Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thích Vi Vi chứng kiến nhà của Lý Tường trang hoàng thật tuyệt, ba phòng, hai sảnh hơn một trăm mét vuông, mỗi gian phòng đều không giống nhau, thoạt nhìn thấy giống như tổ hợp phong cách của mỗi nước, nhưng lại rất hài hòa, không nhịn nổi mà thốt lên tán thưởng: “Thật tuyệt vời, giống như trong mơ vậy!”

“Mình lần đầu đến cũng bị choáng váng như cậu vậy, anh ấy thật sự có một tư tưởng lãng mạn, cậu xem cách bài trí này, mỗi một đồ dùng trong nhà đều thật hoàn mỹ…” Đàm Tiếu Tiếu tự hào, bởi vì đây là nhà bạn trai của cô nha.

“Đúng rồi, phòng ngủ của hai người như thế nào vậy???” Thích Vi Vi hỏi.

“Gian này là phòng ngủ của mình.” Đàm Tiếu Tiếu chỉ cho cô thấy, giải thích thêm: “Mình và anh ấy tách ra, là vì không muốn quấy rầy lẫn nhau. Bởi vì anh ấy còn công việc, và mình còn đi học nữa.”

“Còn đây là phòng ngủ của anh ấy.” Cô lại chỉ vào một gian bên cạnh, “Có phải trông rất có hương vị nam tính hay không?”

“Là bạn trai của cậu, ai dám nói không được.”Thích Vi Vi mỉm cười liếc cô.

“Được rồi, cậu tự xem nha, mình đi chuẩn bị đồ ăn, năm giờ là anh ấy sẽ về đến nhà, chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé. Cậu ở đây chờ mình.” Đàm Tiếu Tiếu chạy vào phòng bếp.

“Được, cậu đi đi, hiện giờ đã thành hiền thê lương mẫu rồi cơ đấy.” Thích Vi Vi có ý trêu chọc cô.

“Cậu đừng vội, cậu cũng sẽ có ngày chuẩn bị chu đáo tất cả cho người âu yếm của cậu mà thôi.” Cô ở phòng bếp hô lớn.

Thích Vi Vi mỉm cười khẽ lắc đầu, đột nhiên nghĩ tới Uông Hạo Thiên, mình nhất định là bị quỷ ám hồn rồi, không thể nào thích anh ta được. Vội nhìn quanh đánh giá căn phòng, muốn phân tán sự chú ý của mình. Cô chuyển sang ngắm chiếc tủ pha lê trong phòng khách, ngăn trên chất đầy các tác phẩm nghệ thuật kỳ lạ, cư nhiên có một chiếc bút máy làm thành hình gấu mèo, khiến cho người ta phải cảm thán sự thần kỳ của nghệ thuật.

Ánh mắt chăm chú xem đi xem lại, dời mắt sang một cây son môi hấp dẫn, thoạt nhìn cũng không hẳn là tinh xảo, chẳng lẽ anh ta sưu tầm sao? Dù sao một cây son đối với anh ta hẳn là phải có lai lịch nào đó…

“Vi Vi, cậu giúp mình một chút…” Tiếu Tiếu ở trong bếp gọi.

“Ừ, mình đến ngay đây.” Cô xoay người, vô tình làm rơi cây son xuống đất, vội vàng chạy tới nhặt lên.

Cửa mở ra, Lý Tường đứng ở cửa, nhìn thấy cây son trên tay cô, sắc mặt khẩn trương biến đổi, lập tức chạy tới đoạt lấy trong tay cô, quát: “Sao cô dám đụng đến đồ đạc của tôi???”

“Làm sao vậy? Có chuyện gì thế?” Đàm Tiếu Tiếu nghe được tiếng quát liền chạy ra.

Thích Vi Vi bị anh dọa sợ không nói lên lời, không nghĩ anh lại giận dữ như vậy, sắc mặt trở nên xấu hổ:“Xin lỗi anh, tôi không cố ý, chỉ là không cẩn thận đụng phải, anh thông cảm.”

Lý Tường nhìn cô, cẩn thận đem cây son đặt lại chỗ cũ, sắc mặt lạnh như băng: “Nhớ kỹ lần sau đừng tự ý đụng đến đồ người khác.”

“Tôi đã biết, thật xin lỗi.” Giờ phút này Thích Vi Vi thực sự muốn tìm một cái hố chui vào.

Đàm Tiếu Tiếu thấy anh tức giận như vậy, lại nhìn vẻ mặt chịu ủy khuất của cô, lửa giận đùng đùng, quát:“Lý Tường, anh có ý gì? Vi Vi là bạn của em, anh làm như vậy là không muốn giữ mặt mũi cho em sao? Chỉ là không cẩn thận đụng tới đồ của anh, anh cần gì phải giận dữ như vậy?”

“Việc đó và người này có phải là bạn em không liên quan đến nhau, anh chỉ là không thích người khác động đến đồ của anh thôi.” Lý Tường nói.

“Vậy còn em, em cũng không được đụng sao? Em có tính là người khác không?” Đàm Tiếu Tiếu thế nào cũng không nghĩ ra anh là người như vậy, cho dù anh có giận dữ cũng nên chờ Vi Vi đi rồi mới nói với mình chứ, làm gì trước mặt mọi người gây khó dễ cho cô như vậy…

“Em cũng không được.” Lý Tường trực tiếp nói.

Đàm Tiếu Tiếu không ngờ tới anh sẽ nói những lời này, trong lòng rất ủy khuất, hốc mắt đã ngập nước.

Thích Vi Vi hiểu tính của cô, thấy tình hình trước mắt đoán bọn họ sẽ cãi nhau, vội vàng kéo tay cô nói:“Tiếu Tiếu, là mình không phải, mình không nên động đến đồ của người khác, cậu không nên giận, vì mình mà hai người bất hòa sẽ không hay đâu, mình về trước.” Cô biết mình còn ở lại chỉ làm gia tăng mâu thuẫn của bọn họ.

“Chờ một chút, Vi Vi, chúng ta cùng đi.” Đàm Tiếu Tiếu lấy tay gạt nước mắt, bạn trai như vậy cô không cần, anh đối với bạn của cô như vậy, nói lên anh không hề để ý đến mình.

“Tiếu Tiếu…” Vi Vi vừa định khuyên cô ở lại.

“Đi!” Một phen lôi kéo cô ra cửa.

“Tiếu Tiếu, cậu đừng xúc động như vậy, là mình không đúng, cậu đừng trách anh ấy.” Đứng trước cửa thang máy, Thích Vi Vi thật áy náy, nếu bởi vì mình mà bọn họ chia tay, vậy thì cô thật có lỗi.

“Vi Vi, cậu không cần tự trách, việc này không liên quan tới cậu, cho dù là lỗi của cậu thì anh ta cũng không cần phải rống lên như vậy, cho dù không cần giữ mặt mũi cho cậu, cũng phải giữ cho mình chứ.” Đàm Tiếu Tiếu tức giận, trong lòng càng thêm ủy khuất, nhìn thấy cửa thang máy mở ra, lôi kéo cô đi vào.

“Tiếu Tiếu, có lẽ anh ấy có chuyện, cậu cho anh ấy cơ hội giải thích đi, nếu cậu cứ đi như vậy, trong lòng mình sẽ rất áy náy.” Thích Vi Vi giữ chặt cô, không muốn cô đi vào thang máy.

“Mình đã nói chuyện này không liên quan đến cậu, chúng ta…” Nói còn chưa dứt liền thấy Lý Tường từ trong phòng đuổi tới.

Cũng một phen giữ chặt cô: “Tiếu Tiếu, em nghe anh giải thích.”

“Còn cần giải thích sao?” Cô quay mặt đi, nhưng mà anh đuổi theo làm cho lòng cô dễ chịu hơn nhiều, ít ra anh cũng không phải thờ ơ với cô.

“Cần, đương nhiên cần, cậu không muốn nghe nhưng mình muốn nghe.” Thích Vi Vi lôi kéo cô quay trở lại phòng.

Ngồi trên sô pha, Đàm Tiếu Tiếu vẫn tức giận như cũ, lạnh lùng nhìn anh, thấy anh cầm hai ly nước đưa cho hai người, lúc này mới chân thành giải thích: “Vi Vi, vừa rồi thật xin lỗi, tại anh quá khẩn trương, thật ra anh không phải tức giận với em, mà bởi vì cây son này đối với anh có ý nghĩa rất lớn.”

Hai người cùng nhìn anh, chờ anh kể lại chuyện cũ.

“Anh kinh doanh loại son môi này là loại đầu tiên, do chưa hiểu biết nên bị người ta lừa, bán giá cao một lô son môi không đáng một đồng này, chất lượng kém, phai màu lại thấm nước, kết quả anh lỗ vốn phải xử lý bằng cách bán giảm giá ở vỉa hè lô hàng, nhưng mà anh đã giữ lại cây son cuối cùng này, anh muốn bản thân phải nhớ kỹ thất bại của mình. Cho nên anh đã đặt nó ở nơi dễ thấy nhất, mỗi ngày nhìn thấy nó sẽ nhắc nhở anh. Mấy năm nay thành công cũng nhờ vào nó. Nó giống như sinh mệnh của anh vậy…” Lý Tường vẫn nhìn chăm chú cây son, ánh mắt và vẻ mặt khiến cho người khác nhìn không hiểu.

“Hóa ra là vậy, sao anh chưa từng nói với em chuyện này?” Đàm Tiếu Tiếu từ tức giận biến thành cảm động.

“Ngốc nghếch, anh chỉ muốn chia sẻ hạnh phúc của anh, thành công của anh, không phải thất bại.”Ánh mắt Lý Tường trở nên dịu dàng.

Thích Vi Vi nhìn anh, tuy rằng chuyện của anh cũng khiến cho cô thực cảm động, nhưng cô có một cảm giác nói không thành lời, có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không biết nói sao. Nhưng nhìn thấy hai người bọn họ hòa hảo như ban đầu cô cũng không muốn nghĩ nhiều.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...