Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt Uông Hạo Thiên dấy lên ham muốn nóng bỏng, hôn lên đôi môi cô, hút lấy cánh môi hoa đào. Ôm cô ngã xuống salon.

Cô hoàn toàn không có chút kháng cự, động tác của anh thật điên cuồng, thật bá đạo,

lại càng hôn sâu hơn, khiến cô có chút ngạt thở. Tay bắt đầu cởi đi quần áo cô.

Hô hấp của anh cũng trở nên gấp gáp, tay mạnh mẽ vuốt ve lên mỗi tấc cơ thể cô.

Thích Vi Vi

đột nhiên cảm thấy trong lòng mâu thuẫn, muốn phản kháng lại anh. Chẳng

lẽ anh muốn cô chỉ là muốn thân thể cô sao? Cô không muốn khiến mình trở nên hèn mọn như vậy, nhưng lại phát hiện bản thân căn bản không ngăn

cản được anh.

Rất nhanh, cô đã trần truồng hiện ra trước mặt anh, anh tham lam cắn hút lấy vẻ đẹp của cô.

“Em thật đẹp.” Tròng mắt đen thâm thúy của anh mang theo mê ly, đột nhiên vạch hai chân của cô ra.

Cô đã vô lực phản kháng, chẳng lẽ cô căn bản không hề muốn phản kháng. Một đêm này đã làm cho bọn họ chìm đắm…

Trong phòng

khách diễn ra một màn cửu biệt tái ngộ, tình cảm mãnh liệt nóng bỏng, mồ hôi từng giọt nhỏ to, tiếng thở gấp tràn ngập, khắp gian phòng nơi nơi

đều chất chứa hương vị ái muội…

Khi đã khôi phục lại sự yên tĩnh, Uông Hạo Thiên mặc quần áo, ngồi hút thuốc, vẻ mặt trầm trọng…

Thích Vi Vi

không biết anh đang nghĩ gì, cũng không muốn đoán anh nghĩ gì. Nhưng cô

vẫn hi vọng nghe được câu giải thích của anh. Vì sao anh lại mất tích

như vậy? Còn có, vị hôn thê xinh đẹp kia là thế nào? Chẳng lẽ mình hoàn

toàn không đáng để anh phải giải thích sao? Yên lặng đưa cho anh một

tách trà.

“Cảm ơn.” Uông Hạo Thiên nhìn cô, tuy rằng không hỏi nhưng ánh mắt của cô, vẻ mặt của cô đã nói cho anh biết. Anh không phải không muốn nói mà thật sự

không biết nên nói thế nào với cô. Bởi vì anh cũng chưa suy nghĩ rõ ràng lại…

“Có đói không? Em đi làm chút đồ cho anh ăn nhé.” Thích Vi Vi hỏi, cô không tìm được chủ đề nào khác nữa.

“Được.” Anh gật đầu.

“Sẽ xong ngay.” Cô đi vào bếp, làm hai phần cơm chiên trứng cho anh và cho mình, yên

lặng ăn. Không biết vì sao khóe mắt cay cay. Vì sao anh không đợi mình

đi rồi hãy về? Vì sao trước khi đi còn thấy anh gợi lên trong lòng bao

nhiêu dục vọng. Bây giờ cô mới biết cô nhớ anh bao nhiêu, tưởng niệm

hương vị của anh nhiều thế nào.

“Những ngày qua em sống có tốt không?” Uông Hạo Thiên vừa ăn vừa tùy tiện hỏi.

“Tốt lắm.” Cô chỉ gật đầu, cô sống vẫn tốt, chỉ là tâm không tốt mà thôi.

“Nhưng mà anh sống không tốt.” Anh đột nhiên nói.

“Cái gì?” Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

“Mỗi ngày của anh trôi qua đều không tốt, mỗi ngày đều nhớ em, em có biết không?” Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt chân thành.

“Thật vậy sao?” Môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười. Những lời này của anh hẳn là những

lời khách sáo thôi, cô vẫn tự nói với mình đó không phải là thật.

“Em không tin sao?” Uông Hạo Thiên có chút tức giận, sao cô lại hoài nghi tình cảm của mình.

“Em nên tin sao?” Thích Vi Vi nhìn anh: “Nếu anh nhớ tới em sao một cuộc điện thoại cũng không có. Nếu anh nhớ em

sao vừa đi đã hai tháng liền mới quay lại. Nếu nhớ em thì ở đâu ra vị

hôn thê đó, cô ta xinh đẹp như vậy, anh làm sao còn nhớ tới em nữa chứ?” Rốt cuộc cô vẫn nhịn không được mà hét lên những điều mà cô không muốn chất vấn, nhưng giữ trong lòng thật sự rất áp lực.

Nhìn thấy cô kích động như vậy, anh đột nhiên nở nụ cười, đưa tay ôm lấy cô vào ngực: “Đang tức giận sao?”

“Không có, em có tư cách gì mà tức giận, chẳng qua cũng chỉ là một người đàn bà anh mua về mà thôi.” Cô tự giễu.

“Anh không muốn em nói mình như vậy, em biết không? Em tức giận khiến anh

rất cao hứng, vì như vậy nói lên trong lòng em có anh, như vậy là đủ

rồi. Đi về phòng thôi, để cho anh được ôm em. Em không biết anh đã nhớ

mùi hương của em đến thế nào đâu.” Anh ngửi tóc cô, kéo tay cô đứng dậy.

Thích Vi Vi

thấy anh không ngừng nói với mình, anh nhớ nhung mình biết bao nhiêu,

nhưng anh vẫn không giải thích vì sao anh biến mất, vì sao lại có vị hôn thê đó.

Ôm nhau ngủ

một đêm, cô cố ý giả vờ ngủ chờ anh đi rồi mới mở mắt, đưa tay vuốt ve

môi mình. Trước khi đi anh đã hôn cô, nụ hôn cuối cùng. Kỳ thật cô rất

nhớ… rất nhớ anh… nhớ đến điên cuồng. Nhưng cô không thể. Cô tự nói với

mình, không thể như vậy. Ba tháng ở nơi này rồi, nơi nào cũng chất chứa

hơi thở của anh. Mà hôm nay cô đã phải đi rồi. Rời khỏi nơi này, rời

khỏi anh. Trong lòng có rất nhiều thứ không nỡ, nhưng cô biết cuối cùng

anh cũng không thuộc về mình. Cô hà tất phải níu kéo hạnh phúc không

phải của mình?

Rời khỏi

giường, thu dọn đồ đạc của cô lại, chỉ có một túi đơn giản. Vốn cũng chỉ có mấy bộ quần áo. Đem lá thư đã viết xong đặt ở trên giường. Nhìn lại

lần cuối rồi dứt khoát quay người đi khỏi nơi này.

***********************

Uông Hạo Thiên mệt mỏi nhắm mắt lại tựa vào ghế. Toàn bộ tâm sự đều chất chứa trong lòng.

Sở Thiên Lỗi đi tới, vỗ vai anh, giọng nói thoải mái: “Cuối cùng cậu cũng chịu quay lại, bằng không tôi thật sự mệt chết mất. Hiện giờ đã đến lúc tôi nghỉ ngơi.”

Uông Hạo Thiên mở to mắt nhìn anh: “Cậu tới rồi à, muốn nghỉ sao? Không có cửa đâu.”

“Này, cậu sẽ không ác độc như vậy chứ? Tôi kháng nghị, tôi cần nghỉ ngơi.” Sở Thiên Lỗi nhận ra sắc mặt của anh không hề tốt chút nào.

“Kháng nghị không hiệu quả. Chẳng lẽ cậu không đọc tin tức trên báo sao? Không có gì muốn hỏi à?” Uông Hạo Thiên liếc mắt nhìn anh.

“Vì sao? Có cái gì cần hỏi à?” Sở Thiên Lỗi ngồi xuống ghế đối diện với anh, “Mấy năm nay tôi còn chưa biết cậu sao? Vị hôn thê kia khẳng định không phải là cậu muốn. Quả thật cô ấy cũng được, tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ là tại

sao bác trai bác gái có thể bức cậu vào khuôn khổ như vậy nhỉ? Thật đúng là gừng càng già càng cay.”

“Là tôi thiếu cô ấy một mạng, đời này nhất định phải trả.” Uông Hạo Thiên lại nhắm mắt lại.

“Hả?” Sở Thiên Lỗi ngây ngẩn, nhưng cũng không hỏi tới, vì biết nếu anh muốn nói nhất định sẽ tự nói với mình.

“Được rồi, nói chuyện của công ty, nói việc công đi.” Uông Hạo Thiên lấy lại tinh thần.

“Được, tôi với cậu cần bàn bạc lại một chút…”

************************

Thích Vi Vi tới cửa hàng mua một lọ nước hoa tặng cho chị Hồng, chìa khóa cũng mang trả cho cô, thật lòng cảm ơn: “Dì út à, cảm ơn dì đã giúp đỡ, đây là một chút tâm ý của con, hi vọng dì nhận lấy.”

“Vi

Vi, còn khách sáo gì vậy. Con là bạn của Tiếu Tiếu, dì út đương nhiên sẽ góp sức. Hình như hợp đồng của các con đã đến hạn đúng không? Vậy anh

ta và con có…” chị Hồng cũng không nói rõ, nhưng ý tứ cô nghe cũng có thể hiểu được.

“Không có…” Thích Vi Vi lắc đầu: “Dì Hồng, dì cũng biết con là vì bất đắc dĩ mới phải đưa ra hạ sách này, thật ra con đã có người yêu rồi.”

“À, hóa ra là thế. Vậy hy vọng con hạnh phúc. Nếu sau này có chuyện gì, hoan nghênh con tới đây tìm dì.” Chị Hồng nói.

“Cám ơn dì, dì út. Con sẽ tới, bây giờ không quấy rầy dì nữa, con đi trước nha. Tạm biệt.” Thích Vi Vi đứng dậy nói.

“Tạm biệt.” Chị Hồng gật đầu với cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...