Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thượng Hải, bên trong khách sạn.

“Daisy tiểu thư, hôm nay đi chơi vui vẻ chứ?” Sở Thiên Lỗi nhìn cô hỏi.

“Không tồi.” Daisy cười khẽ một cái: “Sở tiên sinh, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?”

“Đương nhiên có thể, tuy nhiên, Daisy tiểu thư, tôi nói rồi gọi tôi

Thiên Lỗi là được.” Anh mỉm cười.

“Được rồi, anh cũng không cần gọi tôi là Daisy tiểu thư. Anh là bạn

tốt của Hạo Thiên vậy tôi cũng gọi anh là anh Thiên Lỗi, được

chứ?” Cô nói.

“Tôi đây có phải với cao rồi không?” Sở Thiên Lỗi cười nói: “Đúng rồi, vừa rồi cô muốn hỏi chuyện gì?”

“Xin thứ cho tôi mạo muội, tôi muốn hỏi anh, anh có bạn gái chưa?

Anh sẽ không để ý chứ, nếu để ý anh có thể không trả lời.” Daisy nói.

“Thì ra là chuyện này, đương nhiên là không để ý. Với lại tôi cũng không có bạn gái.” Anh không chút để ý trả lời.

“Oh, ra là vậy. Thiên Lỗi, anh lớn tuổi như vậy rồi vì sao lại không có bạn gái?” Daisy nhún nhún vai có chút không hiểu.

“Đó là bởi vì đàn ông lớn tuổi hơn tôi còn nhiều lắm.” Anh cười ha ha.

“Thiên Lỗi, anh thật vui tính. Tôi nghĩ nhất định là yêu cầu của anh

quá cao cho nên đã dọa con gái nhà người ta chạy mất.” Daisy cũng cười.

“Có lẽ vậy. Tuy nhiên tôi lại càng tin tưởng là do duyên phận chưa đến.” Vấn đề này anh cũng không nói rõ được, đột nhiên nhìn cô hỏi: “Đúng rồi Daisy, sao đột nhiên cô lại hỏi tôi vấn đề này.”

Daisy nhìn anh hỏi ngược lại: “Thiên Lỗi, anh thật sự không nhìn ra sao?”

“Cái gì?” Anh khó hiểu nhìn cô, nhìn không ra cái gì?

“Ha ha…” Daisy cười khẽ một chút, uống một ngụm nước trước mặt, mới nói: “Hạo Thiên luôn luôn để cho anh đi cùng tôi, tôi nghĩ anh ấy muốn

khiến cho tôi và anh nảy sinh tình cảm như vậy anh ấy cũng không phải lấy tôi.” Bởi vì lớn lên ở nước ngoài cho nên cô nói chuyện rất tự nhiên, không có gì xấu hổ.

Sở Thiên Lỗi ngây ngẩn cả người, cô có ý gì, cái gì gọi là Hạo Thiên đang tác hợp bọn họ.

“Anh không biết sao?” Nụ cười trên mặt Daisy biến mất, nhìn anh nói: “Thật ra ngay từ đầu Hạo Thiên đã không muốn kết hôn với tôi, sau đó

lại đột nhiên thay đổi chủ ý, tuy rằng tôi không hiểu là vì sao nhưng mà tôi vẫn rất vui vẻ đến Trung Quốc với anh ấy. Nhưng

thật không ngờ anh ấy lại dùng biện pháp này muốn thoát khỏi

tôi, nhưng mà tôi sẽ không chịu thua.”

Nghe cô nói xong trên mặt Sở Thiên Lỗi đã mang theo lửa giận, không thể ngờ cậu ta lại tính kế mình như vậy, cô ấy chính là vị hôn thê của cậu ta. Nhưng mà mình không thể ở trước mặt Daisy nói như vậy,

nên vẫn cưỡng chế lửa giận thay anh giải thích nói: “Daisy, tôi nghĩ cô hiểu lầm. Cô là vị hôn thê của Hạo Thiên, đương

nhiên anh ấy phải rất xem trọng cô, mà tôi là bạn tốt nhất của anh ấy, cũng là người đáng tin cậy nhất, nên anh ấy mới giao cô cho tôi.”

“Có đúng là như thế không?” Daisy nghi hoặc nhìn anh, chẳng lẽ mình nghĩ lầm rồi sao.

“Đương nhiên, Daisy, cô lớn lên ở Mỹ nên không biết tình nghĩa của Trung Quốc, thói quen này không hề kỳ quái. Trung Quốc có câu nói

rất đúng ‘vợ của bạn không thể chạm vào’.” Sở Thiên Lỗi còn nói thêm.

“Thật sao? Vậy là tôi đã hiểu lầm Hạo Thiên.” Daisy có chút ngượng ngùng, trên mặt hiện vẻ áy náy.

“Daisy, đừng ngại, cái này cũng không trách cô được, cô chỉ là không biết mà thôi.” Sở Thiên Lỗi nói, thật ra anh càng thất vọng về mình. Daisy cũng

có thể hiểu rõ mọi chuyện, anh lại có thể một chút cũng không nghĩ

tới.

“Vâng, cám ơn anh, Thiên Lỗi.” Daisy nở nụ cười, là hiểu lầm vậy đương nhiên càng tốt.

Sở Thiên lỗi cố gắng nở một nụ cười nhưng lại đầy bụng tức giận.

Uông Hạo Thiên đang xem văn kiện trong tay, anh liền đi vào, ngay cả cửa cũng không gõ.

“Thiên Lỗi, cậu đã về, hôm nay đi chơi vui vẻ chứ?” Anh buông văn kiện, thuận miệng hỏi.

“Cậu hi vọng tôi vui hay là không vui?” Sở Thiên Lỗi nhìn anh chằm chằm.

“Tất nhiên là hi vọng hai người vui vẻ rồi. Sao vậy?” Lúc này Uông Hạo Thiên mới phát hiện sắc mặt anh khó coi, chẳng

lẽ là do Daisy. Chắc là không phải, Daisy dưới sự dạy dỗ của

mẹ, là người có tri thức hiểu lễ nghĩa.

“Cậu nói thử xem làm sao.” Sở Thiên Lỗi thở phì phì nhìn anh chằm chằm “Cậu dám tính kế tôi.”

“Tôi tính kế cậu cái gì?” Uông Hạo Thiên không sợ hãi, không hoảng hốt nhìn anh.

“Cậu nói cậu tính kế tôi cái gì? Cho dù cậu không thích Daisy cũng không cần dùng phương thức này để tính kế tôi.” Sở Thiên Lỗi tức giận trừng mắt nhìn anh.

“Ha ha, cậu chính là vì chuyện này mà tức giận à? Bây giờ mới kịp phản ứng có phải là quá chậm hiểu không?” Uông Hạo Thiên cười khẽ, lấy tay vỗ vỗ vai anh: “Được rồi, tôi thừa nhận, đây thật sự là dụng ý của tôi. Chẳng qua

tôi cũng là có lòng tốt, tuy rằng tôi không thích Daisy nhưng cô

ấy thật sự là một cô gái tốt, cũng là em gái của tôi, cậu

lại là bạn tốt nhất của tôi, cho nên giao cô ấy cho cậu, tôi

rất yên tâm. Tôi cũng thấy cô ấy rất thích hợp với cậu.”

“Thích hợp cái gì? Đây chỉ là suy nghĩ của cậu, sao cậu không nghĩ

đến suy nghĩ của tôi, cậu nói tôi không nên tức giận sao. Mặc

kệ dụng ý của cậu là gì, cậu có thể trực tiếp nói cho tôi

biết. Nếu không phải Daisy nói cho tôi biết, tôi cũng không thể

tin được cậu lại có thể mưu mô như vậy. Bất kể như thế nào,

bây giờ cô ấy là vị hôn thê của cậu.” Sở Thiên Lỗi

nói, tuy rằng rất tức giận, dĩ nhiên cũng không thể nói là anh sai. Dù sao anh tỏ thái độ rất rõ ràng, anh không yêu Daisy.

“Cậu cũng biết tôi là tình thế bất đắc dĩ, tôi chưa bao giờ coi cô

ấy như là vị hôn thê của tôi, tôi chỉ coi cô ấy là em gái. Thiên

Lỗi, xem như cậu giúp tôi một lần đi. Cùng cô ấy ở chung thử

xem, có lẽ cậu sẽ yêu cô ấy, cô ấy cũng sẽ yêu cậu. Như vậy đôi bên đều vẹn toàn, không phải rất tốt sao?” Uông Hạo Thiên nói.

“Tại sao lại là tôi?” Sở Thiên Lỗi nhìn anh, biết trong lòng anh quả thật cũng rất

khó xử. Thật ra nghĩ lại anh cũng không có ý xấu gì.

“Bởi vì tôi tin tưởng cậu, mà tôi lại nợ cô ấy, rất hy vọng cô ấy được hạnh phúc.” Thời điểm Uông Hạo Thiên nói những lời này ánh mắt cũng rất chân thành.

“Aiz …” Sở Thiên Lỗi than nhẹ một cái: “Hạo Thiên, cậu nghĩ phụ nữ quá đơn giản rồi. Cô ấy nói cô ấy sẽ không buông tha cho cậu.”

“Sự do người làm, nếu hai người thật sự không có duyên phận tôi cũng sẽ không cưỡng cầu.” Uông Hạo Thiên nói.

“Thật sự là không có biện pháp với cậu. Quên đi, nể cậu là ông chủ

của tôi, cũng nể chúng ta là bạn bè lâu năm nên tôi sẽ không

tính toán với cậu. Tôi sẽ cố gắng hết sức thử xem, nhưng mà

cậu đừng ôm hi vọng, lòng của phụ nữ sẽ không dễ dàng thay

đổi đâu.” Sở Thiên Lỗi cho anh một mũi phòng bị trước.

“Tuy nhiên cậu cũng đừng quên lòng của phụ nữ là thiện biến, dễ dàng nhất là thừa dịp trống rỗng mà vào.” Ở trong mắt anh không có chuyện gì là không thể.

“Nếu cậu hiểu biết phụ nữ như vậy sao còn làm không được.” Sở Thiên Lỗi liếc anh một cái.

“Đó là bởi vì tôi không thể thương tổn cô ấy, cậu cũng biết tôi nợ cô ấy một mạng.” Uông Hạo Thiên nói.

“Hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Sở Thiên Lỗi lấy tay vỗ vỗ anh, chỉ là làm như vậy sao anh

lại cảm thấy có điểm chột dạ, có điểm có lỗi với Daisy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...