Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong vườn nho, nơi nơi đều là màu tím của nho chín.

Thích Vi Vi cầm trong tay rổ nhỏ, vẻ mặt hưng phấn không ngừng chỉ huy anh: “Chùm kia, chùm kia…”

“Được, chùm này đúng không?” Uông Hạo Thiên phối hợp, hái ném vào rổ trên tay cô. Nhìn thấy trong rổ đã đầy, đưa tay bóc một quả bỏ vào miệng cô.

“Cám ơn.” Cô hé miệng, lại thấy anh cầm quả nho bỏ sang miệng anh.

“Anh trêu em hả?” Thích Vi Vi giả bộ tức giận đánh anh, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười.

Uông Hạo Thiên giữ lấy đầu cô, hôn lấy môi cô, dùng đầu lưỡi đẩy trái nho trong miệng sang cho cô…

Mắt Thích Vi Vi mở lớn, khẽ đẩy anh ra: “Này, người ta nhìn thấy bây giờ.” Nghĩ tới bộ dáng cười trộm của người khác, cô ngượng ngùng cúi đầu.

“Người ta dâu có liên quan đến mình. Nào, lại đây anh tiếp tục giúp em ăn.” Uông Hạo Thiên mặc kệ ai sẽ nhìn thấy.

“Không thèm.” Thích Vi Vi khẽ mỉm cười, chạy đi.

“Còn dám chạy trốn, xem anh làm thế nào bắt được em nhé.” Uông Hạo Thiên làm bộ đuổi theo cô, hai người đùa giỡn vui vẻ trong vườn nho…

****************

Sáng sớm, cả hai đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô không mở mắt vì đó không phải điện thoại của cô.

Uông Hạo Thiên cầm lấy điện thoại, nhìn thấy là người nhà ở Mỹ gọi về: “Mẹ, là mẹ à, mới sáng sớm đã gọi có chuyện gì ạ?”

“Bảo bối, mẹ rất nhớ con, mau trở về đi, bằng không con sẽ không còn gặp được mẹ con nữa đâu.”Giọng nói trong điện thoại như muốn khóc.

“Mẹ, mẹ đừng làm rộn con nữa, con đã bề bộn nhiều việc lắm rồi.” Anh đau đầu trả lời, lần nào mẹ anh cũng dùng chiêu này lừa anh về, anh đã miễn dịch rồi.

“Con… thằng nhóc này, con vội cái gì? Không phải đang cùng với đàn bà đó chứ? Con có thể ở cùng với đàn bà, sao không thể về với mẹ con chứ? Mẹ con cũng là đàn bà nha..”

“Sao nào, sao nào, lộ bài rồi. Mẹ, đừng loạn nữa, không có chuyện gì con cúp máy nha.” Anh biết mẹ anh giả bộ không nổi một phút đồng hồ.

“Con à, mẹ mặc kệ thế nào, con phải lập tức trở về đây, nếu không trở về sẽ thật sự không còn nhìn thấy người mẹ này nữa đâu.” Đầu bên kia đã chuyển giọng uy hiếp.

“Được, con về, nhưng đó không phải là sợ mẹ đâu.” Uông Hạo Thiên bất đắc dĩ nói, anh còn có thể không đồng ý sao?

“Đây mới là con ngoan của mẹ chứ, mau trở về, mẹ nhớ con.” Đầu dây bên kia đắc ý cười.

“Được rồi, con chuẩn bị liền.” Anh bóp bóp trán, buông điện thoại xuống. Đã năm mươi tuổi rồi sao còn diễn trò như trẻ con vậy.

“Là mẹ anh sao? Bà ấy làm sao vậy?” Thích Vi Vi hỏi.

“Còn có thể làm sao? Muốn anh về thăm bà đó mà. Về thì cứ nói thẳng, còn gạt anh là sinh bệnh. Lần nào cũng dùng cớ này, bà ấy cũng không thấy mệt.” Anh quay người ôm lấy cô.

“Dù có nói như vậy cũng là mẹ mình, còn nữa, bà ấy chẳng qua là muốn anh trở về mà thôi, anh hẳn nên về thăm chứ?” Thích Vi Vi mỉm cười nói, đối với mẹ của anh có chút hảo cảm, vả lại, mẹ làm nũng với con cũng ít thấy qua.

“Anh có thể không về sao? Nếu anh không về anh sẽ không có một ngày yên ổn đâu. Bà ấy mỗi ngày sẽ gọi điện một phen nước mũi một phen nước mắt nói với anh bà ấy có bao nhiêu đáng thương thôi.” Anh lắc lắc đầu.

Nghe thấy anh nói thật sự phải đi, lòng cô khẽ chùng xuống: “Anh chuẩn bị khi nào thì đi? Khi nào thì quay lại?”

“Sao rồi? Lưu luyến anh à?” Uông Hạo Thiên mỉm cười nhìn cô.

“Ai thèm lưu luyến, em chỉ ước gì anh đi ngay bây giờ.” Thích Vi Vi lườm anh, nhưng không che dấu được mất mát trong lòng.

“Yên tâm đi.” Uông Hạo Thiên hôn lên mặt cô một cái: “Hôm nay anh đi, sẽ nhanh chóng trở lại, muộn lắm là một tuần thôi. Em nhớ tự chăm sóc mình cho tốt, cho phép em nhớ đến anh đó.”

“Anh đi bây giờ sao? Có cần em chuẩn bị đồ đạc cho anh không?” Cô ngồi dậy, thật ra cô rất muốn nói để em tiễn anh nhé?

“Không cần đâu, anh sẽ sai người xử lý. Tới nơi rồi sẽ gọi điện cho em.” Uông Hạo Thiên nói.

“Vâng, vậy tạm biệt.” Thích Vi Vi gật đầu, nghĩ tới anh đi rồi, trong lòng không hề thấy thoải mái, ngược lại còn có chút cảm giác không nói được thành lời.

“Tạm biệt, anh sẽ quay về nhanh thôi.” Uông Hạo Thiên ngồi ghé bên cạnh cô, thì thầm vào tai cô:“Thật ra, anh rất thích em.” Không nhìn thấy vẻ giật mình của cô, anh đã xoay người đi xuống lầu.

Hơn nửa ngày cô mới phản ứng lại, chạy ra cửa sổ, vén tấm rèm nhìn thấy anh lái xe rời đi, vẻ mặt đầy kích động. Anh nói anh thích mình…

Lấy tay ôm chặt ngực, tâm tình vui sướng kích động này cô chưa từng trải qua, chẳng lẽ đây là tình yêu sao?

Có điều cô không ngờ được rằng anh đi rồi một chút tin tức cũng không có, chờ cho đến khi anh trở lại đã mang về cho cô một tin không tưởng tượng nổi.

Thích Vi Vi kích động một ngày chỉ vì một câu nói đơn giản trước khi đi của anh. Mãi cho đến buổi tối mới dần bình tĩnh lại, nhưng cô đột nhiên cũng hiểu được một chuyện, kỳ thật cô thật sự yêu anh, bất luận có phủ nhận với chính mình thế nào đi nữa, cô vẫn phải thừa nhận cô không phủ nhận được con tim của mình.

Có điều cô cũng rất hiểu mình giống như cô bé lọ lem, sao có thể với được nhà giàu có như vậy, vả lại, đàn bà của anh nhiều như vậy, nói không chừng rất nhanh cô cũng sẽ chỉ là người thoảng qua đối với anh. Nghĩ tới đó tim thật đau, nhưng cô phải nhắc nhở mình không thể lấn sâu vào tình yêu đối với anh…

Cô cứ việc cảnh báo mình bao nhiêu lần, nhưng vẫn không quản nổi lòng mình, vẫn hàng ngày bên cửa sổ ngóng chờ anh trở lại. Anh đi rồi cô mới biết mình nhớ anh thế nào.

Trong quán ăn nhanh, Hoàng Thiên Tứ nhìn cô có vẻ không yên lòng, lại đăm chiêu, tay quấy ly nước nhưng căn bản không biết đang suy nghĩ gì.

“Vi Vi…” Anh khẽ gọi, nhưng cô lại không có phản ứng. Ánh mắt anh lóe lên một tia phức tạp.

Tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, cô dường như giật bắn mình, vội lôi điện thoại ra, nhưng căn bản không phải điện thoại của cô mà là của người khác. Vẻ mặt thất vọng buông điện thoại xuống.

“Vi Vi, em đang đợi điện thoại sao?” Anh hỏi, điện thoại của ai khiến cô khẩn trương như vậy, vẻ mặt thì luôn hoảng hốt. Gần đây khi đi cùng anh, cô thường là người một nơi tâm một nẻo, có hỏi cô cũng không chịu nói.

“Hả?” Thích Vi Vi sửng sốt, liền nhìn thấy trong mắt anh vẻ bi thương, mới phát hiện mình đã làm tổn thương anh. Cùng anh đi ra ngoài cô vẫn coi anh là người thay thế, cho nên không nói chuyện nhiều với anh. Cô khi nào lại trở thành bộ dạng như vậy, thật đê tiện, đáng giận… không được, ai cô cũng có thể làm tổn thương, duy có Thiên Tứ là không được. Cố gắng mỉm cười nói: “Là chờ điện thoại của Tiếu Tiếu, nhưng mà không thể nói cho anh được. Đây là bí mật của con gái nha.”

“Chỉ cần em không muốn nói, anh sẽ không hỏi nữa.” Nghe được lời giải thích của cô, Hoàng Thiên Tứ dịu dàng nói. Có lẽ mình đã quá đa tâm rồi.

“Anh Thiên Tứ, anh không cần tốt với em như vậy, cũng không cần chiều em quá, em sẽ bị anh làm hư mất.” Trong lòng cô tràn đầy áy náy nhìn anh.

“Vi Vi, em là người con gái anh yêu, anh không chiều em thì chiều ai? Anh còn muốn chiều em cả đời này.” Anh vẫn tươi cười dịu dàng như trước.

“Đây là anh nói đó nhé, phải chiều em cả đời không được nuốt lời.” Cô tận lực tươi cười, nhưng trong lòng thầm nói với anh câu xin lỗi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...