42
Sau khi Trịnh Tiêu Hòa ch.ết, Lương vương thượng vị, nhanh ch.óng tiêu diệt dư nghiệt của bè đảng Trịnh Tiêu Hòa, chấn chỉnh triều đình gọn gàng ngăn nắp.
Quý Duy bận rộn suốt nửa tháng.
Từ lần trước từ biệt ở vườn hoa hải đường ở ngoại thành, đã lâu rồi hắn chưa gặp Kim Tình Mạch.
Hiện giờ thù lớn đã trả, Kinh thành thay hình đổi dạng, hắn lại càng nhớ Kim Tình Mạch da diết.
Sau khi hắn rời khỏi cung, cưỡi một con ngựa chạy thẳng về phía căn viện của Hàn gia.
Sau khi tới nơi, hắn cột ngựa một bên, lúc bước vào tâm tình bồn chồn không yên.
Cửa mở, A Vân đi ra, “Quý Tướng quân, sao người lại tới đây?”
“Tiểu thư nhà ngươi không có nhà sao?”
Lần trước ở Quý trạch, A Vân đã nhận ra hắn cùng tiểu thư nhà mình dường như có quen biết, “Có, để ta dẫn ngài đi.”
A Vân dẫn hắn đi qua mấy hành lang, đi tới trước một căn phòng, “Tiểu thư, Quý Tướng quân tới.”
Cửa phòng Kim Tình Mạch mở ra, nàng đang ngồi trước cửa sổ vẽ tranh, nghe vậy thì ngòi b.út khẽ dừng, quay đầu nhìn lại.
Quý Duy đứng ở cửa, đối diện nàng.
A Vân tự giác lui xuống.
“Chuyện lần trước… nàng đã nghĩ kĩ chưa?” Quý Duy bất an nhìn nàng, ánh mắt quyến luyến.
Kim Tình Mạch thở dài một hơi, thả cây b.út lông trên tay xuống, “Quý Duy, mấy ngày nữa ta sẽ rời khỏi Kinh thành, thật xin lỗi.”
Động tĩnh nhiều ngày nay nàng không phải không biết, tin Trịnh Tiêu Hòa đã c.h.ế.t truyền ra, nàng nghe xong liền cảm thấy tảng đá luôn đè nặng trong n.g.ự.c cuối cùng cũng buông xuống, nói không cảm động thì chính là nói dối.
Nhưng Kinh thành chung quy vẫn không phải nơi Kim Tình Mạch muốn ở. Nàng sẽ không vì Quý Duy ở đây mà lưu lại, bên ngoài còn rất nhiều cảnh đẹp nàng còn chưa được thăm thú qua.
Huống hồ đời trước nàng cùng Quý Duy đã trải qua rất nhiều chuyện, trong lòng ít nhiều cũng có ngăn cách.
Quý Duy đứng ngây ngẩn ở cửa, môi mấp máy, mãi sau hắn uể oải cúi đầu, “Nàng vẫn không chịu tha thứ cho ta sao?”
Kim Tình Mạch lắc đầu, “Cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng hận chàng, Quý Duy. Duyên phận của chúng ta đã hết, về sau, hãy tự bảo trọng.”
“Không… Ta không cần, cầu xin nàng, đừng nói những lời này với ta.” Quý Duy nghẹn ngào cầu xin, l.ồ.ng n.g.ự.c vốn ấm áp trở lại sau khi Kim Tình Mạch xuất hiện, bây giờ lại trở nên trống rỗng.
“Quý Duy, chàng đi đi, ta không muốn ở lại Kinh thành nữa.”
Quy Duy ngẩng phắt đầu, đôi mắt ảm đạm lập tức sáng rực lên: “Ta có thể đi theo nàng.”
Kim Tình Mạch nhíu mày, tỏ vẻ hết kiên nhẫn, “Quý lão Tướng quân chỉ có mình chàng là nhi t.ử, chàng đi rồi thì Quý gia phải làm sao? Quý Duy, buông tay đi, đến lúc đó ta sẽ dẫn A Bích đi theo.”
“Ta có ch.ết cũng không buông tay!” Quý Duy cố chấp nói, rất nhanh đã thu lại nội tâm cuồn cuộn, sợ mình như vậy sẽ dọa sợ Kim Tình Mạch, “Nàng chờ ta.” Nói xong, xoay người đi về cung.
Kim Tình Mạch nhìn dáng vẻ vội vàng rời đi của hắn, thần sắc không rõ.
Lúc này, một cơn gió từ bên ngoài xào xạc thổi tới, cuốn bay bức họa Kim Tình Mạch đang vẽ.
A Vân từ bên ngoài tiến vào, nhặt bức tranh kia lên, “Tiểu thư rõ ràng có ý với Quý Tướng quân, vì sao lại cố tình nói vậy chứ?”
Nàng cụp mắt, không nói chuyện.
Trên bức tranh chính là vườn hải đường ngày ấy.
Hoàng cung, bên trong cung Càn Thanh.
“Ngươi nhất định phải từ quan?” Trịnh T.ử Lương kinh ngạc.
Quý Duy quỳ trên đất, ngữ khí kiên định, “Đúng vậy, xin Hoàng thượng chấp thuận.”
Trải qua chuyện của Trịnh Tiêu Hòa, thanh danh Quý Duy ở Kinh thành lại càng thêm vang xa, phong quang vô hạn.
“Tiền đồ của ngươi lúc này đang lúc rực rỡ, vì sao lại muốn từ quan?”
“Ta từng hẹn ước với người trong lòng sẽ dẫn nàng đi du sơn ngoạn thủy. Ta không muốn nuốt lời.”
43
“Cho dù là thế, cũng đâu cần phải vội vàng như vậy.”
Trịnh T.ử Lương còn muốn liên thủ với Quý Duy, xây dựng căn cơ vững chắc trên triều đình, kết quả không ngờ mới một thời gian ngắn, Quý Duy lại nói hắn phải đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-24-end.html.]
“Nhân sinh ngắn dài, Quý Duy chỉ đành tranh thủ sáng tối mà thôi.”
Trịnh T.ử Lương còn muốn tiếp tục khuyên: "Ngươi......"
Quý Duy lập tức hành đại lễ, “Xin Hoàng thượng nể tình thần trung thành và tận tâm bao năm, mong Hoàng thượng thành toàn.”
“Được rồi, trẫm chuẩn.” Thấy hắn dứt khoát kiên quyết như vậy, Trịnh T.ử Lương cũng không tiện khuyên thêm.
“Tạ Hoàng thượng khai ân.”
Khi Quý Duy ra tới cửa, Trịnh T.ử Lương gọi hắn lại, “Quý Duy, đi đường cẩn thận.”
Quý Duy không quay đầu lại, chỉ phất phất tay, “Cảm ơn ngươi, T.ử Lương, bảo trọng.”
Lúc này, thân phận của hai người họ chẳng phải quân thần nữa, mà chính là hai người bạn tốt đang nói lời tạm biệt.
Sau lần từ biệt này, không biết còn có thể gặp lại hay không.
Hàn gia.
Hạ nhân trong viện đi tới đi lui dọn dẹp đồ đạc, rất nhanh, sân viện đã khôi phục dáng vẻ ban đầu.
“Tiểu thư, chúng ta đi thôi.” A Vân nhắc nhở.
Kim Tình Mạch nhìn thoáng qua lần cuối, không khỏi có chút hoảng hốt, mấy tháng này trôi qua thật nhanh.
Trong nhà còn nhiều công việc dang dở, sức khỏe Hàn lão gia đã tốt hơn, liền lập tức phải trở về Giang Nam.
Nghĩ tới hôm ấy, Quý Duy nói nàng chờ hắn, sau đó liền biệt tăm, chẳng thấy bóng dáng đâu.
Nàng cụp mắt, che khuất tình tự phức tạp nơi đáy mắt, “A Bích đã đến chưa?”
“Đang ở trên xe ngựa.”
"Được, đi thôi."
Bên này, Kim Tình Mạch vừa mới rời đi được nửa khắc, Quý Duy liền cưỡi ngựa, phong trần mệt mỏi tới nơi.
Hắn xuống ngựa đẩy cửa ra, lập tức giật mình, trong viện đã trống không!
Hắn vẫn tới chậm sao?
Mấy ngày nay hắn sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, không ngừng không nghỉ chạy tới đây, không ngờ vẫn chậm một bước.
Ngay tại khi hắn muốn rời đi, gió thổi bức tranh kia bay xuống chân hắn.
Quý Duy ngây ngốc, đưa tay nhặt lên, đôi mắt hắn lập tức trợn to, siết c.h.ặ.t bức họa vào trước n.g.ự.c, rồi phi như bay trên lưng kị mã, chạy thẳng về phía cửa thành.
Bên ngoài cửa thành, đoàn người Kim Tình Mạch vừa mới ra khỏi thành, nàng thoáng ngoái đầu nhìn Kinh thành lần cuối, trong lòng có chút phiền muộn.
A Vân cùng A Bích liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thở dài. Mấy ngày nay hai người đều đã khuyên qua Kim Tình Mạch, nhưng cũng chẳng thể thay đổi quyết định của nàng.
Ngày cả Hàn lão gia cũng nói có thể trở về muộn một chút cũng được nhưng vẫn không thể lay chuyển được.
Nếu không phải Hàn lão gia bệnh nặng, có lẽ cả đời này nàng cũng sẽ không đặt chân tới Kinh thành, cũng sẽ không bao giờ biết Quý Duy đối với nàng sâu nặng vô cùng.
Nàng không phải không động tâm, nhưng Quý Duy nhất định phải ở lại Kinh thành.
Có lẽ, tất cả đều là số mệnh, nàng cùng Quý Duy hữu duyên vô phận, Kim Tình Mạch thầm nghĩ.
Lúc này, bên ngoài xe ngựa đột nhiên truyền đến giọng nói quen thuộc, có chút gấp gáp, "Kim Tình Mạch."
Trái tim Kim Tình Mạch đập dồn dập, không thể tin nổi vén rèm lên nhìn ra bên ngoài.
Quý Duy cưỡi ngựa phi như bay về phía nàng.
Quý Duy vận một thân y phục đen tuyền, phong thái tài hoa xuất chúng, mái tóc dài được buộc gọn theo động tác cưỡi ngựa khẽ lay động. Hắn dừng ngựa trước xe ngựa của Kim Tình Mạch, đôi mắt đen thẳm phản chiếu gương mặt nàng.
“Tình Mạch, dẫn ta đi cùng.”
Trái tim Kim Tình Mạch đập liên hồi, nàng chăm chú nhìn Quý Duy trước mặt.
“Tình Mạch, ta đã biết tâm ý của nàng. Cả đời này, nàng đừng nghĩ tới chuyện rời bỏ ta.” Quý Duy lấy bức tranh kia từ trong n.g.ự.c ra, cười tùy ý, ánh mắt như năm đó, nồng cháy lại chân thành.
Người trước mắt như hòa làm một với thiếu niên tên Quý Duy khí phách của mấy năm trước, Quý Duy vẫn không hề thay đổi, vẫn luôn là thiếu niên nàng yêu nhất.
“Được.” Nàng nói.
HOÀN
Nhàn cư vi bất thiện
--