8
Lời vừa thốt ra, khắp Đông cung yên lặng, tất cả cung nhân đều cố gắng giảm sự tồn tại xuống thấp nhất.
Sắc mặt Thái t.ử lạnh xuống, hắn cười lạnh, “Miệng lưỡi lợi hại lắm. Thêm muối vào trong nước, tiếp tục rửa cho ta.”
Chỉ bởi một câu này, ta nằm liệt trên giường suốt nửa tháng.
Đầu xuân, bên ngoài truyền đến tin đại hôn của Quý tiểu Tướng quân được định vào một tháng sau.
Ta nghe được tin đó, ngồi ngoài sân viện suốt một đêm.
A Bích đau lòng khuyên ta, “Nương nương, bên ngoài gió lớn, thân thể người còn chưa khỏe hẳn, mau trở về đi.”
Ta cố gắng nở một nụ cười bi thương, siết c.h.ặ.t chén rượu bạch ngọc trong tay, “A Bích, chỉ lúc này thôi, một lần này thôi…”
Lời ta nói mơ hồ không rõ, A Bích cũng không khuyên thêm gì nữa.
Một lúc lâu sau, một kiện áo khoác được choàng lên người ta, cơ thể lạnh buốt của ta cảm thấy một tia ấm áp.
Giọng A Bích truyền tới vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng: ”Nô tỳ uống cùng nương nương.”
Mấy hôm sau, Quý giá phi tâm huyết dâng trào, tổ chức tiệc ngắm hoa, vời các phu nhân vào cung dự yến.
Ta không muốn lộ mặt, liền một mình ngồi trong một vị trí hẻo lánh.
Một bụi hoa hải đường mọc rậm rạp ở chỗ này, đầu ngón tay ta lướt qua cánh hoa, trước mắt như chợt hiện ra khuôn mặt tươi cười của thiếu niên ôn nhuận như ngọc
Quý Duy nói, “Nếu nàng đã thích hải đường như vậy, không bằng về sau sinh một nữ nhi đặt tên là Hải Đường đi, Quý Hải Đường?”
Bàn tay ta khựng lại, không hái nữa.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng động, ta quay đầu nhìn lại, là phu nhân Hộ bộ Thượng thư, cũng là bá mẫu của Quý Duy.
Ta có chút bối rối đưa tay vuốt tóc, theo bản năng muốn gọi một tiếng “Bá mẫu”, lời tới bên miệng lại nuốt xuống, thấp giọng gọi, “Quý Phu nhân.”
Quý phu nhân nhìn ta chằm chằm hồi lâu, chậm rãi mở miệng, “Ngươi đã gả đi rồi thì nên an thủ nữ tắc, đừng gây tai họa cho người khác.”
Cảm giác mất mát trào dâng trong lòng, ta không biết Quý phu nhân nghe được người ngoài nói gì, vò khăn tay, “Phu nhân có ý gì?”
Quý phu nhân cau mày, “Năm đó, sau khi Quý Duy biết ngươi gả cho Thái t.ử, lúc ra trận gi.ết địch đã sơ suất không chú ý, bị thương thiếu chút mất mạng. Hôm ngươi đại hôn, nó bị bệnh không dậy nổi, sốt đến hồ đồ, nhưng miệng vẫn còn lẩm bẩm tên ngươi.”
Ta cứng đờ, những lời này như một tát hung hăng giáng xuống mặt, khiến đầu óc ta ong ong.
Tất cả những chuyện này… ta đều không biết.
Phía đối diện, lời chất vấn của Quý phu nhân sắc bén như đao, “Coi như Quý Duy đã vì ngươi ch.ết một lần rồi, hiện giờ ngươi cho thị nữ của mình đi tìm hắn, là muốn hại ch.ết hắn thêm một lần nữa sao? Kim Tình Mạch, ngươi không thể ích kỉ như vậy được!”
Ta nghe vậy thì ngẩng phắt đầu, vẻ mặt thiết sợ, “Ta không hề sai người đi tìm hắn…”
Nhàn cư vi bất thiện
Nói tới đây, ta chợt khựng lại.
Mấy ngày gần đây A Bích nói nhớ nhà, đã từng xuất cung…
Quý phu nhân thấy thế, cười lạnh, “Ta cũng chỉ có mấy lời như vậy thôi, hiện giờ Quý Duy cùng Đào Nhu tình đầu ý hợp, trời sinh một cặp, hy vọng Thái t.ử phi tự giải quyết cho tốt!”
Đầu móng tay ta hung hăng đ.â.m sâu vào lòng bàn tay, thanh âm khô khốc giống như dây đàn đã rỉ sét nhiều năm, “Bá mẫu, lúc trước người cũng nói về ta và Quý Duy như vậy.”
“Câm miệng!” Quý phu nhân bùng nổ, “Ngươi cũng biết đó là lúc trước! Là ngươi bội bạc trước, gả vào Đông cung!”
Nói xong, bà phất tay áo bỏ đi.
Gió lạnh thổi qua, ta đứng sững tại chỗ, nhìn chằm chằm vào khóm hải đường kia.
Đột nhiên, nước mắt chảy xuống, một giọt, lại một giọt… tựa như là m.á.u trong tim hóa thành nước mắt, rơi xuống không ngừng.
Một cung nữ tìm đến, cẩn thận hỏi ta, “Thái t.ử phi nương nương, người sao vậy?”
Ta đưa tay lên mặt, thản nhiên lau sạch nước mắt còn vương, sau đó lắc đầu, nhẹ giọng nói, “Hôm nay gió lớn quá!”
Dứt lời, ta mỉm cười, “Quay về Đông cung!”
Về đến Đông cung, ta lập tức tiến thẳng vào tẩm cư.
Thường ngày, chỉ cần ta về tới, A Bích sẽ chạy ra chào đón, nhưng hôm nay Đông cung lại im ắng khác thường, khiến người ta hoảng hốt.
Dự cảm bất an bất chợt nảy lên, ta bước nhanh ra khỏi tẩm cư.
Vừa mới bước ra khỏi cửa, một người toàn thân đầy m.á.u, không rõ mặt mũi bị đẩy tới trước mặt ta.
“Ái phi đang tìm nàng ta sao?” Một giọng nói băng hàn truyền đến.
Ta quay đầu nhìn lại. Cách đó không xa, Thái t.ử đang ngồi ở hành lang, tuy miệng đang cười nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
Ta cứng ngắc mất mấy giây, nhìn người đang nằm trên đất m.á.u tươi đầm đìa, không thể tin nổi, thốt lên, “A Bích!”
Ta lập tức lảo đảo chạy tới, ôm lấy A Bích, sau khi chắc chắn nàng vẫn còn hơi thở, lúc này mới nhìn về phía Thái t.ử, run giọng hỏi, “Không biết A Bích phạm phải tội gì mà điện hạ lại trừng phạt nàng đến mức này?”
Thái t.ử âm ngoan nói, “Ái phi không biết? Xem ra tiện tỳ này không chỉ tự ý xuất cung, còn dám phản chủ! Nếu đã như vậy, người đâu, kéo tiện tì này xuống, đ.á.n.h chế//t!”
Đồng t.ử ta co lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-6.html.]
A Bích là mẫu thân đã sớm mất để lại cho ta, từ nhỏ tới lớn, chúng ta lớn lên bên nhau, tuy là chủ tớ, nhưng tình cảm còn hơn cả tỷ muội.
Ta bộp một tiếng quỳ xuống đất, hốt hoảng cầu xin, “Điện hạ, cầu ngài tha cho nàng một mạng. Chỉ cần ngài buông tha nàng, muốn thiếp làm gì cũng được…”
“Bất cứ việc gì cũng được?” Thái t.ử nhìn ta chằm chằm, giống như đã đoán được từ trước.
Trong lòng ta dấy lên một tia hi vọng, liều mạng gật đầu.
Nhưng Thái t.ử đột nhiên cười nhạo một tiếng, “Kim Tình Mạch, ngươi cũng tự đề cao bản thân quá rồi.”
Nói xong, ý cười bên môi tắt ngúm, “Ra tay!”
Hai tên thị vệ cao lớn thô kệch vác trượng tiến vào.
Đừng nói tình trạng A Bích như hiện tại, cho dù lúc nàng khoẻ mạnh cũng chẳng chịu nổi vài trượng.
Trong nháy mắt khi trượng hạ xuống, ta không nhịn được nữa, lao tới che chắn cho A Bích.
Sau đầu truyền đến một cơn đau đớn dữ dội, hai mắt ta tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.
9
Ta mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, ta được trở về Kim phủ, gặp lại phụ thân.
Say khi ta thành thân không bao lâu, Tây Nam có chiến sự, phụ thân liền ra trận.
Đã rất lâu rồi ta không được gặp phụ thân.
Giờ phút này, phụ thân nằm trên chiếc xích đu đặt dưới gốc cây lê hoa, mỉm cười vẫy tay với ta.
Hốc mắt ta đỏ lên, bước nhanh tới, nằm ghé vào chân người, “Phụ thân, nhi nữ nhớ người lắm.”
Phụ thân cầm tay ta, nhẹ giọng nói, “Sao lại lạnh thế này? Để phụ thân sưởi cho con, khiến tay Tiểu Tình Mạch của chúng ta thật ấm thì thôi.”
Ta khóc không thành tiếng, y hệt hồi còn nhỏ chịu ấm ức, “Phụ thân, nhi nữ khó chịu lắm! Vì sao sống lại khó khăn như vậy chứ?”
Phụ thân đứng dậy, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt tóc ta, “Tình Mạch, hứa với phụ thân, dù có khó khăn thế nào cũng nhất định phải sống tiếp.”
Nói xong, ông đẩy ta ra, ta giật mình bừng tỉnh.
Mở mắt ra, ta phát hiện mình đang nằm ở trên giường lớn ở Đông cung.
Trong lòng đau đớn không thôi, ta nhớ đến chuyện trước khi hôn mê, theo bản năng gọi, “A Bích.”
Cửa mở ra, người tiến vào không phải A Bích, mà là cung nữ chưởng sự Đông cung.
Cung nữ kia hành lễ, “Nương nương, người tỉnh rồi, có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Nô tỳ lập tức cho gọi thái y đến…”
Mí mắt ta giật giật, lập tức ngắt lời nàng, “A Bích đâu?”
Cung nữ kia khựng lại một chút, ấp úng nói, “A Bích… A Bích nàng ấy…”
Bất an cuồn cuộn kéo tới, ta nhịn không được cao giọng, “A Bích thế nào rồi?! Mau nói cho ta biết.”
Cung nữ kia lập tức quỳ sụp xuống, “A Bích đã ch/ết, t.h.i t.h.ể của nàng bị Thái t.ử ném trước phủ Tướng quân, nói là để răn đe.”
Hai mắt ta tối sầm, đầu đau như muốn nứt làm đôi, ngã ngửa về phía sau.
Cung nữ chạy nhanh tới đỡ ta, “Nương nương, nương nương…”
Đúng lúc này, lại có một cung nữ tiến vào, vẻ mặt lo lắng, “Nương nương, triều đình truyền tin chiến trận, Kim lão tướng quân vì nước hi sinh, di thể hiện giờ đã được đưa về Kinh thành.”
Ta nghe mà không hiểu, trong đầu là một mảnh mờ mịt, “Phụ thân ta… đã ch.ết?”
Mấy cung nữ kia tỏ vẻ thương hại, “Nương nương, xin người hãy nén bi thương.”
Ta nghĩ tới giấc mơ kia.
Là phụ thân tới nói lời từ biệt với ta đó sao?
Cổ họng ta trào lên cảm giác tanh ngọt, sau đó, nôn ra một ngụm m.á.u.
Máu tươi trên chăn như hồng mai nở rộ, đ.â.m vào mắt người ta đau nhức.
Cả người ta đau đến run rẩy, nhưng ý thức lại thanh tỉnh hơn bao giờ hết.
Thời khắc này, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất….
Ta mạnh mẽ đẩy cung nữ trước mặt ra, đứng dậy, lảo đảo đi ra cửa, “Ta phải về nhà.”
Đến cửa Kim phủ, ta xuống xe ngựa, thấy khắp phủ treo khăn trắng, nhất thời dưới chân mềm nhũn, cung nữ bên cạnh đúng lúc đỡ được ta.
Ta gắng gượng đẩy nàng ta ra, lảo đảo đi vào trong.
Sảnh chính đã được bố trí thành linh đường, một cỗ quan tài đen tuyền được đặt ở chính giữa, nhìn mà rợn người.
Toàn bộ trên dưới Kim phủ đều khoác áo tang, đội khăn trắng, tiếng khóc thương vang lên tận trời.
Ta vừa định bước vào linh đường thì một giọng nói chua ngoa truyền đến, “Ngăn nàng ta lại cho ta.”
--