Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 212

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tần gia có muốn nếm thử rồi hẵng suy nghĩ giá tiền?”

Tần gia tung hoành nhiều năm, lần đầu tiên bị một cô nương làm cho nghẹn lời.

Tần Tử Húc ngồi một bên hăng hái nhìn Du Uyển, nói với Tần gia: “Cữu cữu, thọ yến Ngụy phu nhân con không có đi, con còn chưa được thử qua tay nghề của Du cô nương a.”

Du Uyển bất động thanh sắc nhìn về phía Tần Tử Húc, là ảo giác của mình sao? Gia hỏa này lại giúp nàng nói chuyện?

Tần gia vỗ vai chất nhi: “Được được được, nếu ngươi muốn ăn thì đành phải làm phiền Du cô nương rồi.”

Trước kia Du Uyển đã làm đậu hũ thối tại Ngụy gia, bây giờ nàng lấy rau dền lên men để làm nước cất cho đậu hũ, ngửi thối, ăn thối, dư vị còn lại sau khi ăn càng thêm thối.

Nàng làm ba loại khẩu vị, một loại không có nhân, một loại dùng đậu nhựa làm nhân, loại cuối cùng thì dùng củ cải ngâm cay cay ngọt ngọt làm nhân.

Tần gia không thể miêu tả nổi cái mùi thối có thể khiến người ta phải ứa nước mắt, lúc trước hắn đã nếm qua đậu hũ thối ở Ngũ gia, bây giờ đậu hũ này càng thêm đen, riêng vẻ ngoài đã có thể hù Tần gia chạy mất dép.

Tiêu Ngũ gia đã sớm không kịp chờ, kẹp một cái đậu hũ nhân đậu nhựa, đậu hũ bên ngoài nóng hổi, nhân đậu nhựa lại lành lạnh mặn mặn cay cay, cắn một cái, cảm giác ngoài giòn trong mềm đan xen với nhau, khiến hắn chỉ muốn gào khóc trong sự sung sướng.

Tần gia nếm thử trước một miếng, sau đó mới gắp cho chất nhi.

Tần Tử Húc nhúc nhích hầu kết, hắn đối với món đậu hũ thối này vô cùng mâu thuẫn.

Nhưng ai bảo hắn là người kêu gào muốn nếm thử a? Bản thân mình đòi, khóc cũng phải ăn a.

“Vị như thế nào, Tần công tử?” Du Uyển cười híp mắt hỏi.

“A~” Tần Tử Húc đang ăn cái thứ tư, miệng nhai nhóp nhép không có cách nào nói chuyện.

Tiêu Ngũ gia gắp a gắp, Tần Tử Húc thấy vậy liền bưng toàn bộ cái đĩa qua phía mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-212.html.]

Tiêu Ngũ gia lại duỗi tay sang gắp.

Tần Tử Húc quyết đoán quay lưng lại, ôm cái đĩa ăn một mình.

Tần Tử Húc được ăn ngon, quai hàm cũng phình ra, hắn lớn lên lại rất đẹp mắt, nhìn qua giống một con sóc đáng yêu c.h.ế.t người.

Tần Tử Húc ăn không dừng được, sợ Tiêu Ngũ gia lại giành ăn, cuối cùng hắn ôm cái đĩa ngồi trước ngưỡng cửa mà ăn, Tần gia lập tức cảm thấy hối hận khi mang thằng oắt con này đi theo.

Nói chuyện làm ăn kiêng kị nhất là mình bị rơi vào thế hạ phong, không hề nghi ngờ là Tần Tử Húc chính là tên kéo chân sau của hắn a.

Bỏ qua Tần Tử Húc không nói tới, thì bản thân Tần gia cũng vô cùng hài lòng với món này.

Nhưng nha đầu này nói gì? Không bán công thức, chỉ cung cấp hàng?

“Có thể chỉ cung cấp riêng cho mỗi nhà tôi không?” Tần gia hỏi.

Du Uyển nói: “Vậy thì phải xem số lượng Tần gia muốn đặt là bao nhiêu? Một ngày không thể dưới trăm cân, nếu tôi chỉ cung cấp cho mỗi nhà ngài, thì những người làm việc cho tôi đều sẽ c.h.ế.t đói hết a.”

Tần gia hừ hừ: “Tiểu nha đầu, tuy Túy Tiên cư ta không có mở ở Kinh Thành, nhưng ngươi đừng tưởng ta chỉ có một hai chi nhánh, ta sợ đến lúc đó ngươi giao hàng không kịp, còn ảnh hưởng đến sinh ý của Túy Tiên cư a.”

Túy Tiên cư tuy không có tên tuổi ở Kinh Thành, nhưng nếu đi Giang Tả thì đó chính là thiên hạ của Tần gia!

“Thứ cho ta nói thẳng.” Tần gia kiến thức rộng rãi, rất nhanh đã có thể đánh trúng điểm yếu, “Mùi vị của ngươi làm tuy tốt, nhưng ngươi có thể đảm bảo lúc giao hàng vẫn có thể giữ được mùi vị này sao?”

Du Uyển cười cười, nói: “Tần gia yên tâm đi, nếu khách nhân không hài lòng, ngài có thể trả toàn bộ hàng lại cho ta.”

Du Phong nhìn qua Du Uyển, nha đầu này đang nói mê sảng cái gì vậy? Bán đồ đi nào có đạo lý trả lại? Chắc chắn sẽ có người không hài lòng, hoặc đơn giản nếu Tần gia không muốn, tùy tiện mượn cớ cũng có thể trả lại chỗ đậu hũ thối bọn họ tân tân khổ khổ làm ra.

“Du công tử có lời gì muốn nói?” Tần gia không hổ là thương nhân, bản lĩnh nhìn mặt nói chuyện đúng là không ai bằng.

Du Phong há miệng, nhìn về phía muội muội.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 212

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 212
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...