Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 55

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thí dụ như thịt viên gì gì đó, tuyệt đối không được đưa lên bàn.

Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa, ông đi ra xe gọi thiếu chủ.

Nào biết vừa vén rèm lên, liền thấy Yến Cửu Triêu đang khinh bạc ngón tay của Du Uyển.

Ông trợn tròn mắt.

Vạn thúc: Vương phi vương phi! Không xong rồi! Bệnh tình của thiếu chủ lại nặng hơn! Ngài ấy bắt đầu ăn thịt người rồi!

Thượng Quan Diễm:....

Đã lâu Du Uyển chưa được ngủ thoải mái như vậy, dễ chịu đến mức nàng bắt đầu nằm mơ, chuyện này cũng thật kỳ lạ, vì ngủ ở một chỗ lạ vậy mà nàng cũng có thể nằm mơ được.

Bất quá giấc mơ này có chút kỳ quái.

Nàng mơ thấy mình đang nằm trên bãi cát trắng, thời tiết quá đẹp để phơi nắng, lại đột nhiên không biết ở đâu chạy tới một con heo rừng nhỏ, há mồm liền cắn ngón tay của nàng.

Nàng rút cả nửa ngày cũng không ra, thế là nâng lên một cái tay khác, ba một tiếng con heo rừng nhỏ bay mất tích...

Trong xe ngựa âm u, sa mỏng che đi Dạ minh châu đang phát ra ánh sáng thanh nhuận.

Bầu không khí băng lãnh đến cực hạn, cảm thấy trong không khí như đang phát ra từng tia lãnh ý.

Yến Cửu Triêu chật vật ngồi trên giường mềm, trên trán có một cục u lớn, bên má phải lại được đánh dấu hình một cái bàn tay màu đỏ, sắc mặt tái nhợt.

Vạn thúc ngồi một bên, cứng đơ mà nhìn ra ngoài, ông chỉ ước có thể bay ra ngoài ngay lập tức.

Ai mà ngờ được Yến thiếu chủ, người ngay cả một cọng tóc cũng không cho người khác chạm qua, lại bị một tiểu thôn cô...

“Khục!” Vạn thúc lấy nắm tay che miệng, thấp giọng nói, “Ai bảo ngài khinh bạc người ta?”

Vương phi đưa tới nhiều nữ nhân như vậy ngài lại không muốn, lại đi khinh bạc một tiểu thôn cô, khẩu vị này của thiếu chủ có phải hơi nặng không...

Đương nhiên chuyện này cũng không phải là chuyện kinh ngạc nhất, kinh nhất là tại sao thiếu chủ lại không g.i.ế.c người nha...

Sắc mặt Yến Cửu Triêu khó coi đến cực điểm.

Tiểu Tuyết Hồ ngồi một bên ôm cái bình tản ra mùi thịt, nước miếng chảy ngang mà ngủ.

Yến Cửu Triêu giở thói xấu bốc nó lên, hai ba cái liền lay nó tỉnh!

Đỉnh đầu Tiểu Tuyết Hồ có một chùm lông vểnh lên, mắt nhập nhèm buồn ngủ mở ra, một mặt khó hiểu.

Yến thiếu chủ: “Không cho phép ngủ!”

Bảo bảo phải ngủ!

Một người một hồ trừng nhau.

Vạn thúc sợ bị vạ lây, vội vàng đứng lên nói với Yến Cửu Triêu: “Tôi thấy bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, chúng ta có thể lên đường để sớm tới kinh thành.”

Nguyên nhân thực sự là sợ Yến thiếu chủ đi ra ngoài lại gây chuyện, để giữ hình tượng cao cao tại thượng, tốt nhất nên để hắn ngoan ngoãn ngồi trong xe ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-55.html.]

Vạn thúc đi phòng trên, phân phó phòng bếp làm đồ ăn với thanh toán tiền, sau đó chọn mấy món thanh đạm mang đi.

Nhìn xe ngựa rời khỏi dịch trạm, vị thúc công ngồi trên lầu các lộ ra thần sắc đăm chiêu.

“Thúc công người sao vậy?” Tiểu thiếu niên vừa mới đi nhìn con ngựa được tiểu thôn cô chữa trị, lên phòng thì thấy thúc công mình đang nhìn bóng đêm mà ngẩn người.

Mãi đến khi xe ngựa biến mất trong màn đêm, cái người mang đến nỗi ám ảnh rời đi thì ông mới hoàn hồn, tìm được giọng nói của mình: “Nên c.h.ế.t không chết, nên lưu không lưu... Tại sao lại có thể như vậy?”

“Thúc công, người nói gì vậy ạ?” Tiểu thiếu niên nghe không hiểu.

“A, không có gì.” Thúc công lấy lại tinh thần, đánh giá thiếu niên từ trên xuống dưới, ánh mắt như mất mà lại có được, dường như có nhìn bao nhiêu cũng không đủ.

“Thúc công sao lại nhìn con như vậy?” Tiểu thiếu niên không hiểu nghiêng đầu hỏi.

“Đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy con...” Trong mắt thúc công hơi ướt.

“Không phải con với thúc công luôn ở chung một chỗ sao?” Tiểu thiếu niên không để ý đến sự khác thường của thúc công.

Cha nương hắn mất sớm, là thúc công nuôi hắn đến lớn, thúc công đi chỗ nào thì hắn đi chỗ đó, thúc công lên kinh phục chức hắn cũng đi theo.

“Còn muốn ở lại phòng này sao?” Thúc công đổi chủ đề.

Tiểu thiếu niên liền đem sự kỳ lạ của thúc công ném ra sau đầu, ôm cánh tay, gật đầu như giã tỏi nói: “Không a, phòng này lạnh quá! Con lạnh đến run luôn này! Chờ chút, chúng ta có thể ở phòng trên? Mới vừa rồi không phải thúc công nói không có phòng sao?”

“Bây giờ có thể.” Thúc công nói.

“Sao thúc công biết?” Tiểu thiếu niên hỏi.

Thúc công cười cười, sờ lên cái đầu nhỏ của hắn nhưng không có trả lời.

....

Du Uyển tỉnh lại trong một trận lắc lư, mở mắt ra đầu tiên là nhìn thấy một cái đèn mờ nhạt, sau đó mượn ánh đèn yếu ớt mà thấy tình huống hiện tại, nàng vậy mà nằm trong một chiếc xe ngựa khác kém không biết bao nhiêu so với cái xe ngựa ban nãy, Du Phong ngủ gật một bên, đầu giống như con gà đang mổ thóc mà gật gà gật gù.

Nàng buồn bực.

Làm sao mới ngủ có một giấc, xe ngựa cũng thay đổi.

Nàng chống tay ngồi dậy.

Két---

Chỗ nằm đã lâu chưa được tu sửa nên gây ra tiếng động.

“Hắt xì.”

Trong xe quá lạnh, nàng chưa kịp chuẩn bị mà hắt hơi một cái,

Du Phong run run, mở mắt ra, quay đầu nhìn Du Uyển: “Muội tỉnh?”

“Ân.” Du Uyển vuốt vuốt cánh tay đau nhức, “Đại ca, sao chúng ta lại đổi xe ngựa?”

Du Phong hận không thể giáo huấn nàng, trừng nàng một cái: “Không có đổi xe ngựa, mà là muội lên nhầm xe!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...