Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Du Uyển cảm thấy phiền phức, không đợi bà ta nói hết lời, cầm lấy con d.a.o phay trên bàn, hướng về phía Triệu thị mà chém.

Triệu thị bị dọa đến nổi nhảy nhót khắp nhà.

Triệu Bảo Muội cũng không tốt hơn là bao, nàng sớm đã bị khí thế của Du Uyển dọa cho choáng váng, ngơ ngác đứng tại đó, hoảng sợ nhìn Du Uyển bắt lấy tóc Triệu thị, kéo giống như kéo bao tải, kéo Triệu thị xuống chuồng heo phía sau nhà.

Nhà nàng thế nhưng có nuôi heo!

“aaaaaa...”

Triệu thị bị nàng hung hăng ném vào máng heo.

Sự tình phía sau, Triệu Bảo Muội không rõ ràng lắm, chỉ biết là khi nàng lấy lại tinh thần, hủ canh gà đã bị Du Uyển cầm đi.

....

Tiểu Thiết Đản ngồi trước cửa nhà, thần sắc uể oải.

Hắn biết a tỷ muốn đến nhà Triệu gia, nhưng hắn nghĩ có lẽ a tỷ sẽ không cầm canh gà về đâu.

A tỷ chính là như vậy, cái gì tốt đều đem đến Triệu gia trước, Triệu gia dùng qua rồi mới đến lượt bọn họ.

Hắn không ghét a tỷ, bởi vì nương nói, không được chán ghét a tỷ, muốn hắn cả một đời phải thương phải đau a tỷ.

Thế nhưng đôi khi hắn cũng hy vọng a tỷ thương, a tỷ đau hắn nha...

Thịt gà chắc chắn là không còn rồi.

Tiểu Thiết Đản ủy khuất lau đỏ hốc mắt.

“Trời lạnh rồi, đệ ngồi ở cửa làm gi?”

Một thanh âm quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu Tiểu Thiết Đản.

Tiểu Thiết Đản mờ mịt ngẩng đầu lên, thấy Du Uyển một tay cầm d.a.o phay, một tay ôm cái hủ, thần sắc lạnh lùng hướng hắn đi tới.

“A tỷ! A tỷ! Tỷ đem gà về rồi, thật đem gà về sao? Tỷ làm sao lợi hại vậy?”

Tiểu Thiết Đản vốn đang uể oải, bây giờ lại nhảy nhót tưng bừng, hỏi lung tung.

Du Uyển bưng canh gà vào bếp.

Tiểu Thiết Đản giống như cái đuôi nhỏ chạy theo vào bếp, xoay xung quanh Du Uyển.

Du Uyển bị hắn xoay quanh làm cho hoa mắt, nàng chỉ cái ghế đẩu: “Ngồi xuống.”

“A.” Tiểu Thiết Đản ngoan ngoãn ngồi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-9.html.]

Du Uyển mở nắp hủ ra, thịt gà vốn vừa nấu xong, ở trong hủ một lúc mùi thịt gà đã bị hãm lại, hương măng thấm vào miếng thịt, phảng phất lại càng thơm hơn.

Tiểu Thiết Đản ngăn không được nước miếng đang không tự chủ chảy xuống.

Du Uyển chọn một miếng gà vàng óng, bất ngờ nhét vào cái miệng đầy nước miếng của tiểu đệ đệ.

Tiểu Thiết Đản đầu tiên là sững sờ, sau đó hắn cảm nhận được một mùi thịt nồng đậm trong miệng, miếng thịt trong miệng như đang tan ra...

“Ăn ngon không?” Du Uyển hỏi.

Tiểu Thiết Đản bận nhai nên uông uông gật đầu, ăn ngon! Ăn ngon đến nỗi hắn cũng muốn khóc!

“Mặt đệ còn đau không?”

Tiểu Thiết Đản đầu lắc như trống bỏi, có thịt ăn, chỗ nào cũng không đau.

Du Uyển nhìn nhìn, xác thực vết đỏ trên mặt đã bớt đi một chút, nàng gật đầu, không hỏi tới nữa, bỗng nhiên nàng nghĩ đến cái gì, quay đầu nhìn về phía Tiểu Thiết Đản: “Hôm qua đệ nói lấy đồ ăn ở phòng bếp, nhưng đồ ăn đó ở đâu ra?”

Tiểu Thiết Đản nói: “Nhà bà nội.” Nói xong còn cẩn thận từng li từng tí nhìn nàng.

Du Uyển thầm nghĩ, ta cũng không phải không cho đệ đi nhà người khác ăn, làm sao lại tỏ vẻ sợ sệt như vậy?

Bất quá bà nội dáng dấp như thế nào? Trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không rõ ràng.

“Hôm qua ngươi ăn cũng không no?” Du Uyển lại hỏi.

Tiểu Thiết Đản nghẹn một cái: “Cái kia...Đó là...”

“Nhất định thời gian qua nhà bà nội cũng trải qua không được tốt cho lắm.” Du Uyển nói nhỏ.

“A?” Tiểu Thiết Đản trợn to mắt.

Du Uyển kéo tủ đựng bát ra, tìm một cái chén lớn, đem thịt gà cùng măng mùa đông múc ra một nửa: “Đệ đem qua cho bà nội đi, tỷ phải xào thêm một món.”

“Bà, bà nội đã mất rồi, chỉ còn đại bá mà thôi.” Tiểu Thiết Đản giống như gặp quỷ mà nhìn nàng, không biết là đang kinh ngạc vì Du Uyển không nhớ rõ bà nội đã chết, hay là kinh ngạc vì nàng chia đồ ăn cho nhà đại bá.

Du Uyển bất động thanh sắc nói: “Tỷ đương nhiên biết bà nội đã mất, tỷ nói là đem qua nhà bà nội.”

Du Uyển thu xếp xong thịt gà, ở bên trên úp thêm cái bát để giữ nóng, dùng vải dầu gói lại đưa cho Tiểu Thiết Đản: “Không nóng, đệ bưng qua đó đi, không cần không nỡ, tỷ giữ lại cho đệ rất nhiều.”

Tiểu Thiết Đản ưỡn n.g.ự.c lên, tặng đồ cho nhà bà nội, hắn sẽ không không nỡ đâu nha!

Tiểu Thiết Đản tiếp nhận canh gà, thẳng lưng ưỡn n.g.ự.c đi qua!

Mặc dù không biết vì sao a tỷ so với lúc trước không giống nhau, nhưng a tỷ như vậy, hắn rất thích!

....

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...