Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thấy

anh sắc mặt xanh mét phẫn nộ khó coi đứng ở cửa dùng ánh mắt giết người nhìn mình chằm chằm, thân thể Vi Vi nhịn không được run run một chút. Anh ta tới làm gì? Xong rồi, anh Thiên Tứ vẫn còn ở đây, như vậy anh ấy không muốn biết cũng không được…

“Anh…” Hoàng Thiên Tứ nghi hoặc nhìn chằm chằm anh một chút, rồi chợt nhớ ra: “Anh là anh họ của Tiếu Tiếu, anh tới có chuyện gì thế?” Chẳng lẽ Tiếu Tiếu đã xảy ra chuyện gì, vì sao anh ta lại tức giận như vậy?!

Uông Hạo Thiên không thèm nhìn anh một cái, lập tức đi về phía cô.

“Anh muốn làm gì?” Thích Vi Vi sợ hãi trốn sau lưng Hoàng Thiên Tứ.

Cảm giác được sự sợ hãi của cô, Hoàng Thiên Tứ lập tức chặn trước mặt cô, mắt lạnh nhìn anh: “Anh muốn làm gì? Mời anh đi ra ngoài, chuyện của Tiếu Tiếu không liên quan đến cô ấy.” Mặc dù anh cũng không biết có phải là chuyện của Tiếu Tiếu hay không.

“Tránh ra.” Uông Hạo Thiên lạnh lùng phun ra hai chữ, nhìn chằm chằm cô uy hiếp: “Tốt nhất em tự đi ra, đừng ép tôi ra tay.”

“Đây là nhà của tôi. Anh muốn làm gì? Mời anh rời đi cho.” Thích Vi Vi không dám nhìn thẳng anh, biết anh nhất định là vì chuyện mình rời đi mà tức giận.

Hoàng Thiên Tứ phát hiện quan hệ giữa bọn họ không tầm thường, đột nhiên

cảm thấy một loại uy hiếp tiềm ẩn, không dám phỏng đoán, nhưng cũng tuyệt đối không thể để cho anh ta tiếp tục ở lại đây,

dùng ngón tay chỉ ra cửa, giọng điệu cứng ngắc: “Anh không nghe thấy Vi Vi bảo anh đi ra ngoài sao? Anh nên biết tự tiện xông vào nhà dân là phạm pháp.”

“Tự tiện xông vào nhà dân, ha ha…” Uông Hạo Thiên cười lạnh “Xin hỏi nơi này là nhà của ai?”

“Nhà của Vi Vi.” Hoàng Thiên Tứ không chút sợ hãi nhìn anh.

“Được, tốt lắm. Anh còn biết đây không phải nhà anh. Nếu không phải nhà anh thì anh có tư cách gì bảo tôi đi.” Ánh mắt Uông Hạo Thiên sắc bén như dao bắn về phía anh; hơn nữa bởi vì vừa nãy anh dám hôn cô, dám hôn người phụ nữ của mình.

“Tôi đương nhiên có tư cách bảo anh đi, bởi vì tôi là bạn trai của cô ấy.” Anh trả lời một cách hết sức tự tin.

“Bạn trai, tốt lắm, vậy anh biết tôi là gì của cô ấy không?” Uông Hạo Thiên cười lạnh một tiếng.

Anh ta là gì của Vi Vi? Hoàng Thiên Tứ ngây ngẩn cả người, không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía cô.

“Thích Vi Vi tiểu thư, vậy bây giờ mời em nói cho anh ta biết tôi là gì của em.” Ánh mắt Uông Hạo Thiên sắc bén nhìn chằm chằm cô.

“Anh…” Thích Vi Vi giờ phút này gấp đến độ toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Làm sao bây giờ??! Trái tim đập thật mạnh, cô không thể thương

tổn Thiên Tứ, nhìn anh liền nói: “Anh chính là anh họ Tiếu Tiếu, không có quan hệ gì với tôi hết.” Lời vừa ra khỏi miệng cũng không dám nhìn mặt anh. Cô biết anh nhất định sẽ tức giận nhưng không còn biện pháp, cô nhất định phải nói như vậy.

“Anh đã nghe rõ chưa, Vi Vi nói cô ấy cùng anh không có quan hệ. Ngay bây giờ mời anh đi ra ngoài nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.” Hoàng Thiên Tứ rất đắc ý nhìn anh.

Sắc mặt Uông Hạo Thiên cực độ vặn vẹo, tay nắm chặt, gắt gao nhìn chằm chằm cô, quát: “Thích Vi Vi, hiện tại tôi cho em một cơ hội nữa, nói cho anh ta biết tôi là gì của em.”

Thích Vi Vi nhìn thấy bộ dạng ăn thịt người của anh, trong lòng thật sự sợ hãi anh sẽ làm ra chuyện gì đó.

“Vi Vi, không phải sợ, anh sẽ bảo vệ em.” Hoàng Thiên Tứ bày một bộ dạng nam tử hán nắm chặt tay cô.

Cô nhìn anh một cái, làm sao anh biết được mình đang lo lắng cái gì, nhưng

mà sự tình đã đến mức này cô cũng không có cách nào sửa

miệng đành phải liều chết nói lại một lần: “Tôi và anh không có bất cứ quan hệ nào.”

“Tốt, tốt lắm, rất tốt” Uông Hạo Thiên giận quá mà cười, liên tiếp nói ba từ tốt lại

đột nhiên kéo cô từ phía sau Hoàng Thiên Tứ lại, không phân trần

liền hôn lên môi cô.

Chuyện xảy

ra liên tiếp khiến cho bọn họ đều ngây ngốc. Thích Vi Vi trừng to mắt nhìn anh, trong đầu chỉ có một ý nghĩ anh lại có thể hôn cô, hôn cô ở trước mặt anh Thiên Tứ.

Hoàng Thiên Tứ nhìn thấy anh điên cuồng hôn cô hơn nửa ngày mới kịp phản

ứng. Anh ta dám hôn Vi Vi? Anh ta làm sao có thể??! Nổi giận

đùng đùng liền đấm qua, giận dữ hét lên: “Anh buông cô ấy ra.”

Uông Hạo Thiên chợt cảm giác được, lập tức dùng tay nắm chặt nắm tay anh đánh tới: “Anh tốt nhất không nên ra tay, nếu không đừng trách tôi không khách

khí. Hiện tại chắc anh đã hiểu rõ tôi với cô ấy có quan hệ

thế nào rồi chứ? Nếu còn chưa hiểu tôi cho anh biết, tôi là

người đàn ông của cô ấy.” Lạnh lùng nói xong lập tức bỏ tay anh ra.

‘Tôi là người đàn ông của cô ấy’ tại thời điểm Hoàng Thiên Tứ nghe được câu này, mắt mở lớn gấp

mấy lần, giống như có một chậu nước đá từ đỉnh đầu dội

xuống khiến cho cả người anh lạnh như băng, không thể tin nổi

nhìn cô đứng bên cạnh. Có thật vậy không??! Nhưng mà anh không

dám hỏi cô, cũng không dám đi tìm đáp án vì anh sợ nghe được

đáp án kia.

“Anh Thiên Tứ, anh nghe em giải thích, em sẽ giải thích cho anh hiểu.” Thích Vi Vi khóc. Cô vốn muốn nói cho anh biết, muốn chính mình

nói với anh nhưng cô cũng thật không ngờ sự tình đột nhiên biến

thành dạng này. Cô không muốn anh bị tổn thương.

“Không cần, anh không cần em giải thích” Hoàng Thiên Tứ thật kích động ôm lấy cô “Chỉ cần em nói không phải anh sẽ tin tưởng.” Anh chỉ sợ mình sẽ mất đi cô.

“Em …” Thích Vi Vi nước mắt lưng tròng nhìn anh, cô còn có thể lừa gạt anh sao.

“Chuyện này không quan trọng, quan trọng là bây giờ em chọn anh, tất cả những chuyện trước kia anh đều không truy cứu.” Bây giờ cái gì anh cũng không để ý, anh chỉ cần có cô.

“Anh Thiên Tứ.” Trong mắt Thích Vi Vi hàm chứa nước mắt, vì sao anh đối xử

với mình tốt như vậy, bao dung như vậy… Cô sợ cô sẽ báo đáp

không nổi.

“Hoàng Thiên Tứ, không nghĩ tới anh đại lượng như vậy, có thể chấp nhận người phụ nữ của tôi không điều kiện.” Uông Hạo Thiên lạnh lùng châm biếm.

“Anh câm mồm! Ai là người phụ nữ của anh! Tôi không phải! Cho tới bây giờ cũng không phải!” Thích Vi Vi hướng anh gào lớn, anh quá mức rồi.

Uông Hạo Thiên mắt lạnh nhìn cô, trong lời nói mang theo một tia ái muội uy hiếp: “Em không thừa nhận, vậy có phải hay không để tôi kể ra đây một ít chứng cớ, ví dụ như nơi đó trên người em có một nốt ruồi

đen…”

“Uông Hạo Thiên, anh vô sỉ, anh đê tiện, vì sao anh không buông tha tôi, anh cút cho tôi…” Thích Vi Vi rốt cuộc bị anh làm cho không thể kiểm soát được.

“Tôi có thể đi nhưng em nhất định phải đi cùng tôi.” Uông Hạo Thiên một phen cầm chặt tay cô, hướng ngoài cửa đi đến.

“Buông tay!” Hoàng Thiên Tứ giữ chặt cánh tay kia của cô, cùng anh đối nghịch “Tôi mặc kệ anh cùng Vi Vi từng có quan hệ như thế nào nhưng hiện

tại cô ấy là của tôi, cho nên mời anh buông tay, nếu không đừng

trách tôi không khách khí.”

“Anh không khách khí? Anh muốn đối với tôi không khách khí như thế nào?!” Uông Hạo Thiên nhìn anh, đây đúng là chuyện cười buồn cười nhất.

Thích Vi Vi cứ như vậy bị hai người bọn họ dùng sức lôi kéo, cánh tay bị nắm vô cùng đau. Cô làm sao lại rơi vào loại tình trạng này.

“Hoàng Thiên Tứ, tôi cảnh cáo anh, nếu anh không chịu buông tay, anh không chỉ mất đi cô ấy mà còn mất đi tất cả.” Uông Hạo Thiên nhìn anh uy hiếp.

“Phải không? Vậy tôi cho anh biết tôi không sợ. Vì Vi Vi cái gì tôi

cũng có thể mất đi, chỉ riêng cô ấy là không thể.” Trong đầu anh chỉ có một ý niệm, anh sẽ không buông tay Vi Vi, cả đời cũng sẽ không.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...