Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thích Vi Vi về đến nhà liền nhìn thấy xe anh trước cổng, anh

đang tựa ở nơi đó chờ mình. Cô xoay người muốn né tránh nhưng ngay lập tức đã bị

anh bắt được:"Em rốt cuộc là nổi giận chuyện gì vậy hả?"

"Không có, Hạo Thiên, chúng ta chia tay đi!"Thích

Vi Vi nhìn anh, nét mặt mỉa mai.

"Đang yên lành sao lại đòi chia tay? Em lộn xộn cái gì?

Rốt cuộc là làm sao vậy?" Uông Hạo Thiên có chút tức giận. Đã lâu không gặp

nhau, vừa nhìn thấy cô lại tự nhiên phát giận.

Lúc này Thích Vi Vi mới nhìn anh thật chăm chú nói:

"Anh còn nhớ anh và mẹ đã nói cho em 2 năm? Hiện tại 2 năm đã trôi qua, em

không muốn cùng anh tiếp tục nữa. Anh phải có trách nhiệm với Daisy, anh không

thể không để ý cảm nhận của cô ấy, em cũng không muốn anh khó xử. Em lại càng

mong muốn có một cuộc sống bình thường, yêu đương và kết hôn một cách bình thường,

cho nên em sẽ lựa chọn Thiên Tứ, anh ấy mới là người phù hợp nhất với em. Kết

thúc đi, cứ coi như chúng ta hữu duyên vô phận."

"Em chọn anh ta???" Uông Hạo Thiên phẫn nộ nhìn cô

chằm chằm: "Em nhất định muốn đám cưới hay sao? Được, anh cưới em!"

"Anh cưới em?" Thích Vi Vi cười lạnh một tiếng:"Anh

cưới em như thế nào? Cưới em như thế nào?? Đừng quên anh vẫn là chồng của

Daisy."

Một câu nói chạm đến nỗi đau của anh. Anh nắm lấy bả vai cô:

"Em biết anh lấy Daisy là bất đắc dĩ mà. Hiện tại chú Mạch Lâm vừa qua đời,

lúc này anh không thể bỏ cô ấy. Em hiểu mà, cho anh thời gian, đừng ép

anh!"

"Bất đắc dĩ, lại là bất đắc dĩ. Cho anh thời gian, anh

còn muốn em cho anh thêm bao nhiêu thời gian? Em không có nhiều thời gian như vậy.

Em thực sự mệt mỏi cuộc sống thế này quá, em cũng không muốn phụ lòng người yêu

em, anh lại có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều điều bất đắc dĩ. Cho nên, chúng

ta chia tay nhau là lựa chọn tốt nhất."Thích Vi Vi cười lạnh. Cô phải chờ

tới khi nào? Yêu một người đàn ông như vậy, cô đã không thể chịu đựng nổi nữa.

"Em thật sự nghĩ như vậy sao?" Tròng mắt sâu thẳm

của Uông Hạo Thiên lại nhìn chằm chằm cô.

"Phải." Cô tạm dừng một chút, cuối cùng vẫn là gật

đầu.

"Em thật sự đã quyết định??" Anh hỏi lại một lần nữa.

"Đúng vậy." Cô gật đầu, cô cũng không muốn cứ dây

dưa như vậy nữa, như vậy tuyệt đối không phải là cô. Là anh ép cô, chia tay

cũng là chấm dứt tất cả đau khổ.

"Được. Anh tôn trọng em." Uông Hạo Thiên đột nhiên

buông cô ra, không nghĩ rằng lại thấy đau khổ như vậy. Hai năm qua, vì cô mà bản

thân đã phải nỗ lực như thế nào, hiện tại cô chỉ đơn giản nói hai chữ

"chia tay"... Tốt, vậy thì chia tay. Anh sẽ không đi cầu xin một người

đàn bà. Anh xoay người, chớp mắt đã đi xa.

Thích Vi Vi ngây ngẩn cả người, không nghĩ rằng anh sẽ đáp ứng

thoải mái như vậy. Nhưng mà lòng cô thật sự rất đau đớn, cô không muốn như vậy,

có điều đã không còn lựa chọn nào khác.

Từ lúc Uông Hạo Thiên quay xe cho đến khi đi cũng chưa từng

nhìn cô một lần. Lời của cô đã làm anh tổn thương thật sâu. Cô cũng biết hai

năm qua anh đã chịu dày vò ra sao, nếu thật sự yêu anh, vì sao cô không thể cố

gắng duy trì! Nếu chia tay thực sự là điều cô mong muốn, vậy anh sẽ tác thành!

Thích Vi Vi về đến nhà liền nằm xấp trên giường khóc lớn. Bà

Thích lo lắng vội vàng tới hỏi: "Con sao vậy Vi Vi?"

"Mẹ, con và anh ấy chia tay rồi, thật sự chia tay rồi."

Cô xoay người ôm lấy mẹ.

"Anh ấy? Chia tay?" Bà Thích thoáng chốc liền hiểu

ra, người cô nói chính là Uông Hạo Thiên, lấy tay vỗ về cô, trên mặt lại lộ vẻ

vui mừng: "Vi Vi, cuối cùng con cũng đã nghĩ thông suốt, anh ta không phải

người phù hợp với con, thực sự không thích hợp. Mẹ biết bây giờ con rất đau

lòng, nhưng con sẽ nhanh chóng hiểu ra thôi."

"Mẹ, nhưng con thật sự rất khổ sở, rất khổ sở. Con cũng

thật sự rất yêu anh ấy." Thích Vi Vi không biết làm sao để giảm bớt đau đớn

trong lòng.

"Mẹ biết, nhưng mà con phải nhớ kỹ, tình yêu không kéo

dài mãi mãi. Con phải lấy lại tinh thần, mặc kệ thế nào, hãy chấp nhận Thiên Tứ

đi, mẹ tin tưởng các con sẽ chung sống hòa hợp." Bà Thích nói. Bà không cần

phú quý giàu sang, bà chỉ cần cô hạnh phúc.

Thích Vi Vi chỉ im lặng rơi lệ, cô thật sự còn có thể yêu

sao? Cô còn có thể tiếp nhận người khác sao? Cô không biết.

Trong thời gian này, may là cô được một công ty nhận vào

làm. Cô nỗ lực làm việc, muốn dùng công việc để tạm quên những đau xót.

"Vi Vi, công việc có mệt không?" Tiếu Tiếu ngồi ở

sofa trò chuyện cùng cô. Người giúp việc đã chuẩn bị trái cây cho các cô.

"Cũng được, với lại có mệt thì cũng phải làm cho tốt,

được như cậu có người nuôi, trở thành bà lớn tốt quá rồi!" Thích Vi Vi vừa

ăn hoa quả vừa hâm mộ nói.

"Nếu không thì chúng ta đổi đi, cậu đến mang thai giúp

mình đi. Thật khổ muốn chết! Muốn ăn cũng ăn không vô, muốn nôn cũng nôn không

ra... Đúng rồi, hôm nay gọi cậu đến là muốn cậu làm phụ dâu cho mình. Mình và

Lý Tường kết hôn, phụ dâu nhất định phải là cậu!" Tiếu Tiếu hạnh phúc nói.

"Thật chúc mừng các cậu, cuối cùng đã quyết định kết

hôn. Quyết định từ khi nào vậy?" Thích Vi Vi thật sự vui mừng thay cô.

"Là ba mẹ mình cùng ba mẹ anh ấy quyết định, hôm qua mới

cho chúng mình biết. Còn nói cái gì mà không cần chúng mình lo, chỉ cần có mặt

là được. Nhưng mà mình nói, mình muốn cậu làm phụ dâu." Đàm Tiếu Tiếu lấy

tay vuốt bụng, nói với Vi Vi.

"Thật là hạnh phúc! Được, cậu kết hôn mình nhất định phải

làm phụ dâu. Chúng ta từng nói người nào kết hôn trước thì người kia sẽ làm phụ

dâu mà! Đám cưới khi nào thì tổ chức?" Thích Vi Vi lại hỏi, làm phụ dâu cô

đương nhiên không thể từ chối.

"Đầu tháng sau, vào ngày chủ nhật. May mà mình mặc áo

cưới chưa nhìn thấy bụng." Đàm Tiếu Tiếu nói.

"Nhìn ra cũng không sao! Cậu nhất định sẽ là cô dâu

xinh đẹp nhất!" Thích Vi Vi mỉm cười.

"Được rồi, không nói nữa. Nói chuyện của cậu đi. Cậu

cùng anh ta rốt cuộc định thế nào? Dù sao cũng không thể cứ như vậy mãi được."

Tiếu Tiếu quan tâm hỏi.

Sắc mặt cô bỗng nhiên ảm đạm đi, sau đó vừa cười vừa nói:

"Chúng mình chia tay rồi."

"Cái gì? Chia tay?" Tiếu Tiếu kinh ngạc nhìn cô,

nhưng cũng không nói thêm gì nữa, vì biết cô quyết định như vậy nhất định có

nguyên nhân, chỉ trêu đùa an ủi nói: "Như vậy cũng tốt, những người đàn

ông khác mới có cơ hội."

"Có người nào an ủi như cậu không!" ThíchVi Vi nhịn

ko được liếc cô một cái.

"Cho nên mình mới là độc nhất vô nhị!"

"Tự sướng!"

**************

Thích Vi Vi nhìn cuốn lịch trên bàn làm việc. Một tháng.

Tròn một tháng đã trôi qua. Một tháng qua anh chưa từng tìm mình, cũng không gọi

điện thoại.

Thời điểm ăn trưa, đồng nghiệp Tiểu Trương ba hoa:"Mọi

người xem chưa, hôm nay ti vi mới đưa tin, tổng tài Uông Thị - Uông Hạo Thiên

có tình nhân, là một người mẫu nổi tiếng. Thật kỳ lạ, trước đây anh ta rất đào

hoa, nhưng từ lúc đám cưới tới nay cũng không có chuyện này. Bây giờ lại xảy

ra."

Nhanh như vậy anh ấy đã tìm người phụ nữ mới. Lòng của cô vẫn

không nhịn được đau đớn, nhưng cô và anh đã không còn quan hệ gì, cô không nên

để ý.

"Chắc là thời kỳ tân hôn mặn nồng đã qua, bản chất háo

sắc lại nổi lên. Kẻ có tiền đều như vậy, không thể trách, không có tình nhân mới

là lạ."Đồng nghiệp Tiểu Vương nói.

"Vi Vi, cô sao thế? Sao không nói gì vậy?" Tiểu

Trương đột nhiên chuyển hướng sang cô.

"Tôi không có xem tin tức." Thích Vi Vi buông đũa,

đứng lên nói: "Tôi ăn xong rồi, xin phép đi trước, mọi người cứ tiếp tục."

Trở lại văn phòng, nhìn thấy các đồng nghiệp vẫn chưa trở về,

cô vẫn là không ngăn được mình nghĩ về tin tức của Uông Hạo Thiên, lập tức

nhanh chóng mở ra xem.

Hình ảnh anh rất thân mật ôm lấy một cô gái cao gầy xinh đẹp,

khóe môi vung lên nét cười tà mị. Cô lập tức rũ mắt xuống, đôi mắt có chút ươn

ướt. Tại sao anh lại làm như vậy, là đang trả thù mình hay là làm cho Daisy

xem?

Nghe từ cửa truyền đến tiếng nói chuyện của đồng nghiệp, cô

vội vàng đóng trang web đó lại, trở về bộ dáng làm việc.

************

Cả người Uông Hạo Thiên mang theo mùi rượu cùng mùi nước hoa

phụ nữ trở về nhà, trên chiếc áo sơ mi trắng như tuyết có một dấu son đỏ thắm.

Daisy không nhớ đây là lần thứ mấy anh trở về nhà như vậy, biết rõ là anh cố ý

nên mặc dù rất đau lòng cô vẫn không hỏi gì. Cô cũng không ngờ mình dễ dàng tha

thứ cho anh như vậy.

"Anh Hạo Thiên, anh có mệt không? Em giúp anh tắm rửa."

Cô khẽ nói, xoay người lên lầu.

Nhìn cô rõ ràng rất khó chịu nhưng lại bày ra bộ dáng đó,

Uông Hạo Thiên bị dáng vẻ bình tĩnh của cô làm cho phát điên rồi. Vốn định dùng

cách này để bức cô đi, bây giờ xem ra anh sai lầm rồi. Nhưng nếu cô không ra

đi, sao anh có thể tìm Vi Vi.

Tâm phiền ý loạn, anh sửa lại trang phục bỏ ra ngoài.

Thời điểm Sở Thiên Lỗi đến quán bar thì thấy anh đang một

mình uống rượu. "Uống từ từ thôi!" Anh giữ lấy chai rượu, quát:

"Thế này không tốt cho cơ thể."

"Bây giờ không uống rượu thì tôi nên làm gì đây? Tìm

đàn bà sao?" Uông Hạo Thiên đẩy anh ra, lại uống một hơi.

"Vì một người phụ nữ mà cậu trở nên như vậy sao? Daisy

không tốt sao? Các người từ nhỏ đến lớn tình cảm rất tốt, vì sao cậu không thể

tiếp nhận cô ấy?" Sở Thiên Lỗi thực sự không hiểu, tình yêu có sức hấp dẫn

lớn như vậy sao!

"Cậu hỏi tôi tôi biết hỏi ai?! Tôi cũng không biết vì

sao mình lại yêu Vi Vi như vậy." Uông Hạo Thiên nói xong lại uống cạn ly

rượu.

"Chuyện tình cảm tôi đúng là không hiểu. Tôi đây chỉ có

thể xả thân uống rượu cùng cậu." Sở Thiên Lỗi cầm ly rượu cạn hết cùng

anh.

Thích Vi Vi tắm xong đi ra, vừa nằm lên giường thì điện thoại

reo, nhìn thấy dãy số lạ liền nghe máy: "Alo!"

"Vi Vi, tôi là Thiên Lỗi." Anh một bên dìu Hạo

Thiên đang say như chết, một bên gọi điện thoại.

"Anh Sở, có chuyện gì không?" Cô có chút kinh ngạc,

sao anh lại gọi cho cô.

"Hạo Thiên uống say, liên tục gọi tên cô. Cô qua đây

chăm sóc cậu ấy một chút được không?" Sở Thiên Lỗi nói xong thì Hạo Thiên ở

một bên liền làm càn: "Vi Vi, đừng rời khỏi anh!"

Vi Vi nghe được anh gọi mình trong điện thoại thì mắt nóng

lên, nhưng mà cô không thể mềm lòng, bọn họ đã chia tay rồi. Cô cứng rắn nói:

"Chúng tôi không còn quan hệ gì nữa rồi, anh gọi Daisy đi." Nói xong

liền cúp máy nhưng tâm không thể nào bình tĩnh trở lại.

Sở Thiên Lỗi ngây ra một lúc, chả trách mọi người nói độc nhất

là lòng dạ đàn bà, cô ta thật quá vô tình.

Hoàng Thiên Tứ đi làm vô tình nhận được điện thoại của cô,

vui mừng hỏi: "Vi Vi, có chuyện vì vậy?"

"Anh Thiên Tứ, hôm nay lãnh lương, em muốn mời anh ăn

cơm, anh có nhận lời không?!" Vi Vi nói. Cô không thể phụ anh, phải gắng sức

để khiến mình yêu anh.

"Cầu còn không được! Em đang ở đâu, hiện giờ anh không

thể chờ được nữa." Hoàng Thiên Tứ cười nói.

"Anh còn nhớ nhà hàng anh đã mời em ăn lần đầu tiên anh

lãnh lương không? Sáu giờ tối em chờ anh

ở đó. Bye bye!"

Hoàng Thiên Tứ ngây ngẩn cả người. Nhà hàng đó là một địa điểm

hẹn hò rất xa hoa, vì sao cô lại chọn nơi đó? Mặc dù mấy ngày nay anh không gặp

cô, nhưng thấy báo chí đưa tin Uông Hạo Thiên cùng người phụ nữ khác, anh cũng

mơ hồ đoán được bọn họ đã xảy ra chuyện.

Lúc anh đến nhà hàng thì cô cũng đã chờ ở đó. Cô mặc váy màu

tím, tóc dài uốn gợn sóng làm anh ngắm đến ngẩn người.

"Anh Thiên Tứ, anh đã đến rồi!" Cô vẫy tay về phía

anh.

"Vi Vi, em thật xinh đẹp!" Anh thật lòng khen.

"Vậy anh có thích không?" Thích Vi Vi nhìn anh.

"Thích. Dù em thế nào anh cũng đều thích."Hoàng

Thiên Tứ vẫn như trước, dịu dàng, thâm tình nhìn cô.

"Anh Thiên Tứ, em và anh ấy chia tay rồi." Cô chần

chừ một chút, cuối cùng vẫn nói cho anh biết.

"Anh cũng đoán vậy." Anh gật gật đầu, trong lòng

thật vui mừng. Cô chia tay với anh ta, như vậy mình sẽ có cơ hội.

"A." Thích Vi Vi ngây ra một lúc liền hiểu được.

Tin tức về Uông Hạo Thiên khắp nơi, sao anh lại không biết. Cô ngập ngừng hỏi:

"Vậy anh còn muốn em không? Có còn cần một người không trọn vẹn như em

không?"

"Vi Vi, đừng nói như vậy. Anh nói rồi, em ở trong lòng

anh luôn là tốt nhất, hoàn mỹ nhất."Hoàng Thiên Tứ cầm tay cô.

Khóe môi cô nở một nụ cười rạng rỡ, đây là anh Thiên Tứ của

cô, cho dù cô như thế nào thì anh vẫn tiếp nhận cô vô điều kiện. Có một người

yêu mình như vậy, cô còn muốn gì nữa.

"Vi Vi, em có biết anh luôn đợi em, trừ khi em lấy chồng,

nếu không anh sẽ không buông tay. Nhưng anh sẽ không ép em, anh muốn em tự mình

lựa chọn." Hoàng Thiên Tứ nói thêm.

"Anh Thiên Tứ..." Thích Vi Vi cảm động nhìn anh,

có lẽ mình bị quỷ ám nên mới không để ý đến một người yêu mình như vậy.

"Vi Vi, hiếm khi em mời anh như hôm nay, anh phải gọi

món ăn." Thiên Tứ buông tay cô, cầm lấy thực đơn. Hai năm qua đây là lần đầu

tiên anh vui vẻ như vậy.

"Không cần, để em gọi món." Thích Vi Vi đưa tay cầm

lấy thực đơn.

"Anh không muốn ăn bò bít tết." Hoàng Thiên Tứ cố

ý nói. Anh không muốn lãng phí những đồng tiền cô đã vất vả kiếm được.

"Nhưng mà em muốn ăn, anh phải giúp em."Thích Vi

Vi sao lại không rõ tâm tư của anh. Cô đã quyết định sẽ cùng anh bắt đầu lại từ

đầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...