ không bao giờ tổn thương nàng.”
Kim Tình Mạch không phủ nhận, chỉ hỏi, “Căn phòng này là thế nào?”
Thấy nàng ngầm thừa nhận, ánh mắt Quý Duy hiện lên một tia vui sướng nhưng khi nghe nàng hỏi vậy thì cụp mắt, như sợ nàng tức giận, “Nàng đừng giận, ta chỉ là rất nhớ, rất nhớ nàng… Nàng yên tâm đi, việc thay đồ cho nàng đều do A Bích phụ trách, ta không hề nhìn những gì không nên nhìn.”
Nhìn dáng vẻ hèn mọn của hắn, trong lòng Kim Tình Mạch ngổn ngang không biết là cảm giác gì, nàng há miệng thở dốc, vừa định lên tiếng…
“Tướng quân, Hoàng thượng tới!” Giọng của Nam Phong vang lên phía bên ngoài cửa.
Quý Duy và Kim Tình Mạch biến sắc nhìn nhau.
“Sao Hoàng thượng lại tới đây?” Ánh mắt Kim Tình Mạch liếc về thithe của mình, thần sắc có chút quái dị.
“Không sao, nàng không cần lo lắng.” Quý Duy nhận ra nàng đang lo lắng cho mình, trong lòng càng thêm vui vẻ, ánh mắt nhìn về phía nàng lại càng thâm tình.
Kim Tình Mạch không tự nhiên dời mắt đi chỗ khác, “Ra ngoài trước đã.”
--