Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không đáng cười sao?” Uông Hạo Thiên nhìn cô hỏi ngược lại: “Những người phụ nữ anh không yêu nói yêu anh, người phụ nữ duy nhất

anh yêu lại nói cô ấy không yêu anh. Em nói xem có phải nên cười

không?”

“Tôi không biết.” Thích Vi Vi quay mặt đi, không muốn nhìn thấy bộ dạng anh như

thế này, chính mình sẽ cảm thấy rất đau lòng, thật sự rất

đau lòng.

“Em biết, anh cũng biết rõ trái tim em bây giờ đau đớn, khổ sở giống anh.” Uông Hạo Thiên nâng mặt cô lên làm cho cô nhìn thẳng mình: “Anh biết em luôn luôn chờ anh giải thích. Nhưng mà anh không biết nên giải thích với em như thế nào. Đối với anh chuyện này đến

quá bất ngờ, đả kích cũng quá nặng nề, em có biết không?”

Thích Vi Vi nhìn anh, anh nói là chuyện gì, là chuyện Daisy hay là chuyện

khác? Nhưng mà cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy anh thống

khổ như vậy. Tay chậm rãi giơ lên muốn ôm lấy anh nhưng lại buông

xuống, cô sợ tiếp tục dây dưa bản thân sẽ lạc lối, khiến cho cả ba người đều đau khổ.

“Lại đây, em không phải muốn biết vì sao anh mất tích, vì sao lại

có một vị hôn thê sao. Anh nói cho em biết có chuyện gì đã xảy ra.” Uông Hạo Thiên kéo cô ngồi vào bên giường.

“Không…” Thích Vi Vi lấy tay ngăn miệng của anh lại: “Xin anh đừng nói cho em biết.” Nếu giải thích của anh khiến cô hiểu rõ tại sao anh lại bất

đắc dĩ thống khổ như thế, cô tình nguyện không biết. Bởi vì,

điều đó chẳng qua chỉ khiến trái tim cứng rắn của cô nháy mắt trở nên mềm yếu.

“Em đang sợ sao? Sợ em không đủ nhẫn tâm rời xa anh.” Uông Hạo Thiên nhìn ra ý nghĩ trong lòng của cô.

“Anh đã biết vì sao còn ép em. Em thừa nhận chính mình đối với

anh không phải không có cảm giác, nhưng mà như vậy thì sao chứ?

Giữa chúng ta sẽ không có kết quả, em chỉ muốn sống một cuộc

sống bình thường. Hơn nữa em cũng không thể phụ lòng Thiên Tứ.” Thích Vi Vi quyết định thẳng thắn nói rõ ràng chuyện này trước mặt anh.

“Cuối cùng em cũng thừa nhận em yêu anh.” Uông Hạo Thiên nghe được câu này trong đôi mắt đều là ý cười,

nhưng mà nghe được câu nói kế tiếp của cô lại biến thành giận

dữ. “Em không thể phụ lòng Hoàng Thiên Tứ vậy em có thể phụ lòng anh sao?”

Thích Vi Vi khẽ rũ mắt xuống không nói gì, giống như chấp nhận những lời anh nói. Thật ra, cô đối với anh không phải phụ lòng, là giữa

bọn họ không có duyên phận.

“Em

không yêu anh ta, em nghĩ rằng như thế là không phụ lòng anh ta

sao? Đàn ông tình nguyện người mình yêu rời xa mình, cũng không

chấp nhận người mình yêu trong lòng nghĩ đến người khác. Em

làm như thế mới là sỉ nhục lớn nhất đối với anh ta. Em hiểu

không?” Uông Hạo Thiên trừng mắt nhìn cô.

Thích Vi Vi mở to mắt nhìn anh, cô chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Như

vậy đối với Thiên Tứ có công bằng không? Im lặng hồi lâu mới

lên tiếng: “Cho dù em cùng Thiên Tứ không ở cùng với

nhau, chúng ta cũng không thể, không phải sao? Cho nên xin anh buông tha cho em được không?”

“Anh rất muốn buông tha em, khiến cho mình không nghĩ đến em nữa.

Nhưng mà nếu như thế anh không có cách nào tha thứ cho chính

mình. Em biết không? Anh thật sự rất yêu em, yêu đến mức chính

anh cũng không hiểu nổi.” Uông Hạo Thiên gắt gao ôm cô

vào trong ngực. Nếu có thể làm, sao anh không muốn buông tay, để cho chính mình không phải thống khổ chứ.

Nước mắt

Thích Vi Vi liên tục theo khóe mắt chảy xuống rơi trên quần áo

của anh. Cho dù không thể ở cùng anh, nghe được câu này cô đã

rất thỏa mãn.

“Daisy là một cô gái tốt.” Cô đột nhiên nói.

Nghe được câu này, Uông Hạo Thiên thoáng cái đẩy cô ra, trên mặt mang theo tức giận “Nói đến cô ấy, anh còn chưa tìm em tính sổ đâu.”

“Tính sổ cái gì?” Cô nghi hoặc nhìn anh.

“Em

nói xem. Em nói với cô ấy, cái gì mà em không yêu anh. Vì sao nói như thế, em tốt nhất cho anh một lý do hợp lý.” Uông Hạo Thiên nhìn cô chằm chằm, có lẽ cô không biết, cô không thừa nhận gây ra cho anh bao nhiêu phiền toái.

“Không có gì để giải thích, vốn dĩ là không yêu, em chỉ là có chút thích anh mà thôi.” Thật ra cô không cần giải thích, nguyên nhân trong đó cả hai người bọn họ đều hiểu được.

Khóe môi Uông Hạo Thiên mang theo độ cong đẹp đẽ, cầm chặt tay cô: “Chúng ta không nói chuyện này nữa, bụng anh rất đói. Làm thế nào bây giờ?”

“Em đi hâm nóng đồ ăn cho anh.” Thích Vi Vi liếc mắt nhìn anh một cái, anh cũng biết làm nũng.

“Không cần, anh không ăn.” Uông Hạo Thiên giữ chặt tay cô, trực tiếp cự tuyệt.

“Vì sao? Anh không phải đói sao? Vì sao không ăn?” Cô không hiểu nhìn anh.

“Bởi vì những đồ ăn này không phải em vì anh chuẩn bị mà vì anh ta chuẩn bị, anh ăn anh sẽ ghen tị. Anh muốn ăn đồ ăn chính tay em

nấu cho anh.” Uông Hạo Thiên nói.

“Chán ghét! Cho dù em muốn nấu cũng không còn nguyên liệu.” Thích Vi Vi buồn cười liếc anh một cái, người đàn ông này lại có thể so đo chuyện này.

“Mặc quần áo vào, đi cùng anh.” Uông Hạo Thiên đứng dậy nói.

“Đi đâu?”

“Hẹn hò.” Bọn họ hình như chưa từng hẹn hò, anh cũng chưa bao giờ mời cô đi ăn cái gì.

“Em …”

“Không cho phép nói không đi. Nhanh lên!” Uông Hạo Thiên trừng mắt nhìn cô, kéo tay cô đi ra ngoài.

“Này …”

“Em

còn nói nữa có tin anh ăn em bây giờ không. Dù sao anh cùng

“tiểu đệ đệ” đều đói bụng, giải quyết bên nào trước cũng

được.” Uông Hạo Thiên dừng bước nhìn cô.

“Anh …” Thích Vi Vi trừng mắt nhìn anh liền bị uy hiếp, cô tức giận nói: “Em chỉ muốn sửa sang lại quần áo một chút. Còn không đi mau.”

Uông Hạo Thiên lại giơ cánh tay lên đưa cho cô.

“Lòng tham không đáy!” Thích Vi Vi cắn răng nói nhưng mà vẫn ngoan ngoãn đưa tay khoác trên cánh tay anh.

Hoàng Thiên Tứ vẫn luôn chờ ở bên ngoài cửa, nhìn thấy bọn họ thân mật

như thế đi ra bèn tránh sang một bên, nắm tay nắm chặt lại, vẻ

mặt thống khổ.

Uông Hạo

Thiên mở cửa xe lại vô tình nhìn thấy một bóng người phản

chiếu trong gương. Ánh mắt mang theo một tia cười xấu xa, vào

thời điểm cô chuẩn bị ngồi vào nhanh chóng hôn trộm một cái lên

mặt cô.

“Anh làm gì vậy?” Thích Vi Vi theo bản năng nhìn xung quanh, nơi này chính là nhà của mình, có rất nhiều người biết cô.

“Em nói xem anh làm gì, tất nhiên là thơm em chẳng lẽ em cho rằng anh muốn hôn em sao.” Uông Hạo Thiên cười vô tội, cô không phải là sợ bị người khác

nhìn thấy sao. Nhưng mà anh lại càng muốn cho người khác nhìn

thấy.

“Uông Hạo Thiên! Anh có đi không, không đi thì em quay về.” Thích Vi Vi phát điên quát, anh hình như càng ngày càng vô lại.

“Bộ dáng em lúc tức giận rất đẹp, anh chính là thích em như thế này, biết không?” Trên mặt Uông Hạo Thiên mang theo ý cười lấy tay vuốt ve khuôn

mặt nhỏ nhắn của cô. Anh cũng không tin người đang nhìn lén kia

còn chịu đựng được.

“Anh không muốn đi đúng không? Vậy em quay về.” Thích Vi Vi tức giận xuống xe, anh tuyệt đối là cố ý.

Uông Hạo

Thiên thoáng cái bắt lấy cánh tay của cô, dùng một chút lực

thân thể của cô lại quay về trong ngực của anh. Anh ôm lấy cô,

đem cô giữ chặt bên cạnh xe, liền hôn lên đôi môi cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...