Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Uông Hạo

Thiên nhìn không thấy đồ của mình, ánh mắt lập tức trở nên

nguy hiểm, nhìn chằm chằm mẹ mình. Ở trong nhà này ngoại trừ

bà ra ai dám động đến đồ đạc của anh.

“Đừng nhìn mẹ như vậy, chờ lát nữa mẹ sẽ trả cặp lại cho con,

nhưng mà hộ chiếu cùng di động mẹ sẽ cầm. Khi nào con đồng ý

hôn lễ này thì mẹ sẽ trả lại cho con.” Bà Uông không hề e ngại nhìn thẳng anh, bà cũng không còn cách nào khác. Ai lại muốn dùng loại phương pháp này đối với con trai của mình để

ép nó phải nghe lời chứ.

“Mẹ nghĩ rằng mẹ làm như vậy thì con không có biện pháp nào sao.

Mẹ không phải quá coi thường con trai của mẹ chứ.” Tay

Uông Hạo Thiên sờ vào trong túi quần của mình tìm điện thoại

di động, đồ vật đã không có thì anh có thể bảo người bổ sung.

“Con trai, có phải con đang tìm cái này hay không?” Bà Uông đắc ý giơ tay lên, cầm trong tay đúng là điện thoại di động mà anh đang tìm.

Uông Hạo Thiên sửng sốt, điện thoại di động của mình bị bà lấy mất, giơ tay ra muốn đoạt lại: “Trả con.”

Bà Uông lại cầm điện thoại ném qua cho quản gia đứng bên cạnh, phân phó nói: “Đem nó cất đi.”

“Vâng, thưa phu nhân.” Quản gia cầm điện thoại di động bỏ đi ra ngoài.

“Đứng lại.” Uông Hạo Thiên gầm lên giận dữ liền đuổi theo.

Vừa mới

đuổi đến cửa, ngoài cửa không biết khi nào thì xuất hiện hai

người vệ sĩ da đen đưa tay ngăn cản đường đi của anh: “Thật xin lỗi, thiếu gia, chúng tôi không thể thả cậu đi ra ngoài.”

Uông Hạo Thiên cũng tức điên lên quay đầu lại tức giận quát mẹ mình: “Uông Tần, mẹ muốn làm cái gì vậy?”

“Không làm gì, chỉ cần con đồng ý cưới Daisy, chuyện gì cũng không có làm.” Bà Uông nói, nhìn thấy dáng vẻ giận dữ của anh, ánh mắt hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.

“Vậy mẹ cứ đợi đi, con là con mẹ nuôi từ nhỏ, tính tình của con

mẹ chẳng lẽ không hiểu sao. Mẹ càng như thế con càng không

cưới.” Anh ném những lời này lại, tức tối bỏ lên trên lầu.

Bà Uông nhìn thấy anh tức giận chạy lên lầu, vẻ mặt trầm trọng cùng bất đắc dĩ ngồi ở trên ghế salon.

Thở phì

phì đi vào phòng, rầm một tiếng dùng sức đóng cửa lại. Anh

liền ngồi xuống giường, dù có tức giận nhưng anh vẫn đi đến bên điện thoại bàn gọi điện cho Vi Vi, muốn nói cho cô biết mình

rất tốt.

Lại phát hiện điện thoại hoàn toàn không có phản ứng gì giống như không kết nối được: “Chết tiệt!” Chửi thề một tiếng, ném điện thoại đi, không cần nghĩ cũng biết là

do mẹ mình phân phó. Bà thật sự muốn cầm tù mình, muốn ngăn

cản tất cả liên hệ của mình với thế giới bên ngoài, muốn ép

mình nghe lời sao. Vọng tưởng …

Nhưng mà

cẩn thận nghĩ lại mẹ mình rốt cuộc là bị làm sao vậy. Chưa

bao giờ bà nghiêm túc giống như bây giờ. Bà sớm biết mình sẽ

không đồng ý, lại giống như không đạt mục đích thề không bỏ

qua. Toàn bộ đã sớm lên kế hoạch chu đáo, bà thật sự thích

Daisy hay là vì muốn cho chú Mạch Lâm có thể yên tâm đây??!

Anh cũng

thích Daisy, cũng thông cảm với chú Mạch Lâm. Anh nguyện ý vì

bọn họ làm bất cứ chuyện gì, nhưng chỉ riêng chuyện này là

không thể. Anh không muốn cưới một người phụ nữ mình không yêu,

dù sao cũng là sống chung cả đời, điểm này anh không thể thỏa

hiệp được. Vậy cứ kéo dài thử xem ai là người phải từ bỏ

trước.

Nhưng mà

anh thật không ngờ nhất thời dây dưa liền kéo dài một tháng,

tuy rằng anh cũng rất nóng vội, không biết cô không nhận được

điện thoại của mình sẽ nghĩ như thế nào. Cô có khỏe không?

Nhưng mà anh cũng không có cách nào, tuy nhiên thu hoạch duy nhất chính là anh càng thêm khằng định người mình yêu chính là

Thích Vi Vi. Muốn tìm Daisy nói chuyện lại không liên lạc được

với cô, nhưng anh biết mẹ mình có thể đợi được đến bao giờ nên anh nhất định phải chịu đựng.

Bà Uông mỗi lần đi vào muốn cùng anh nói chuyện, anh liền mở miệng trước: “Dừng lại, nếu mẹ muốn con cưới Daisy vậy không cần bàn nữa, con sẽ không cưới cô ấy.”

Chỉ có

thể bất đắc dĩ thở dài, âm thầm tổn thương, anh làm sao có

thể hiểu được nỗi khổ trong lòng bà. Thế nhưng nỗi khổ này

bà chỉ có thể một mình chịu đựng, không thể nói cho anh biết.

“Mẹ, con đã trở về.” Daisy vừa vào cửa liền vui vẻ bổ nhào vào trong lòng của bà, cho bà một nụ hôn.

“Bảo bối, con đã trở lại. Cha con thế nào, có khỏe không?” Bà Uông ôm lấy cô, thấy mặt cô có chút gầy yếu, đau lòng hỏi.

“Mẹ, cha con đã bình phục khá nhiều. Bác sĩ cũng nói không sao, cha

bảo con trở về hỏi xem Hạo Thiên khi nào thì trở về.” Daisy mang vẻ mặt hạnh phúc hỏi.

“Nó …” Bà Uông im lặng một lát mới lôi kéo tay cô, thật chăm chú hỏi: “Daisy, con nói cho mẹ biết, có phải con thật sự yêu Hạo Thiên, muốn gả cho nó không?”

“Mẹ, sao mẹ lại hỏi như vậy. Con từ nhỏ đã thích anh ấy, từ nhỏ đã mơ ước khi lớn lên được gả cho anh ấy.” Daisy nói chắc chắn.

“Nhưng mà …” Bà Uông lại chần chừ, thật sự không muốn tổn thương cô.

“Mẹ, mẹ muốn nói gì cứ nói đi.” Daisy đã phát hiện ra bà có gì khó nói.

“Nếu Hạo Thiên không thích con, không muốn cưới con vậy con sẽ làm thế nào?” Bà Uông vẫn quyết định thẳng thắn nói cho cô biết, dù sao chuyện này sớm muộn gì cô cũng sẽ biết.

“Cái gì?” Daisy ngây ra một lúc, cô chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này,

nghe thấy mẹ nói như vậy, cô đã hiểu rõ nhất định là Hạo

Thiên cự tuyệt cưới mình.

Nhìn thấy sắc mặt cô ảm đạm, Bà Uông vội vàng nói: “Bảo bối, con đừng lo lắng, là mẹ thuận miệng nói vậy thôi, nó nhất định sẽ cưới con.”

“Mẹ, con không lo lắng. Tình yêu là chính mình cần phải đi tranh

giành, Hạo Thiên chắc là cũng thích con, nhưng có lẽ bởi vì

quan hệ quá quen thuộc nên anh ấy không nhận ra là yêu con thôi.

Nhưng mà con sẽ không buông tay, con muốn đi Thượng Hải tìm anh

ấy.” Daisy nói, chính mình đã nhận định chuyện gì thì nhất định không thay đổi, cô cũng tự tin anh chắc chắn sẽ yêu

mình.

Bà Uông nhìn thấy cô kiên định, tự tin như thế, lộ ra một nụ cười, quyết định không giấu diếm nữa nói: “Hạo Thiên của con đã trở về rồi, đang ở trên lầu, con đi tìm nó đi.” Có lẽ con bé sẽ có biện pháp thay đổi ý nghĩ của thằng bé cũng không chừng.

“Thật vậy sao? Vâng, vậy ngay bây giờ con sẽ đi gặp anh ấy.” Nghe được anh đã trở lại, Daisy rất vui mừng, chạy một mạch lên trên lầu, cô không thể chờ được muốn gặp anh.

Uông Hạo

Thiên vốn đang nhàm chán đọc quyển sách trong tay, nghe được

tiếng mở cửa, mí mắt cũng không thèm nâng lên một chút, anh

lười nói chuyện. Mặc kệ mẹ anh có khuyên như thế nào thì mình

cũng chỉ có ba chữ không đồng ý.

Daisy nhìn thấy bộ dáng anh tức giận, nhẹ nhàng đi qua lập tức bổ nhào vào trong ngực của anh, cười hỏi: “Ai chọc Hạo Thiên của em tức giận thế?”

“Daisy, là em.” Tuy rằng một bụng buồn bực nhưng nhìn đến cô, anh vẫn rất vui

vẻ. Đã sớm muốn cô trở về, tìm cô nói chuyện rồi.

“Đương nhiên là em. Nhớ em không?” Daisy lấy tay ôm cổ của anh, ở trên mặt anh hôn một cái, đây là một thói quen từ nhỏ nên đã trở thành tự nhiên.

“Tất nhiên nhớ em, em gái yêu quý của anh.” Uông Hạo Thiên nhìn cô yêu thương, cố ý đem chữ “em gái” nhấn mạnh.

Daisy đương nhiên nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, nháy mắt nhìn anh, nửa là vui đùa nửa là nghiêm túc nói: “Em không muốn làm em gái của anh, em muốn làm vợ của anh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...