Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong văn phòng, sau khi hoàn thành xong công việc, Uông Hạo Thiên phân phó nói: “Thiên Lỗi, cậu giúp tôi đi mua một căn nhà, khoảng hơn một trăm mét vuông là được rồi.”

“Mua nhà?” Sở Thiên Lỗi kinh ngạc nhìn anh: “Nhà của cậu còn chưa đủ nhiều sao?” Không, cho dù cùng Daisy kết hôn, biệt thự của anh cũng đủ rồi.

“Nhà của tôi là đủ nhiều, nhưng mà tôi có nói là mua cho chính tôi sao?” Uông Hạo Thiên trừng mắt liếc anh một cái: “Là cho Thích Vi Vi, chỗ ở của cô ấy rất tồi tàn, quá nhỏ lại quá cũ.” Đương nhiên anh cũng có tâm tư riêng, anh muốn mua một căn nhà của riêng anh và cô.

“Mua cho cô ấy? Chẳng lẽ cậu còn không muốn cùng cô ấy kết thúc

sao? Dù sao cậu đã đính hôn với Daisy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai người hẳn là sẽ kết hôn.” Sở Thiên Lỗi

nói, tuy rằng anh kéo dài thời gian, nhưng mà chính mình nhận

thấy muốn Daisy thay đổi tâm ý tỷ lệ rất nhỏ.

“Không những nói tôi cùng Daisy không có kết hôn, mặc dù là kết hôn

tôi cũng sẽ không buông tha cho Thích Vi Vi. Cô ấy chính là người phụ nữ đầu tiên tôi yêu trong mấy năm qua.” Uông Hạo Thiên đã sớm nghĩ kỹ.

“Xem ra là tôi lo bò trắng răng, tuy nhiên loại người có thân phận

giống như cậu dù có mấy người tình nhân cũng không quá đáng.

Được rồi, tôi sẽ lập tức đi làm, nhưng mà chỉ sợ cô ấy sẽ

không chịu nhận.” Sở Thiên Lỗi nói.

Tuy rằng không phải rất quen biết cô, nhưng mà cá tính của cô chính mình vẫn là liếc mắt một cái liền nhìn ra.

“Điều này không phải do cô ấy quyết định. Cậu cứ đi làm là được rồi.” Uông Hạo Thiên tự có biện pháp khiến cô phải nhận.

“Được rồi, tôi đi đây.” Sở Thiên Lỗi gật đầu.

Bước chân

Thích Vi Vi nặng nề đi về đến nhà, cô vẫn như cũ không nghĩ ra

biện pháp giải quyết chuyện đã xảy ra. Đột nhiên nhìn thấy

Hoàng Thiên Tứ đứng ở cửa, giống như đang đợi cô.

“Vi Vi, em đã trở về.” Anh từng bước đi tới liền cầm tay cô.

“Thiên Tứ, tại sao anh lại chờ ở đây? Chúng ta vào nhà đã.” Cô không muốn bị mọi người nhìn thấy, vội lấy chìa khóa ra mở cửa.

Vừa mới vào trong nhà, anh bỗng chốc đem cô gắt gao ôm vào trong ngực “Vi Vi, anh đã nghĩ kỹ rồi, anh không thể mất em. Mọi chuyện trước kia chúng ta đều quên hết đi, không nên tính toán nữa. Anh biết

em cũng là bất đắc dĩ, từ giờ trở đi chúng ta làm lại từ

đầu được không?”

“Thiên Tứ, anh thật sự không so đo, không để ý sao?” Thích Vi Vi nhìn anh. Tuy rằng lời anh nói khiến cho mình cảm động, nhưng mà cô vẫn còn lo lắng.

“Nếu anh nói không để ý em sẽ tin sao? Anh để ý. Từ nhỏ anh đã

thích em, lớn lên lại càng vô phương cứu chữa yêu em. Anh thừa

nhận anh rất hi vọng trong sạch của em thuộc về anh, nhưng mà

anh cũng biết đây không phải lỗi của em. Sau khi trở về, anh đã

suy nghĩ qua mấy trăm loại khả năng nhưng mà chỉ cần nghĩ đến

sẽ mất đi em, lòng anh sẽ rất đau. Lúc này anh mới nhận ra

rằng tình yêu của anh đối với em đã ăn sâu vào tận xương tủy,

cho nên Vi Vi hãy để cho chúng ta bắt đầu lại một lần nữa,

được không?” Ánh mắt Hoàng Thiên Tứ dịu dàng nhìn cô.

Thích Vi Vi nhìn anh, tuy rằng anh nói rất chân thành, nhưng mà cô vẫn nhìn

ra được thống khổ ở chỗ sâu trong ánh mắt của anh. Có điều cô

biết loại đau thương này là chính mình gây cho anh, anh lại có

thể không so đo những chuyện trước kia, chấp nhận chính mình như vậy. Tình yêu này khiến cho cô cảm động, người đàn ông yêu mình như vậy, cô làm sao có thể bỏ qua, làm sao có thể buông tha.

Bỗng chốc khóc òa lên ngã vào trong ngực của anh: “Vâng.”

“Vi Vi, chúng ta kết hôn đi.” Anh đột nhiên nói thêm.

“Kết hôn? Nhưng mà em còn đang đi học.” Cô sửng sốt, cô chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.

“Đúng, kết hôn. Anh sợ mất đi em, thật sự rất sợ. Chúng ta trước tiên cứ đi đăng ký, chờ em tốt nghiệp xong lại cử hành hôn lễ.” Chỉ có làm như thế cô mới có thể chân chính thuộc về mình.

Tim Thích

Vi Vi lập tức rối loạn, cô thật sự phải kết hôn bây giờ sao,

hơn nữa Thiên Tứ anh ấy có phải nhất thời xúc động không? Có

khi nào sau này sẽ hối hận không? Dù sao kết hôn không phải là

trò đùa.

“Vi Vi, em không muốn sao? Em không muốn gả cho anh sao?” Hoàng Thiên Tứ bắt lấy cánh tay cô, có chút khẩn trương.

“Không, Thiên Tứ, em đồng ý. Nhưng mà chuyện lớn như vậy em phải nói

cho mẹ biết, nghe xem ý kiến của bà như thế nào.” Cô vội vàng nói, chỉ có thể lấy mẹ ra làm lá chắn trước đã.

“Được rồi, vậy chủ nhật chúng ta cùng đi thăm bác.” Hoàng Thiên Tứ nở nụ cười, anh tin tưởng bác gái nhất định sẽ đồng ý.

Tim Thích

Vi Vi lại nổi lên buồn bực bất an, tâm trí không yên, cô không

biết chính mình đang suy nghĩ gì. Kết hôn, nếu mẹ cũng đồng

ý, cô thật sự muốn kết hôn sao. Vì sao cô lại không có một

chút vui sướng ngược lại là vô cùng nặng nề.

Trong cửa hàng tiện lợi.

Đàm Tiếu

Tiếu nhìn thấy cô đem nước khoáng đặt ở trên kệ đồ uống, đem

đồ uống đặt ở trên kệ nước khoáng. Bộ dạng không yên lòng,

không biết đang suy nghĩ cái gì, bèn đi qua vỗ vỗ cô hỏi: “Vi Vi, cậu làm sao vậy? Đang suy nghĩ chuyện gì thế?”

“Tiếu Tiếu, anh Thiên Tứ cầu hôn mình.” Cô im lặng một lát nói.

“Cái gì? Cậu nói cái gì?” Đàm Tiếu Tiếu kinh ngạc nhìn cô: “Tại sao đột nhiên anh ấy lại cầu hôn với cậu? Cậu không phải vẫn còn đang đi học sao?”

“Anh ấy đã biết, cái gì anh ấy cũng đều biết hết. Anh ấy nói anh ấy không để ý mọi chuyện trước kia, anh ấy nói anh ấy không

muốn mất đi mình cho nên anh ấy cầu hôn mình.” Thích Vi Vi dựa vào kệ hàng, chậm rãi ngồi xuống đất, lấy tay vuốt tóc của mình, vẻ mặt thống khổ.

“Anh ấy biết quan hệ giữa cậu và Uông Hạo Thiên? Tại sao anh ấy lại biết?” Đàm Tiếu Tiếu bị tình huống bất ngờ này khiến cho khó hiểu,

tuy nhiên anh làm sao mà biết được đã không còn quan trọng nữa,

nhìn cô nói: “Vậy còn cậu? Cậu nghĩ như thế nào? Cậu thật sự muốn kết hôn sao?”

“Mình không biết, mình không biết.” Cô lắc đầu, cô thật sự không biết.

“Vi Vi, cậu không thể đồng ý với anh ấy, không thể kết hôn, biết không?” Đàm Tiếu Tiếu thật nghiêm túc nói.

“Vì sao?” Thích Vi Vi ngẩng đầu nhìn cô.

“Mình tin tưởng anh ấy là thật lòng yêu cậu nhưng mà càng yêu thì sẽ càng để ý, cậu biết không? Giống như mình vậy.” Sắc mặt Đàm Tiếu Tiếu ảm đạm một chút: “Biết người phụ nữ mình yêu cùng với người đàn ông khác ở chung

một chỗ, mình biết anh ấy bị đả kích rất lớn. Anh ấy không thể tiếp nhận lại càng không thể mất đi cậu, cho nên trong lòng anh ấy chỉ có một ý tưởng, muốn làm cho cậu thuộc về anh ấy.

Kết hôn chính là lựa chọn tốt nhất, nhưng khi tất cả chuyện

này yên ổn thì sao, anh ấy sẽ như thế nào, anh ấy thật sự sẽ

không thèm để ý sao. Vi Vi, bây giờ hai người cần chính là bình tĩnh, biết không?”

“Tiếu Tiếu, hiện tại mình không có cách nào suy nghĩ bất cứ chuyện gì. Trong đầu của mình đang rối bời, không thể suy nghĩ được gì

hết.” Thích Vi Vi lấy tay đấm vào đầu của mình.

“Vi

Vi, cậu đừng như vậy. Không bằng thế này đi, cậu đừng suy nghĩ

nữa, chuyện gì cũng không để ý, đi ra ngoài chơi vài ngày cho

tâm tình thoải mái. Nghĩ mà xem, mình chính là cũng làm như

vậy, thật ra bây giờ nghĩ lại cũng không có cái gì ghê gớm.” Đàm Tiếu Tiếu nói.

“Đi ra ngoài giải sầu?” Thích Vi Vi nhìn cô, có lẽ lúc này lánh mặt vài ngày cũng là một biện pháp: “Nhưng mà mình nên đi đâu đây?”

“Đi

tới chỗ mà mình đã đi, lập tức mua vé đi đi. Nơi này giao cho

mình, trường học mình cũng sẽ thay cậu xin phép.” Đàm Tiếu Tiếu nói.

“Được rồi.” Thích Vi Vi gật đầu. Uông Hạo Thiên chỉ cho mình thời gian một

ngày, ngày mai anh nhất định sẽ quay lại tìm mình. Còn có

Thiên Tứ nữa, anh nhất định cũng sẽ tới. Nếu không đi, cô nhất

định sẽ bị bọn họ bức điên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...