Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lệ Na thấy anh cúp điện thoại, nhịn không nổi liền hỏi: “Thế nào, có giao tiền hay không, để tôi còn đi, có điều hậu quả anh tự gánh chịu.”

Sở Thiên Lỗi hừ lạnh một tiếng đi đến trước mặt cô ta đưa cặp da ra, chỉ nói một câu: “Hi vọng cô giữ lời.”

“Đương nhiên.” Lệ Na vội vàng lấy đi, xoay người vào cửa. Cô sẽ giữ lời nhưng người

khác có tính sổ hay không cô không bảo đảm và cô cũng không liên quan.

Cô đã đạt được mục đích của mình.

Thấy cô ta đắc ý, Sở Thiên Lỗi hừ lạnh một tiếng, hi vọng cô có số lấy tiền thì cũng có số hưởng thụ số tiền này.

Uông Hạo

Thiên ngồi trong xe nhìn chằm chằm không chớp mắt vào kim giây cuối cùng cũng chỉ đến số 12, một tiếng, một tiếng đúng, nhưng điện thoại của anh không vang lên, vốn định thở phào, tim đột nhiên trĩu xuống.

Đợi thêm mười phút nữa, anh rốt cuộc không kiềm được cầm máy bấm số.

Tu tu tu tu, số máy quý khách vừa gọi hiện đang khóa.

“Đáng chết, dám giở trò với tôi.” Anh cắn răng phẫn nộ đập tay lên vô lăng. Chuyện xấu nhất đã xảy ra,

chúng ôm tiền biến mất hay chúng ôm tiền rồi làm cô biến mất, anh không

dám tưởng tượng.

Nhưng chuyện đã đến nước này, nên báo cảnh sát hay không đây? Cẩn thận suy nghĩ mọi hậu quả, anh quyết định báo cảnh sát.

Chớp mắt,

một ngày lại trôi qua, thấy sắc trời tối dần, tim Uông Hạo Thiên dần dần nặng trĩu. Thời gian càng lâu cô càng gặp nguy hiểm. Nếu cô có chuyện

gì anh nhất định sẽ cho Lệ Na chôn cùng.

“Hạo Thiên, đừng gấp. Cô ấy không có gì đâu. Không có tin gì, tức là tin tốt.” Sở Thiên Lỗi an ủi anh, thật ra trong lòng đã có cảm giác bất an.

“Cảnh sát còn chưa có tin gì sao?” Uông Hạo thiên hỏi, mặc dù biết là dư thừa.

“Không có.” Sở Thiên Lỗi lắc đầu, rất ít khi thấy anh mất khống chế như vậy, nếu cảnh sát có tin gì thì người đầu tiên được báo là anh.

Anh cười lạnh, “Bọn cướp cũng đã nói rồi, tiền cũng đã nhận, sao chúng còn chưa thả người.”

“Từ

từ, nói không chừng chuyện không phải như chúng ta nghĩ, có lẽ chúng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như chia chác không đồng đều.” Sở Thiên Lỗi đoán, thật sự không tìm ra lí do nào khác.

“Thiên Lỗi, cậu nói cô ấy có còn sống không?” Uông Hạo Thiên bỗng sợ hãi, sợ cô cứ thế mà biến mất.

“Còn chứ. Nhất định còn.” Anh rất khẳng định nói.

“Ừ.” Uông Hạo Thiên gật đầu, dù biết anh ta đang an ủi mình nhưng nói chung cũng cho anh một tia hi vọng.

Lạnh quá,

đói quá, tay chân đau quá, cả người đều khó chịu. Thích Vi Vi từ trong

đau đớn tỉnh lại thì phát hiện trước mắt tối om, chung quanh yên tĩnh

khiến cô cảm thấy sợ hãi.

“Có ai không?” Cô thử kêu to.

Âm thanh

trong kho hàng vắng vẻ vọng lại cũng không có ai trả lời, nhưng cô không dám hành động khinh suất. Đợi một lúc lâu xác định không có ai cô mới

thở ra, cảm thấy cơ thể lập tức không còn sức lực, nhưng cô không biết

bọn chúng có đột nhiên quay lại không, cô nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Cơ thể lần

mò chậm rãi dựa sang bên. Cô nhớ cô ở gần cái bàn, rất nhanh, cô đã đụng phải nó. Cô vội vàng điều chỉnh tư thế đưa dây trói ra cứa qua lại.

Dây trói

lỏng ra, cô sờ soạng tháo dây, vừa tính đứng lên lại ngã xuống vì bị

trói trong thời gian quá lâu, chân cô đã tê cứng. Cô vẫn gắng gượng đứng dậy vì cô không có thời gian để thích ứng. Dựa vào trí nhớ, chạy đến

cánh cửa, khẽ dùng sức mở ra thì một cơn gió lạnh ào đến khiến cô rùng

mình.

Nơi này nhìn kĩ hình như là vùng ngoại ô hoang vắng, ánh đèn rất xa mới có. Có đèn

là có hi vọng, cô tự cổ vũ, vừa tính đi thì nhớ ra trong người có mang

theo túi xách. Nhờ ánh trăng quay lại tìm thì thấy túi xách và điện

thoại để trên bàn, xoay người cầm túi và điện thoại rồi chạy ra ngoài…

Thở hổn hển, đè tay lên ngực, cô quay đầu nhìn nhà kho đã cách được một quãng, cô

hết sức bèn ngồi bệt xuống đất, lúc này cô mới cảm thấy vừa đói vừa

khát, thấy mấy đốm lửa, ít ra cô còn phải chạy thật lâu mới đến được đó.

Khung cảnh

vắng vẻ, gió lạnh vù vù, các tiếng động hòa vào nhau khiến cô nổi da gà, ôm chặt người cô muốn chạy nhưng chân lại mềm nhũn không còn chút sức

lực, trong lúc vô tình thấy trong tay còn cầm điện thoại, cô tựa như

thấy cứu tinh vội vàng mở máy.

Uông Hạo

Thiên đứng bên cửa nhìn ra, vẻ mặt nặng nề, điếu xì gà trên tay mờ mịt

khói. Sao còn không có tin tức gì, đã sắp sáng rồi, nếu tối nay cô còn

chưa về thì sao? Không, anh không thể ở đây, ném điếu thuốc xuống, cầm

áo vest ra ngoài.

“Hạo Thiên, cậu đi đâu?” Sở Thiên Lỗi đứng chắn trước mặt anh.

“Tôi đi tìm cô ấy. Ở đây chờ đợi tôi e lại đợi được tin ….” Hai chữ tử vong anh không nói ra miệng, anh sợ sẽ linh nghiệm.

“Tôi biết cậu sốt ruột. Nhưng cậu sốt ruột thì có thế làm được gì? Nơi này lớn như thế cậu đi đâu tìm đây.” Sở Thiên Lỗi nhìn anh.

“Nhưng tôi không thể ngồi chờ chết.” Uông Hạo Thiên hung hăng ném áo xuống, gào lớn.

Sở Thiên Lỗi biết anh không phải cáu giận với mình, rót hai ly rượu đưa cho anh: “Uống ly rượu tâm trạng sẽ tốt lên. Cô ấy cát nhân ắt sẽ gặp thiên tướng, nhất định không sao đâu.”

Mặt Uông Hạo Thiên xanh mét đoạt ly rượu đưa lên miệng định uống cạn thì di động kêu lên, ném ly rượu, nhìn dãy số trên màn hình, mặt mày ngạc nhiên khó

tin, là số của cô.

“Alo.” Giọng anh cố gắng bình tĩnh, bất kể người gọi là ai với anh đều là tin tốt, ít ra còn có tin của cô.

Nghe được giọng anh, Thích Vi Vi không nói được câu nào mà chỉ không ngừng rớt nước mắt…

“Nói đi, bọn mày rốt cuộc muốn làm gì? Bọn mày đã làm gì cô ấy?” Không nghe tiếng đáp lại Uông Hạo Thiên giận dữ quát lên, nhẫn nại của anh đã đến cực điểm.

“Là em.” Nghe thấy anh quan tâm đến cô, cô cuối cùng khóc toáng lên.

“Là em? Có thật là em không?” Uông Hạo Thiên nghe giọng cô thì không còn căng thẳng mà là ngạc nhiên vui sướng, càng may hơn là cô còn sống. “Em đang ở đâu, mau nói anh biết.”

“Em không biết, em không biết chỗ này, hình như là vùng ngoại ô hẻo lánh, có một kho hàng rất lớn. Em từ đó trốn ra được.” Cô lắc đầu nói, cô căn bản không biết mình ở chỗ nào, chỗ này cô chưa từng đến.

“Kho hàng bỏ hoang rất lớn ở vùng ngoại ô?” Uông Hạo Thiên cố nghĩ lại trong đầu. Có nơi nào như thế không?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...