Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Muội tới đây làm gì?” Du Phong mở cửa.

Du Uyển đem cái xửng được che kín nhét vào trong n.g.ự.c Du Phong: “Huynh chưa ăn cơm chiều sao? Hôm nay vất vả cho huynh rồi.”

Hắn vất vả cái gì? Nấu muối là vất vả sao?

Du Phong không định nhận, nào biết tiểu muội muội nện bước chân nhỏ chạy tới. Bé con khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt thật to, nhìn qua thập phần đáng yêu.

Cô bé nhìn qua cái xửng đầy mùi thơm, lập tức nước miếng không kìm được chảy ra.

Du Uyển xoa xoa khuôn mặt của tiểu muội muội, nói với Du Phong: “Sủi cảo nên ăn lúc còn nóng, muội về trước đây.”

“Đây là cái gì?” Du Phong phát hiện dưới lớp vải che xửng đồ ăn là ngân phiếu.

Du Uyển nói: “Trả thù lao cho đại ca a, tiền là muội với huynh cùng kiếm được, công việc cũng là huynh làm với muội, đương nhiên muội không thể giữ hết được.”

Du Phong: “ Nhưng mà...”

Du Uyển mỉm cười, ngắt lời hắn: “Đại ca, ngày mai gặp.”

Nói xong, lại bóp khuôn mặt của tiểu muội muội một cái, xoay người đi vào màn đêm.

Du Phong lấy ngân phiếu ra xem xét, vậy mà tới 15 lượng, tương đương với mấy tháng tiền thuốc của cha.

“Đại ca.”

Không nhìn thấy thân ảnh của Du Uyển nữa, nhưng thanh âm vọng lại từ xa mang theo kiên định: “Chờ muội góp đủ tiền, liền đưa đại bá lên kinh thành trị chân.”

...

Trong phòng, đại bá cùng đại bá mẫu trầm mặc, Du Tùng mắt nhìn xung quanh, một chữ cũng không dám nói.

Lời nói của Du Uyển, mọi người đều nghe thấy, nếu là trước kia, bọn họ nhất quyết sẽ không tin, nhưng qua mấy ngày này, A Uyển tựa hồ không còn giống lúc trước.

Du Phong mở tấm vải ra, trong phòng lập tức tràn ngập một cỗ mùi thịt nồng đậm.

Du Tùng nuốt một ngụm nước bọt.

Du Phong xuất ra ngân phiếu: “Cái này con đem đi trả...”

Lời còn chưa dứt, đại bá mẫu đã cầm tới tay, trong khi mọi người còn trợn mắt nhìn, bà không biến sắc đem nhét vào ngăn kéo.

Đây là tiếp nhận tâm ý của A Uyển, Du Phong không biết tại sao lại có chút cao hứng.

Đại bá khi nghe được câu nói kia, thì mắt đã sớm ửng đỏ.

Chỉ có Du Tùng là còn tức giận, hắn vẫn không muốn tha thứ cho cái nha đầu kia, nhưng đối với nồi sủi cảo nóng hổi, hắn vẫn không tự chủ được mà chảy nướ.c miếng.

Sủi cảo này thật là thơm, lại còn rất đẹp, không nhìn ra là nha đầu kia còn có tay nghề như vậy, nhìn cái sủi cảo được gói đẹp như vậy, so với tay nghề của cha hắn cũng không kém đâu.

Nhất định ăn sẽ rất ngon!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-32.html.]

Chí ít ngon hơn canh gà lần trước đi.

Đại bá mẫu cầm bát đũa lên.

Du Tùng không kịp chờ đợi mà gắp một cái.

Đại bá cũng kẹp một cái.

Sau đó, đại bá mẫu cùng Du Phong cũng gắp, chỉ có tiểu khuê nữ còn vụng về cầm đũa đ.â.m đâm.

Cắn xuống một cái, cả nhà sợ ngây người!

Mùi vị này...

Mọi người trao đổi ánh mắt, một giây sau, cùng cúi người, xoạch xoạch xoạch mà phun ra...

...

Bầu trời bị mây đen che khuất.

Một cỗ xe ngựa chạy nhanh đến trấn Liên Hoa, các xe ngựa khác đứng san sát nối tiếp nhau hai bên đường.

Trấn Liên Hoa chỉ là một cái tiểu trấn, sắc trời vừa tối sầm lại, đường phố liền trở nên vắng lạnh.

Như thế càng phù hợp với tâm ý của chủ nhân chiếc xe ngựa này.

Chiếc xe ngựa này ngoại trừ to hơn một chút, cũng không khác mấy chiếc xe trong tiểu trấn.

Khách nhân dạng này, Phỉ Thúy Lâu đã thấy nhiều, căn bản không để trong lòng.

Bỗng nhiên, một quý công tử mặc hoa phục từ trong xe nhảy xuống.

Bất quá hắn chỉ khoảng 17-18 tuổi mà thôi, mặc gấm văn vân thượng đẳng, chân mang giày khảm dạ minh châu, bên hông đeo một khối ngọc bội giá trị liên thành.

Chưởng quỹ của Phỉ Thúy Lâu đánh giá đại khái một chút, đừng nói là khối ngọc bội kia, chính là tùy tiện rút ra một viên dạ minh châu trên đôi giày đó, đều có thể mua cả tòa Phỉ Thúy Lâu này.

Đối phương lại có bộ dáng phong thần tuấn lãng, trong cái trấn nhỏ này, chưa thấy ai cao quý hơn hắn.

Chưởng quỹ Phỉ Thúy Lâu kết luận, đối phương là trâm anh thế gia công tử.

“Còn thất thần cái gi? Nhanh đi đón khách! Tránh ra tránh ra! Để ta tới!”

Chưởng quỹ tự mình chạy ra, nhưng khi hắn muốn bước lên đón vị công tử có thân phận cao quý kia, thì thấy đối phương hạ mình, quỳ xuống một cách nước chảy mây trôi bên cạnh xe ngựa.

Cái gì? Không phải là công tử thế gia sao?

Xoạt!

Rèm châu bị vén lên.

Một thân ảnh thon dài bước ra từ trong xe ngựa, một cước giẫm lên lưng ‘Công tử thế gia’, một cước bước xuống mặt đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...