Kỳ Lân mở to mắt nói: “Hiền phi nương nương đương nhiên là họ Hứa nha! Thúc công cũng từng dạy học cho nhi tử của bà ấy, sao bà ấy họ gì người cũng quên được vậy?”
Cao Viễn đè mi tâm: “Là ta hồ đồ rồi, Tăng Hiền phi là chuyện của mười năm sau.”
Kỳ Lân khuôn mặt u oán: “Thúc công người lại nói mê sảng.”
Cao Viễn gượng cười.
Kỳ Lân múc một chén canh đưa qua: “Thúc công, Hiền phi nương nương đối với con tốt như vậy, mục đích có phải muốn lôi kéo người không, để người giúp đỡ nhị hoàng tử?”
“Không giúp nổi.” Cao Viễn nói.
“Tại sao vậy? Thúc công không thích nhị hoàng tử sao?” Kỳ Lân nghi ngờ hỏi.
Cao Viễn lắc đầu.
Không phải không thích mà ngược lại ông rất thích, nhị hoàng tử kỳ tài ngút trời, văn thao vũ lược, không gì không giỏi, lại có chí thiên hạ, nếu có thể đăng cơ làm đế, tất sẽ trở thành một đời minh quân.
Chỉ tiếc rằng vị hoàng tử này không đợi được đến ngày đăng cơ làm đế đã bị người ta sát hại.
Không phải c.h.ế.t trong sự tranh đoạt của huynh đệ, cũng không c.h.ế.t trong tay Yến Cửu Triêu, mà c.h.ế.t dưới đao của ba đại ma vương.
Chuyện này cũng là trước khi c.h.ế.t Cao Viễn mới biết được, ba đại ma vương kia huyết tẩy cả hoàng triều, là cốt nhục nhiều năm thất lạc của Yến Cửu Triêu.
...
Đậu nàng phải ngâm tới đêm mới xong, Du Uyển trong lúc rảnh rỗi, quyết định lên núi thử thời vận.
Nàng trở về phòng cầm cần câu, xẻng nhỏ, rồi cõng cái gùi đi lên núi, nào biết vừa đi tới cửa sau thì trông thấy ba tiểu bánh bao tới tìm nàng.
Từ lúc Du Uyển tỏ ra không hứng thú lắm với chữ viết của bọn họ, ba người cũng không luyện chữ nữa, đổi thành tặng hoa.
Hoa là Vạn thúc phân phó Ảnh Lục mang từ phủ Thiếu Chủ đến để trang trí hậu viện.
Vạn thúc ở trong hoa phòng nguyên một mùa đông để bồi dưỡng ra mấy gốc hoa, mỗi bông đều có giá trị bạch kim.
Tiểu bánh bao không do dự mà hái cái bông to nhất, lớn nhất, xinh đẹp nhất, ba đóa mẫu đơn vương.
Ba người hái xong liền đem đến trước mặt Du Uyển.
Du Uyển cũng không biết hoa này quý giá bao nhiêu, thấy tâm ý của ba tiểu bánh bao đối với mình như vậy, nàng cũng vui vẻ nhận.
Không nghĩ tới lần đầu tiên được tặng hoa, lại là do ba tiểu bánh bao tặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-157.html.]
“Nhỏ như vậy đã biết tặng hoa cho nữ tử, đến lúc trưởng thành thì làm sao đây?”
Du Uyển híp mắt nói xong liền thơm lên má mỗi nhóc một cái.
Ba người đồng loạt đỏ mặt xấu hổ.
Lời của Cao Viễn muốn nói: Trả ba đại ma vương cho ta!