Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thích Vi Vi thở hổn hển chạy về biệt thự liền thấy Uông Hạo Thiên bắt chéo chân ngồi ở đằng kia, nhàn nhã uống

trà dường như đang chờ cô.

Nhìn thấy cô bước vào, vẻ mặt châm biếm nói: “Thật đúng giờ, còn chưa đến một tiếng đồng hồ.”

“Bớt nói nhảm đi, Tiếu Tiếu đâu? Cô ấy ở chỗ nào? Đây là chuyện xảy ra giữa chúng ta, không liên quan

đến cô ấy, anh mau thả cô ấy ra.”Thích Vi Vi nổi giận đùng đùng trừng mắt anh.

“Đây là thái độ cầu xin người khác của em sao?” Uông Hạo Thiên đứng dậy một chút, sắc mặt cũng trở nên lạnh như băng, món nợ cô muốn chạy trốn mình còn chưa tính sổ với cô đâu.

“Tôi không cầu xin anh, mà là tôi yêu cầu anh.” Thích Vi Vi cũng nhất quyết cùng anh đối đầu.

“Em không nên nhầm lẫn, em có tư cách gì để yêu cầu tôi?” Uông Hạo Thiên vươn tay, dùng sức nâng cằm của cô lên.

Thích Vi Vi né mặt ra, tránh thoát khỏi những ngón tay của anh, nhìn anh chằm chằm, lại yêu cầu một lần nữa: “Thả Tiếu Tiếu ra.”

“Có thả cô ấy hay không còn phải xem biểu hiện của em.” Uông Hạo Thiên mờ ám nhìn cô: “Tôi có chút mệt mỏi rồi.”

Thân thể của cô giật mình một cái, biết

rõ anh đang nói cái gì, ở trong lòng giãy dụa, nếu không đáp ứng anh ta, liệu Tiếu Tiếu có xảy ra chuyện gì hay không? Nhìn chằm chằm vào anh,

nói: “Thả Tiếu Tiếu ra, mọi chuyện còn lại tôi đều đáp ứng.”

“Ok.” Uông Hạo Thiên đồng ý một cách sảng khoái, dường như đang chờ những lời này của cô.

Thích Vi Vi thấy anh đáp ứng thoải mái

như vậy, cô biết bản thân lại bị lừa, nhưng cô chỉ biết chấp nhận số

mệnh, nếu đã trốn không thoát thì chỉ còn cách phải chấp nhận.

Nghe anh căn dặn trong điện thoại: “Mang Đàm tiểu thư trở về, tiện đó dẫn cô ấy đến trung tâm mua sắm để cô ấy

mặc sức chọn những thứ mà mình thích. Xem như xin lỗi vì đã làm cho cô

ấy sợ hãi.” Uông Hạo Thiên tắt di động, nhìn cô nói: “Xong rồi, cô ấy đã được thả, em có muốn gọi cho cô ấy một cuộc điện thoại để kiểm chứng không?”

“Không cần.” Thích Vi

Vi không thèm nhìn đến anh, trực tiếp chạy lên lầu, cô biết chắc chắn

anh sẽ không lừa cô, cũng sẽ không làm tổn thương Tiếu Tiếu, dù sao Tiếu Tiếu và anh cũng không thù không oán, cho nên cô không cần gọi điện

thoại cho Tiếu Tiếu.

Khóe môi Uông Hạo Thiên cũng nhếch lên

một nụ cười tươi, anh cũng tuyệt đối tin tưởng, qua đêm nay giữa họ sẽ

có một sự khởi đầu mới…….

Đứng bất động ở bên giường, trong lòng

hồi hộp làm cho lòng bàn tay cô đổ đầy mồ hôi lạnh, nhìn thấy chiếc

giường to lớn kia, cô không dám tưởng tượng tiếp theo sẽ xảy ra chuyện

gì.

“Không cần khẩn trương, anh sẽ thật dịu dàng.” Uông Hạo Thiên đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô, nắm tay của cô siết chặt lại, cô biết bản thân hiện tại có thể cự tuyệt, chỉ là cô hiểu

được sự uy hiếp của anh có mặt ở khắp mọi nơi…………

Anh mỉm cười với cô một cái, sau đó nhẹ

nhàng đặt cô nằm trên giường, rồi anh nằm xuống bên cạnh thân thể cô,

thân thể cô cứng ngắc, nhắm mắt lại………

Môi của anh chậm rãi tới gần cô, hôn lên cái trán của cô, ánh mắt của cô, cái mũi của cô, môi của cô, rồi còn

mút lấy vành tai cô……

Cảm giác như có từng dòng điện tê dại từ đôi môi của anh truyền sang khắp toàn thân, thân thể của cô bắt đầu

chậm rãi bị anh đánh thức, trở nên nóng như lửa, cảm giác được thân thể

không còn một chút sức lực, cảm giác thoải mái kia cứ khống chế lý trí

của cô từng chút từng chút…………..

Uông Hạo Thiên không hổ danh là cao thủ

trên tình trường, anh biết phụ nữ cần cái gì? Không có bất kỳ hành động

dư thừa nào, không ngừng kích thích vào tình cảm mãnh liệt của cô………….

“Ưm….” Cô vô ý thức phát ra một tiếng vang……..

Tiếng rên rỉ của cô lại kích thích giác

quan của anh, nhìn thấy cô lõa lồ ở trước mặt mình, hô hấp anh cũng bắt

đầu trở nên dồn dập, ánh mắt mê ly nóng bỏng tràn ngập tình dục, hạ thân cứng rắn áp chặt vào hạ thân cô, tình dục không ngừng dâng lên trong

thân thể làm cho anh có chút khống chế không được # đã che chắn #……

Chỗ mẫn cảm bị anh chạm vào làm cho Thích Vi Vi tỉnh táo một chút, vội vàng lấy tay ngăn cản: “Không được.”

Giờ phút này Uông Hạo Thiên chỉ thầm nghĩ muốn thỏa mãn thân thể chính mình# đã che chắn #……

# đã che chắn # Thích Vi Vi cuộn mình lại, thân thể lui về phía sau………

“Không cần sợ.” Uông Hạo Thiên vươn tay kéo cô lại, đem cô đặt ở dưới thân # đã che chắn #……

“A…..” Đi kèm với một

cơn đau nhức là tiếng kêu thảm thiết của cô, tay hung hăng bấm vào da

thịt trên lưng anh, nước mắt từ trong khóe mắt chảy ra tựa như con sông

nhỏ, nước mắt rơi là vì chính mình, cũng là vì tình yêu với anh Thiên

Tứ……

“Chịu đựng một chút, sẽ nhanh chóng tốt thôi.” Lúc này Uông Hạo Thiên mới khôi phục lại lý trí, tạm dừng động tác, hôn lên nước mắt đang chảy ra từ khóe mắt của cô, chờ cho cô thích ứng, anh mới từ từ bắt đầu chuyển động………..

Từ đầu đến cuối cô đều không có mở mắt ra, cô không có đủ dũng khí để đối mắt với người đàn ông đang ở trên người mình.

Cuối cùng tình cảm mãnh liệt cũng hóa

thành bình tĩnh, nghe trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, lại

nhìn thấy trên người mình có rất nhiều dấu hôn, còn có vết máu đỏ tươi

chói mắt dính trên tấm ga trả giường, nước mắt của cô lặng lẽ rơi xuống, cô không còn thuần khiết, cô còn có thể trao tình yêu thuần khiết cho

anh Thiên Tứ sao? Anh ấy sẽ không để tâm chứ? Không chỉ có thân thể đau

nhức mà trong lòng cô càng đau, bắt đầu từ ngày hôm nay, cô không còn là cô của trước đây nữa…………

Uông Hạo Thiên từ trong phòng tắm bước

ra, liền thấy cô đưa lưng về phía mình, thân thể cuộn tròn lại, trong

lòng thương tiếc cô, vươn tay ôm cô vào trong lòng ngực mình…………

Thích Vi Vi cũng không có giãy dụa, bởi

vì cô không còn sức lực, chỉ im lặng tựa vào lòng ngực anh, chỉ có điều

lòng ngực rộng lớn như vậy nhưng cô lại cảm thấy không có chút ấm áp, mà chỉ thấy lạnh như băng, trong lòng lạnh như băng……..

Tỉnh lại từ trong mớ hỗn độn, lúc cô mở

to mắt thì trời đã sáng rồi, Thích Vi Vi cử động thân thể, cô liền cảm

thấy thân thể đau nhức, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm trần nhà, đến

cuối cùng cô cũng vẫn đánh mất bản thân…………

“Cốc cốc…..” Đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa làm cho cô sửng sốt.

“Tiểu thư, tôi là người giúp việc do tiên sinh thuê đến, tôi có thể vào được không?” Ngoài cửa truyền vào giọng nói của một người phụ nữ trung niên.

“Vào đi.” Cô mệt mỏi kêu lên.

Dì giúp việc bưng điểm tâm trong tay bước vào, khách sáo chào hỏi: “Tiểu thư, cô đói bụng chưa? Tiên sinh cố ý căn dặn tôi chuẩn bị bữa sáng cho cô, tiên sinh còn nói cứ để cho tiểu thư nghỉ ngơi thật tốt, ngài đã

xin nhà trường cho cô được nghỉ rồi.”

Cô sửng sốt một chút, ngay cả điều này

anh ta cũng nghĩ tới, nhưng quả thật là hôm nay cô không muốn đến

trường, gật gật đầu nói: “Cứ đặt ở đó, lát nữa tôi sẽ ăn.”

“Dạ, tiểu thư, tiên sinh còn dặn dò tôi, nếu như cô muốn ăn cái gì hay cần cái gì thì cứ nói cho tôi biết là được.” Dì giúp việc còn nói thêm.

“Tôi biết rồi, cám ơn dì.” Thích Vi Vi gật gật đầu, cô có thể cần cái gì? Chuyện này có thể xem như sự quan tâm của anh ta không?

“Tiểu thư, tôi đi ra ngoài trước.” Dì giúp việc lui ra ngoài.

Tiếng chuông di động lại vang lên, nhìn

thấy trên màn hình hiện lên ba chữ “anh Thiên Tứ”, theo bản năng có muốn tắt nó đi, bởi vì hiện tại cô không biết nên nói cái gì với anh?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...