Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Uông Hạo Thiên cùng Daisy trở lại

Thượng Hải làm xong mọi thủ tục, anh bắt đầu tìm kiếm Thích

Vi Vi nhưng mà biển người mênh mông, anh cũng không có một chút

đầu mối.

Anh biết việc trước tiên mình phải làm là an bài tốt tất cả mọi chuyện trước khi Vi Vi quay về.

Mang theo lễ vật đi đến Thích gia, bà

Thích vừa mở cửa, nhìn thấy là anh, sắc mặt lập tức trở nên

âm trầm: “Cậu tới đây làm gì?”

“Dì, dì để cho cháu vào trước, cháu có chuyện muốn nói với dì.” Uông Hạo Thiên nhìn bà, thật ra

rất tức giận bởi vì bà ép Vi Vi phá bỏ đứa con của mình,

nhưng mà dù sao bà cũng là mẹ của Vi Vi cho nên anh không thể

bất kính với bà.

“Tôi không có chuyện gì để nói với

cậu. Cậu đi đi.” Bà Thích nhìn thấy chàng trai này liền hận

muốn chết. Nếu không phải vì cậu ta, Vi Vi cũng sẽ không bỏ đi,

nói xong định đóng cửa lại.

Uông Hạo Thiên lập tức ngăn cản bà: “Dì, vì Vi Vi, vì đứa bé, cháu phải nói chuyện với dì.”

“Cậu biết Vi Vi mang thai?” Bà Thích

nhìn anh, đột nhiên túm lấy anh nói: “Cậu đem Vi Vi giấu đi đâu?

Cậu là đồ đàn ông đê tiện, đã có vợ rồi lại còn làm hại Vi

Vi của tôi. Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Dì, dì bình tĩnh một chút. Cháu

không biết Vi Vi ở đâu, cho nên cháu mới đến tìm dì, cháu đến

là để nói cho dì biết cháu sẽ cho Vi Vi một sự công bằng. Cháu

đã ly hôn, đợi cô ấy trở về cháu sẽ cưới cô ấy.” Uông Hạo Thiên lớn tiếng nói.

“Cậu muốn lừa ai chứ, đàn ông các

người chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt.” Từ trong lòng Bà

Thích đã không có hảo cảm đối với anh, cho nên lời anh nói một câu cũng không tin.

“Dì, cháu đã giải thích, về phần

dì có tin hay không chờ Vi Vi trở về thì sẽ rõ. Nếu cháu chỉ

là lời ngon tiếng ngọt cháu cũng sẽ không đến để giải thích.

Cháu thật sự yêu Vi Vi, có rất nhiều chuyện sau này dì sẽ

hiểu, hiện tại cháu chỉ hi vọng sau khi Vi Vi trở về dì không

cần ép cô ấy, không cần ngăn cản cô ấy gả cho cháu. Cháu sẽ

mang lại hạnh phúc cho cô ấy.” Uông Hạo Thiên thành khẩn nói.

“Nếu cậu có thể cho con bé hạnh

phúc thì đã làm từ lâu. Bây giờ cậu không cần nói gì cả, tôi sẽ không tin.” Bà Thích đối với lời cam đoan của anh hoàn toàn không

để vào tai.

Uông Hạo Thiên có chút nổi giận, anh

còn chưa từng hạ thấp bản thân như vậy bao giờ, nhưng mà biết

người trước mặt không thể đắc tội nếu không hậu hoạ vô cùng,

đành phải rời đi trước, chờ Vi Vi trở về rồi nói sau.

Chờ sau khi anh rời đi, lúc này bà

Thích mới dựa vào trên cửa. Vi Vi, con ở đâu? Đã mười ngày

rồi, mười ngày không có tin tức của cô, vì sao cô lại không gọi điện thoại? Cô không biết bà rất lo lắng hay sao.

Văn phòng.

“Thiên Lỗi, chuyện công ty giao cho

cậu. Tôi muốn đi tìm cô ấy, không có tin tức gì của cô ấy tôi

thấy lo lắng quá.” Uông Hạo Thiên nói.

“Thế nhưng cậu đi đâu mà tìm, ít

nhất cũng phải có một phương hướng chứ. Hạo Thiên, tôi khuyên

cậu đừng vội, quan tâm quá sẽ bị loạn. Có lẽ để cho cô ấy đi

ra ngoài một lúc cũng tốt, tất cả mọi người cùng bình tĩnh

một chút, đợi cô ấy trở lại. Dù sao vấn đề được giải quyết

dễ dàng không phải càng tốt sao?” Sở Thiên Lỗi nói.

“Nhưng mà nghĩ đến cô ấy một mình ở

bên ngoài, lại còn mang thai, tôi sẽ rất lo lắng.” Trái tim Uông

Hạo Thiên trước sau vẫn treo ở nơi này.

“Vậy thì cậu nhắn tin cho cô ấy, tuy

rằng bây giờ cô ấy không bật máy nhưng mà cuối cùng cô ấy sẽ

bật máy để gọi điện cho mẹ hoặc bạn bè của cô ấy.” Sở Thiên

Lỗi nói, cô ấy không có khả năng sẽ mãi tắt máy.

“Nhắn tin?” Uông Hạo Thiên ngây ra một

lúc, đó là một ý không tồi, nói là làm, anh lập tức lấy điện thoại di động ra.

Mà vào lúc này, Thích Vi Vi đang ở

trong khách sạn chơi cùng Tiểu Minh, kể chuyện cổ tích cho bé

nghe, dỗ bé uống thuốc, chăm sóc bé.

“Bởi vì chú thỏ quá kiêu ngạo cho

nên chú rùa thắng.” Thích Vi Vi vừa nói xong, cửa liền mở ra,

vẻ mặt Cao Vĩ mệt mỏi, thất vọng đi vào.

“Ba ba, có phải lại không tìm thấy mẹ không?” Tiểu Minh hỏi, giống như đã trở thành thói quen.

“Đúng vậy, có điều, chỉ cần chúng

ta quyết tâm chúng ta sẽ tìm được mẹ con. Nơi này không tìm được chúng ta liền đổi chỗ khác, chờ con khỏe lại chúng ta sẽ lập tức đi.” Cao Vĩ sờ sờ đầu của bé.

“Thế nhưng chúng ta đã đi lâu lắm rồi vẫn không tìm được mẹ, con muốn đi nhà trẻ, con muốn gặp thầy cô giáo cùng với các bạn.” Tiểu Minh cúi đầu nói.

“Thật xin lỗi, là ba ba không tốt.” Cao Vĩ lập tức ôm bé vào trong ngực.

Thích Vi Vi nhìn thấy dáng vẻ của

bọn họ rốt cuộc vẫn không nhịn được hỏi: “Anh Cao, tôi không

biết mẹ của Tiểu Minh vì sao lại bỏ đi nhưng mà anh không nên

mang theo Tiểu Minh đi khắp nơi tìm kiếm như vậy. Anh không biết

làm như vậy đối với Tiểu Minh rất không tốt sao? Bé còn nhỏ

như vậy, sức khỏe cũng không chịu đựng nổi, huống chi bé hẳn là nên đến trường, chuyện của người lớn không nên liên lụy đến

trẻ con.”

“Tôi cũng không muốn làm như vậy,

nhưng mà tôi không còn cách nào khác.” Cao Vĩ ôm lấy bé, vẻ

mặt thống khổ, anh muốn dùng con trai để làm cảm động trái tim vợ mình.

“Nếu anh không để ý có thể nói cho

tôi nghe một chút không? Có lẽ tôi có thể cho anh một vài ý

kiến.” Thích Vi Vi nói, cô không phải muốn can thiệp vào chuyện

riêng tư của anh, chỉ là không muốn nhìn thấy bọn họ cực khổ

vô mục đích như vậy.

Cao Vĩ trầm mặc một lát, thật sâu

thở dài: “Tôi không biết nên nói như thế nào, chuyện này giống

như một tảng đá đặt ở trong lòng của tôi khiến cho tôi khó có

thể mở miệng.”

“Khó có thể mở miệng?” Thích Vi Vi

thấy anh dùng từ ngữ nặng nề như vậy, nhất định là chuyện rất

nghiêm trọng, lập tức nói: “Là tôi đường đột, không nên hỏi

anh.”

“Không sao.” Anh lắc đầu: “Tôi cũng

không có chỗ để kể ra, cùng là người bạn bèo nước gặp nhau

nói ra có lẽ có thể giảm bớt áp lực trong lòng tôi.” Nói xong anh buông Tiểu Minh ở trong lòng ra: “Con sang bên kia xem ti vi

nhé, ba muốn nói chuyện với dì.”

Tiểu Minh hoạt bát chạy đến ghế bên kia xem phim hoạt hình.

Thích Vi Vi ngồi ở nơi đó nhìn anh, không biết anh sẽ kể cho mình nghe một câu chuyện như thế nào.

“Tôi là một kỹ sư cấp cao của một công ty ở Thượng Hải.” Cao Vĩ chậm rãi mở miệng.

Cô kinh ngạc, anh cũng đến từ Thượng Hải nhưng mà cô cũng không nhận ra đồng hương.

“Công việc của tôi cùng với thu nhập

đều rất tốt, tôi còn có một gia đình hạnh phúc. Vợ tôi là

một cô giáo mầm non, cô ấy rất hiền lành cũng rất dịu dàng,

trông nom việc nhà hết sức gọn gàng ngăn nắp, chúng tôi cũng

rất ân ái, cho nên người quen của chúng tôi đều rất hâm mộ.

Nhưng mà tôi không nghĩ đến tất cả chuyện này sẽ bị phá vỡ.

Nửa năm trước, có một lần cô ấy tham gia tụ họp cùng đồng

nghiệp xong rất khuya mới trở về, tôi nhìn thấy cô ấy lúc trở

về hết sức chật vật, quần áo trên người đều rách, tay còn

chảy máu, sắc mặt lại càng khó coi. Tôi hoảng sợ vội vàng

hỏi cô ấy làm sao, cô ấy nói ở bên ngoài bị ngã rất đau, vẫn

còn tủi thân khóc, lòng tôi rất đau liền nhanh chóng hỏi cô ấy

có muốn đến bệnh viện xem không, cô ấy nói không cần, chỉ muốn

đi tắm rửa nghỉ ngơi một chút.”

Thích Vi Vi nhíu mày, vợ anh ta xảy ra chuyện gì? Đánh nhau với đồng nghiệp sao? Không có khả năng.

“Nhìn thấy thân thể cô ấy không bị

thương, tôi cũng không để ý chuyện này nữa. Nhưng mà từ đó về

sau tôi lại phát hiện trên mặt của cô ấy rất ít khi tươi cười,

thường xuyên thất thần còn trở nên có chút nhút nhát. Buổi

tối ngủ đều cuộn tròn vào trong ngực của tôi, thời điểm tôi

muốn cùng cô ấy gần gũi cô ấy đều có chút hoảng sợ, theo bản

năng muốn tránh né tôi. Tôi hỏi cô ấy làm sao, cô ấy nói không

có việc gì, tôi cũng sơ suất bởi vì tôi tin tưởng nếu thật sự có việc gì cô ấy nhất định sẽ nói với tôi. Cứ như vậy trải

qua hai tháng.”

“Có một ngày, tôi đi làm về nhìn

thấy sắc mặt cô ấy trắng bệch không có một tia huyết sắc,

tiếng tôi mở cửa cũng dọa đến cô ấy. Tôi hỏi cô ấy làm sao, cô ấy vẫn nói không có việc gì như trước, nhưng mà tôi nhìn ra cô ấy có việc, có điều cô ấy không nói tôi cũng không ép hỏi.

Sau đó cô ấy nói cô ấy không thoải mái, tôi bảo cô ấy nghỉ

phép, thế nhưng mấy ngày kế tiếp cô ấy vẫn đều thần hồn nát

thần tính, có tiếng điện thoại, tiếng đập cửa cô ấy đều chạy đến cướp lấy, sợ tôi sẽ tiếp. Cô ấy rất khác thường rốt

cuộc khiến cho tôi chú ý đến, lúc ấy tôi còn đoán có phải cô

ấy có người đàn ông khác ở bên ngoài không, cho nên tôi quyết

định lặng lẽ theo dõi cô ấy.” Trên mặt của anh lộ ra biểu tình hối hận.

Thích Vi Vi nghe mà mơ hồ, rốt cuộc

vợ của anh ta xảy ra chuyện gì? Nhưng mà khẳng định không phải

là ngoại tình.

“Tôi vô cùng hi vọng tôi chưa từng theo dõi cô ấy, vĩnh viễn không biết chuyện này, nhưng mà trên đời

không có hối hận. Tôi theo dõi cô ấy hai ngày không phát hiện ra cô ấy cùng người đàn ông khác gặp nhau, lại phát hiện cô ấy

đi đến đồn cảnh sát, tôi thấy rất kỳ quái nên chờ sau khi cô

ấy rời đi tôi liền đi vào. Chính vì lần đi vào này khiến tôi

cùng cô ấy bị đẩy đến vực sâu thống khổ.” Anh dùng tay chà xát mặt.

Thích Vi Vi nhận ra anh thật sự rất thống khổ, thật rối rắm, không khỏi hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Hồi lâu Cao Vĩ mới lên tiếng: “Đồn

cảnh sát bắt được một tên tội phạm cưỡng hiếp, cướp bóc,

giết người đã gây án rất nhiều. Hắn đã giết chết hai người

phụ nữ, đâm bị thương ba người, theo lời khai của hắn, hắn gây

án nhiều nhưng duy nhất có một người không phản kháng chính là vợ của tôi, nên khiến cho hắn có ấn tượng rất sâu cũng nhớ

kỹ tên của cô ấy. Bởi vì lúc ấy hắn cướp đi trong ví có

chứng minh thư của cô ấy, cho nên cảnh sát mới tìm được cô ấy

đi làm chứng. Thế tôi mới biết được nguyên nhân vì sao vào buổi tối hai tháng trước cô ấy lại chật vật như vậy, thì ra …” Anh

không nói nổi lên lời.

Thích Vi Vi cũng hoàn toàn hiểu được rồi, thì ra cô ấy gặp phải tên lưu manh: “Thế nhưng vì sao cô

ấy lại phải bỏ đi? Chẳng lẽ là sau khi anh biết không thể tha

thứ cho cô ấy sao? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

“Đúng vậy, tôi không thể tha thứ cho

cô ấy, tôi càng hận cô ấy không phản kháng, vì sao cô ấy không

phản kháng? Vì sao để yên cho kẻ khác làm nhục? Nghĩ tới

những điều này trong lòng tôi cảm thấy ghê tởm giống như ăn

phải con ruồi vậy. Tôi bắt đầu không có cách nào đối mặt với

cô ấy, nhìn thấy cô ấy tôi liền nhớ lại tình cảnh cô ấy trở về đêm đó, trong lòng cảm thấy phiền muộn. Cũng không khỏi tức

giận với cô ấy nhưng mà cô ấy vẫn chịu đựng, thật cẩn thận

chăm sóc tôi, lấy lòng tôi, giống như là đang chuộc tội, nhưng

mà cô ấy hoàn toàn không biết tôi cái gì cũng biết hết.”

Nghe đến đó Thích Vi Vi đột nhiên

không biết nên nói cái gì. Anh nói rất đúng, vì sao cô ấy không phản kháng? Vì sao lại buông xuôi? Hay là tình huống lúc đó cô ấy không thể phản kháng?

“Tôi càng ngày càng không thể chấp

nhận cô ấy, mỗi một lần nhìn thấy cô ấy tôi đều nhớ đến cái

buổi tối dơ bẩn kia. Tôi càng hận vì sao cô ấy không phản

kháng? Nếu cô ấy phản kháng có lẽ kết quả sẽ không giống như

vậy. Tôi đem việc này đặt ở trong lòng, không thể nói với

người khác bởi vì đây là sự sỉ nhục của đàn ông. Mỗi một

lần cô ấy đến gần tôi, tôi đều chán ghét đẩy cô ấy ra, cô ấy

nhận ra, cô ấy rất đau lòng hỏi tôi vì sao, lời nói đến bên

miệng rồi tôi lại không nói nên lời, chỉ nói là phiền. Rốt

cuộc có một lần, sau khi say rượu tôi về nhà, tôi nổi giận,

nhìn cô ấy, khuôn mặt kia đã từng là khuôn mặt thuần khiết

nhất, tôi điên cuồng xô cô ấy loạng choạng, chất vấn cô ấy vì

sao cô ấy không phản kháng. Cô ấy kinh hoảng, cuối cùng cô ấy cũng

hiểu được vì sao mấy ngày nay tôi không khỏi xa lánh, không khỏi tức giận. Nhìn thấy cô ấy rơi lệ liên tục tôi không phải đau lòng mà là ghê tởm bèn lớn tiếng quát bảo cô ấy cút đi.

Ngày hôm sau khi tôi mơ mơ màng màng

tỉnh lại, nghĩ đến chuyện tối hôm qua, lại thấy cô ấy cười

chuẩn bị bữa sáng cho tôi, tôi nghĩ là tối hôm qua chỉ là một

giấc mộng của tôi, cho nên tôi cũng không nhắc tới. Nói thật cô ấy là một người vợ không thể chê vào đâu được, tôi vẫn không muốn rời xa cô ấy, tôi thật sự yêu cô ấy.

Cứ như vậy cho đến một ngày khi tôi

tan sở về đến nhà thấy trong nhà vắng vẻ, đã dọn dẹp không

nhiễm một hạt bụi, trong phòng không có bóng dáng của cô ấy

chỉ có một cái USB đặt ở trên bàn, tôi chưa thấy qua cái USB

kia bèn mở máy tính cắm vào.

Tài liệu không có tên, tôi kích chuột vào.”

Thích Vi Vi biết cô ấy nhất định là

vì tuyệt vọng nên bỏ nhà đi, nhưng mà mình cũng muốn biết vì

sao cô ấy lại không phản kháng, thông thường dưới tình huống

này, mọi người bình thường sẽ phản kháng.

“Chồng yêu, em ngậm nước mắt viết

phong thư này cho anh. Năm tháng nay mỗi ngày em đều ăn không ngon

ngủ không yên, trong lòng sợ hãi anh sẽ biết. Thì ra anh sớm đã biết, em giấu diếm cũng không có ích nữa, rốt cuộc em cũng

hiểu được vì sao anh lại đối xử với em như vậy, em không trách

anh, em hiểu anh …

Vào buổi tối năm tháng trước, sau khi em cùng đồng nghiệp chia tay liền bắt xe về nhà, bởi vì uống

rượu lên dạ dày có chút khó chịu, khi chỉ còn cách nhà có

một con đường em thật sự không nhịn được nữa liền bảo lái xe

dừng xe thanh toán tiền để cho anh ta đi rồi chạy đến ven đường

nôn ra. Em nghĩ nôn xong sau đó đi về nhà lại thật không ngờ ở

chỗ tối có một bàn tay đen vươn về phía em.

Hắn ta lấy tay bóp cổ em, dùng dao

chỉa vào bụng em, nói em không được cử động, giây phút này em hoàn toàn tỉnh rượu, đành phải theo hắn đi đến chỗ tối bên cạnh,

cũng muốn tìm cơ hội để trốn thoát. Hắn bảo em cởi quần áo

ra, em từ từ cởi, muốn tìm cơ hội kết quả lại bị hắn biết

được, dao nhọn của hắn cắt vào tay em, uy hiếp em, nói nếu muốn sống phải nghe theo lời hắn nếu không hắn sẽ giết em. Hắn còn

nói hắn đã giết một người, dù sao một người cũng chết, hai

người cũng chết, hắn không sợ gánh thêm một cái mạng. Em lại

sợ hãi, một khắc này trong đầu của em đột nhiên hiện ra hình

ảnh của anh và con trai của chúng ta, nếu em chết đi thì con

chúng ta phải làm sao đây, em không thể để cho con mình không có

mẹ, cho nên em từ bỏ giãy dụa.

Khi hắn tiến vào, khoảnh khắc này em

thật sự cảm thấy cực kỳ dơ bẩn, em cắn răng buộc mình nhắm

mắt thừa nhận giây phút này. Em đã nghĩ qua cái chết nhưng mà

nếu chết em sẽ không thấy được con của mình cùng người chồng

yêu thương của mình, rốt cuộc em vẫn là chịu đựng.

Về đến nhà em nói dối với anh, nhưng mà em cảm thấy mình thật có lỗi với anh, phản bội anh. Em

không có cách nào làm cho hình ảnh kia biến mất ở trong đầu,

mỗi một đêm sau khi anh ngủ say em đều một mình trộm khóc, may

mắn anh cái giì cũng không biết. Vẫn như trước quan tâm em, yêu

em.

Một tháng đã qua, hai tháng đã qua,

trái tim em rốt cuộc cũng bình phục lại, muốn quên đi chuyện

này, không muốn làm cho nó ảnh hưởng đến cuộc sóng của chúng

ta, nhưng thật không ngờ một cuộc điện thoại lại phá tan tất

cả mọi chuyện.

Ngày đó, khi em đang làm việc đột

nhiên có người ở đồn cảnh sát đến tìm em, nói là muốn em

giúp họ phá án. Lúc ấy trong lòng em liền trở nên hoảng sợ,

khi em đi vào nhìn thấy chứng minh thư đã mất từ hai tháng

trước, em đã hiểu rõ, thiếu chút nữa ngất xỉu. Có điều may

mắn chính là ác giả ác báo, hắn rốt cuộc bị trừng phạt,

nhưng mà cái ác mộng kia giống như lại quay lại một lần nữa ở trong đầu em, trở nên rõ ràng. Không hiểu tại sao em cảm thấy

sợ hãi, sợ anh sẽ biết, sợ mọi người sẽ biết. Hơn thế nữa,

em đồng thời phát hiện ra anh hay tức giận với em.

Rốt cuộc sau khi anh uống say anh bộc

phát ra, cuối cùng em cũng hiểu rõ thì ra anh đã biết, chuyện

gì anh cũng biết. Anh chỉ là đè nén ở trong lòng, không thể tiêu tan, không thể nói với ai, người vợ của anh từng thuần khiết

như vậy, giờ phút này dơ bẩn biết bao nhiêu, lòng tự ái của anh

khiến cho anh không thể chấp nhận em…….

Anh chất vấn em vì sao không phản

kháng, em chỉ có một câu, bởi vì em sợ chết, em sợ không thấy

được anh cùng con nữa. Chẳng lẽ em chết đi thật sự sẽ khiến

cho anh cảm thấy có được tôn nghiêm, có được mặt mũi sao.

Ông xã, em phải đi, em đi để từ từ suy

nghĩ xem có phải em đã thật sự làm sai rồi không? Đơn ly hôn anh có

thể kí trước chờ em quay về.”

“Cô Thích, cô có thể hiểu được không? Là trong sạch quan trọng hay là mạng sống quan trọng? Nếu như

là cô, cô sẽ lựa chọn như thế nào?” Cao Vĩ nhìn cô hỏi.

“Tôi không biết, đối với phụ nữ mà

nói trong sạch rất quan trọng, nhưng mà mạng sống cũng rất quan trọng.” Thích Vi Vi không thể cho anh đáp án. Chuyện này cô

cũng không tưởng tượng được, nếu như mình gặp chuyện này mình

nên làm cái gì. Là bảo trọng mạng sống hay là liều chết ôm

lấy trong sạch, cô không thể cho mình đáp án.

“Cô không biết nhưng mà tôi biết.” Cao Vĩ đột nhiên nói.

Thích Vi Vi nhìn anh: “Vậy anh nói cái gì quan trọng nhất?”

“Chuyện này còn phải nói sao, có

cái gì quan trọng hơn so với mạng sống.” Ngữ khí của anh không

có chút chần chờ nào, nhìn thấy trong ánh mắt của cô có sự

khó hiểu, lúc này mới nói thêm: “Sau khi vợ tôi rời đi, tôi vốn tưởng rằng tôi sẽ rất nhẹ nhàng nhưng mà tôi đã sai. Những

ngày không có cô ấy, tôi sống một cuộc sống rối tinh rối mù,

không ai chuẩn bị quần áo cho tôi, không ai chuẩn bị bữa sáng

cho tôi, không ai bắt tôi tắm rửa, không ai giúp tôi dọn dẹp

phòng, càng không có ai lắng nghe tôi nói về phiền não công

việc, cũng không có ai đưa ra ý kiến cho tôi. Càng không có người

trò chuyện với tôi, không có ai yêu tôi, không có ai yêu con, không

có ai cùng tôi chia sẻ sự vui sướng, không có ai cùng tôi chia

sẻ sự khổ sở. Lúc này tôi mới nhận ra cô ấy là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Cũng đột nhiên tỉnh ngộ lại, nếu như lúc trước cô ấy mà phản kháng, nếu mạng sống của cô ấy kết

thúc, vậy tôi cùng với con trai phải làm sao đây. Tôi lập tức

trở nên rất sợ hãi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...