Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng chuông di động vang lên liên tục,

Thích Vi Vi biết nếu mình không nhận thì nhất định anh sẽ lo lắng, cho

nên lúc này mới nhấn nút nghe điện thoại, giọng nói lo lắng của anh từ

đầu dây bên kia truyền đến: “Vi Vi, em làm gì vậy? Tại sao bây giờ mới nghe điện thoại?”

“Lúc nãy em ở trong toilet.” Cô tùy tiện thốt ra một lời nói dối.

Anh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nói: “Vi Vi, anh sắp trở về rồi, mười một giờ anh sẽ xuống máy bay, anh đến trường học tìm em hay là chờ em tan học?”

“Anh Thiên Tứ, em không rảnh.” Cô lập tức từ chối, cảm nhận được anh đang kinh ngạc nên lúc này mới giải thích: “Hôm nay có một bạn học cùng lớp mời sinh nhật, nên bọn em phải đến chúc

mừng, em không thể từ chối được. Ngày mai mình gặp được không?” Cô không biết nên làm thế nào để đối mặt với anh, cho nên chỉ còn cách trốn tránh.

“Thì ra là vậy, được rồi, ngày mai gặp.” Anh tạm dừng một chút, đột nhiên thâm tình nói: “Vi Vi, anh nhớ em.”

Câu nói này làm cho cô nhất thời rơi lệ đầy mặt, giọng nói nghẹn ngào: “Em cũng vậy.”

Tắt di động, cô liền trùm chăn lại, khóc lớn lên.

Đàm Tiếu Tiếu đợi cho đến lúc vào học

cũng đều không thấy cô đến trường, nên cảm thấy có chút lo lắng, ngày

hôm qua nghe được lời nói từ trong miệng của người đàn ông kia, cô biết

Vi Vi trở về là vì mình, sau khi thả cô ra, anh ta còn cố ý nói với cô

là không được gọi điện thoại quấy rầy cô ấy, nhưng bây giờ cô chờ không

nổi nữa, bản thân muốn đi tìm bạn mình.

Thích Vi Vi nhắm mắt lại, nghe được tiếng mở cửa thì lại nghĩ là dì giúp việc, nên trực tiếp nói: “Tôi nói tôi không đói bụng.”

“Vi Vi.” Đàm Tiếu Tiếu

nhìn thấy cô nằm ở trên giường, trên mặt còn dính nước mắt, bộ dáng tiều tụy, lập tức chuyện gì cũng đều hiểu được, bổ nhào về phía trước, nhưng lại không biết nên an ủi cô như thế nào?

“Tiếu Tiếu, cậu đã đến rồi.” Nhìn thấy cô tựa như thấy được người nhà, làm cho những ủy khuất trong lòng

của mình không ngừng tuôn ra, tuy nhiên, cô cố nén bi thương, ngăn không cho nước mắt rơi xuống.

“Đừng đau buồn, tất cả đều là

lỗi của mình, là mình không tốt, nếu không phải mình tự cho là mình

thông minh thì có lẽ cậu sẽ không trở nên như vậy.” Đàm Tiếu Tiếu ôm cô, không ngừng tự trách.

“Tiếu Tiếu, chuyện này không thể trách cậu.” Thích Vi Vi lau chùi nước mắt, lúc này mới hỏi: “Hôm qua cậu không xảy ra chuyện gì chứ? Người đàn ông kia đã đưa cậu đi đâu?”

“Mình không sao, hắn đưa mình tới khách sạn, nhưng không có làm gì mình cả.” Cô nói

“Vậy là tốt rồi. À, phải rồi,

Uông Hạo Thiên không phải muốn cậu đến trung tâm mua sắm chọn vài món đồ cậu thích coi như an ủi sao? Cậu có đi hay không?” Thích Vi Vi lại hỏi.

“Không đi, mình làm sao còn có tâm tình mà đi.” Đàm Tiếu Tiếu lắc đầu, bản thân lúc nào cũng lo lắng cho cô thì còn tâm trạng đâu mà mua với sắm.

“Tại sao cậu lại không đi? Dù sao anh ta cũng có rất nhiều tiền, cậu đã để mất mấy ngàn vạn tiền mua nữ trang đấy.” Thích Vi Vi oán hận nói.

“Mấy ngàn vạn? Cậu thật sự nghĩ rằng anh ta sẽ hào phóng như vậy sao?” Đàm Tiếu Tiếu bị cô trêu ghẹo nở nụ cười: “Mình không muốn để anh ta xem thường bạn bè của cậu, tuy rằng chúng ta yêu

tiền, nhưng sách có câu quân tử không ham cái lợi trước mắt, chúng ta

không thể để cho người khác khinh thường mình.”

Thích Vi Vi cảm động nhìn cô, thì ra cô

cũng có khổ tâm như vậy, thấy cô ngày thường rất tùy tiện, nhưng tấm

lòng lại rất tốt, luôn luôn vì mình mà suy nghĩ.

“Được rồi, đừng cảm động, nếu không mình sẽ hối hận.” Đàm Tiếu Tiếu muốn cho không khí thoải mái một chút, nhìn thấy bên cạnh vẫn còn đặt khay điểm tâm, cố ý nói: “Đói bụng quá, có thể mời mình ăn cơm trưa được không?”

“Được.” Thích Vi Vi gật gật đầu, biết cô thật ra là muốn làm cho mình ăn một chút, bản thân cũng không muốn phụ lòng tốt của cô.

Uông Hạo Thiên liếc nhìn đồng hồ, đã đến bốn giờ rồi, nhấn nút điện thoại, phân phó: “Thư ký Tần, giúp tôi đi mua một bó hoa tươi.”

“Vâng, tổng tài, không biết ngài cần hoa tươi gì?” Thư ký Tần cẩn thận hỏi lại.

“Hoa bách hợp.” Anh suy nghĩ một chút rồi nói, hoa hồng rõ ràng không thích hợp lắm.

“Vâng, tổng tài, tôi lập tức đi làm ngay.” Thư ký Tần buông điện thoại.

Chẳng bao lâu một bó hoa bách hợp lớn

màu hồng phấn đã được đưa đến văn phòng, Sở Thiên Lỗi đi vào, nhìn thấy

bó hoa, kinh ngạc hỏi: “Hoa này tặng cho ai vậy? Không phải là Thích Vi Vi chứ?”

“Đúng thì thế nào?” Uông Hạo Thiên nhíu mày một chút.

“Không sao, tốt lắm. Có điều tôi cảm thấy ngạc nhiên, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cậu chủ động

tặng hoa cho phụ nữ. Thế nào? Thích cô ấy rồi hả?” Nhắc tới cô, Sở Thiên Lỗi lại nghĩ đến hành động điên cuồng của cô ngày đó, tuy rằng thật liều lĩnh nhưng lại biểu diễn rất đáng yêu.

“Tôi cũng không hiểu nữa, chẳng qua đột nhiên tâm tình khá tốt nên muốn tặng cô ấy một bó hoa.” Uông Hạo Thiên híp mắt, anh cũng không thể nói rõ cảm giác của mình là gì.

“Xem ra người ta nói không sai,

người thông minh một khi gặp phải chuyện tình cảm thì sẽ biến thành kẻ

ngu ngốc, xem ra cậu cũng biến thành kẻ ngu ngốc rồi.” Sở Thiên Lỗi trêu đùa.

“Được rồi, tôi phải đi. Chuyện còn lại giao cho cậu.” Uông Hạo Thiên đứng dậy, cầm lấy bó hoa rời khỏi văn phòng.

“Này………..” Sở Thiên Lỗi ở phía sau nhìn anh, biết có lẽ lúc này đây anh đã thật sự động tình,

chỉ là bản thân còn chưa phát hiện ra mà thôi.

Thích Vi Vi nửa nằm nửa ngồi trên giường, trong tay cầm cái điều khiển từ xa của TV, không yên lòng liên tục đổi đài.

“két” một tiếng, cửa bị đẩy ra, cô liền thấy một bó hoa bách hợp màu hồng phấn lớn. Sau đó nhìn thấy

anh đi đến, sắc mặt lập tức trở nên cứng ngắc, oán hận phẫn nộ quay đầu

đi, không thèm nhìn tới anh.

Uông Hạo Thiên đi đến trước mặt của cô, nhìn chằm chằm cô, trực tiếp nói:“Trong lòng em dù có oán cũng thế, có hận cũng thế, bây giờ tất cả đều đã là

sự thật, những chuyện trước kia không cần truy cứu nữa, anh hy vọng

chúng ta có thể chung sống hòa bình trong khoảng thời gian này.”

“Những chuyện trước kia không

cần truy cứu nữa? Anh nói thật là hay, thật là thoải mái, anh có biết

tôi đã mất đi thứ gì không? Đó là thứ quan trọng nhất của con gái, anh

bảo tôi làm sao cùng anh chung sống hòa bình đây?” Thích Vi Vi

nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn anh, nếu anh ta chỉ là người mua

mình, vậy thì cô cũng không trách móc gì cả, nhưng đằng này tất cả mọi

chuyện đều là bị anh dồn ép đến bước đường cùng.

Uông Hạo Thiên nhìn cô một hồi, đột nhiên khóe môi nhếch lên một nụ cười:“Thích Vi Vi, em biết không? Tất cả mọi chuyện không thể trách anh, cũng không thể trách mẹ em, nếu muốn trách chỉ có thể trách em, trách tính tình

nóng nảy của em.”

“Anh nói vậy là có ý gì?” Thích Vi Vi trừng mắt nhìn anh.

“Nếu lúc trước không phải em xúc động tát anh một cái, anh sẽ không vì vậy mà làm khó dễ em, thật ra anh cũng không thật sự muốn phòng ở của em, chỉ là em rất quật cường, cư

nhiên bán đứng bản thân. Chị Hồng đến tìm anh, quả thật lúc ấy anh chỉ

muốn giữ cho chị Hồng một chút thể diện chứ không phải anh muốn em, hoàn toàn không nghĩ tới người anh gặp lại là em, em đối với anh thù hận,

những trò đùa quỷ quái của em làm cho anh cảm thấy rất thú vị, rất muốn

chinh phục.” Uông Hạo Thiên tạm dừng một chút, rồi mới nói: “Bây giờ em đã hiểu rõ chưa?”

Thích Vi Vi kinh ngạc nhìn anh, chẳng lẽ chính vì như vậy mới làm cho anh ta càng thêm chú ý tới mình sao? Chẳng lẽ chính là bởi vì bản thân nghĩ muốn rời đi nên đã làm ra đủ thứ

chuyện, mới làm cho anh ta muốn mình sao? Cô hướng về phía anh hô to: “ Không, tôi không tin, nhất định là anh lấy cớ thôi.”

“Em bình tĩnh một chút.” Uông Hạo Thiên lập tức nắm lấy cánh tay của cô:“Anh nói rồi, mọi chuyện trước kia không cần truy cứu nữa, chúng ta cứ chung sống hòa bình trong những ngày còn lại, đừng quên, cho dù em không chấp nhận, thì em cũng không thể trốn thoát được.”

Câu nói cuối cùng làm cho cô lập tức

tỉnh táo lại, nhìn anh, vẻ mặt đau khổ, anh ta nói đúng, đã trở thành

như thế này, cho dù bản thân không cam lòng thì có thể làm được gì?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...