Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 184

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thôi chưởng quỹ cười nghiêng ngả, không chú ý đến một chiếc xe ngựa đang chạy tới.

Thôi chưởng quỹ chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười to: “Hahaha! Chính là cái tên điên Yến Cửu Triêu kia!”

‘Tên điên’ Yến Cửu Triêu liền đứng phía sau ông ta, đen mặt.

Thôi chưởng quỹ cũng không phải là người được sinh ra ở trấn Liên Hoa, ông là người phương nam di dời tới đây, tổ phụ của ông đỗ tú tài ở Kinh Thành, tổ mẫu cũng chuyển nhà theo, cho rằng sau này sẽ trở thành phu nhân lăn lộn ở chốn Kinh Thành, nào ngờ năm sau tổ phụ liền thi rớt, trong cơn tức giận liền ốm không dậy nổi, không quá năm ngày liền từ trần.

Lúc ấy ông vẫn còn đang nằm trong bụng mẫu thân mình.

Nhà ông cũng gian nan trong một thời gian, từ nhỏ ông đã giúp đỡ cha mình làm việc, cha ông có một món nghề tổ truyền, đó là làm mứt quả, đáng tiếc ông không có khiếu.

Ông cũng từng đọc thử sách, nhưng bản thân cảm thấy mình không am hiểu.

Một ngày Bạch Ngọc lâu tuyển chưởng quỹ, ông cũng xin làm mặc dù không hề có kinh nghiệm gì, gian khổ trong đó không cần nói, không có ai dạy bảo, kinh nghiệm đều từ thất bại mà ra, ông đã sớm học được bản lãnh lời gì nên nói, lời gì không nên nói, hôm nay là do quá đắc ý, lại thêm việc thôn Liên Hoa lại hoang vu hẻo lánh, nghĩ rằng mình có nói gì cũng không cần lo lắng bị truyền đi.

Làm sao ông có thể ngờ được, bản thân chỉ mới phóng túng một lần, lại tìm đúng ngay con đường c.h.ế.t nhanh nhất.

Yến Cửu Triêu từng đi ngang qua Bạch Ngọc lâu, Thôi chưởng quỹ trùng hợp cũng ở đấy nên đã may mắn được tận mắt nhìn thấy chân dung của vị nhị thế tổ trong truyền thuyết này, bởi vậy ông vừa nghiêng đầu liền phát hiện ‘tên điên’ đứng ngay phía sau mình, hai chân ông mềm nhũn ngay tại chỗ, suýt chút nữa là té vào trong giếng.

Du Phong từng đi qua phủ Thiếu chủ, chỉ gặp qua Vạn thúc, Du Phong cũng từng qua Bạch Ngọc lâu, nhưng chỉ đi lướt qua Yến thiếu chủ nên cũng không nhận ra.

Mặc dù không nhận ra, nhưng khuôn mặt anh tuấn quá mức, cộng với khí chất phi thường cao quý đó, vẫn khiến Du Phong có chút kinh hãi, lại thêm Thôi chưởng quỹ đang run sợ như vậy.

Du Phong mơ hồ có thể đoán được thân phận của đối phương.

Yến Cửu Triêu là tên điên, cả thiên hạ này ai cũng biết, không ai dám ở trước mặt hắn nói hắn là tên điên.

Thôi chưởng quỹ cả người mềm nhũn, oặt èo co quắp bên miệng giếng, giống như không còn xương cốt.

A!

Sao lại có thể như vậy?

Sao cái tên điên này lại tới chỗ này?

Quá dọa người a!

Yến Cửu Triêu dùng ánh mắt nhìn người c.h.ế.t mà nhìn Thôi chưởng quỹ.

Thôi chưởng quỹ không cần quay đầu cũng cảm nhận được đại nạn sắp tới...

Ô...

Vui quá hóa buồn là có thật a! Thật là thảm mà...

“Yến thiếu chủ!” Du Uyển nhẹ nhàng mở miệng.

“Cầu tình cũng vô dụng.” Yến Cửu Triêu kiêu căng nói.

Thôi chưởng quỹ lại càng run rẩy, Du cô nương là ân nhân cứu mạng của con hắn, nàng cầu tình cũng vô dụng thì cái mạng nhỏ của ông hẳn là xong rồi, xong rồi!

Du Uyển nhìn Yến Cửu Triêu lạnh lùng kiêu căng một chút, tay đột nhiên đưa ra, giữ chặt lấy cổ tay của hắn, không nói gì mà kéo hắn đi.

Một giây trước còn hận không thể lật toàn bộ cái thôn này lên, lúc này lại giống như bé ngoan dễ dàng bị người ta dắt đi?!

Thôi chưởng quỹ biểu thị nội tâm bị kinh hãi một vạn lần!

Du Phong cũng kinh hãi không thua gì Thôi chưởng quỹ.

Nghe thấy xưng hô mà muội muội hắn gọi,hắn đã có thể xác nhận được nam nhân kia chính xác là Yến Cửu Triêu trong truyền thuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-184.html.]

Nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là đường đường một thiếu chủ của Yến thành, lại đến thôn của bọn họ?

Chờ chút!

Sao muội muội lại kéo hắn ta vào căn nhà sát vách nhà muội muội?

Đây không phải là nhà của Vạn công tử sao?

Vạn...

Vạn thúc đi ra.

Du Phong cả người liền không tốt.

....

Nhân tình của Yến thiếu chủ cũng không dễ bán như vậy.

“Thay thuốc.”

Du Uyển yên lặng đổi thuốc cho Yến Cửu Triêu.

“Pha trà.”

Du Uyển đang cầm trong tay một chén trà nóng, nhưng đành phải nhận mệnh pha một bình trà Long Tĩnh khác cho Yến Cửu Triêu.

“Bóc quít.”

Du Uyển cầm một trái quýt lên lột vỏ.

“Xơ quýt cũng phải lấy sạch sẽ.”

Xơ quýt thường được dùng để hạ hỏa a.

Du Uyển hít sâu một hơi, nhẫn nại lột sạch xơ quýt.

Lúc này người cần ăn xơ quýt không phải là hắn mà là mình.

Một tới hai đi, mắt thấy sắc trời cũng không còn sớm, nàng còn phải đi hái rau dền.

Du Uyển lột được phân nửa rổ quýt, quay đầu nhìn thì thấy Yến Cửu Triêu đang nhắm nghiền hai mắt, xem ra là đã ngủ.

Lúc hắn tỉnh thì hào quang b.ắ.n ra bốn phía, thanh quý vô song, khi ngủ thiếp đi cũng mang bộ dáng khuynh thành, ít đi một phần lệ khí, cả người lộ ra sự ôn nhu cùng tĩnh mịch.

Bộ dáng này của Yến Cửu Triêu, chưa có người nào nhìn thấy.

Đáng tiếc nàng phải đi hái rau dền, bằng không dựa vào giá trị nhan sắc này cũng có thể khiến người khác thưởng thức đến sáng.

Du Uyển nhẹ nhàng thả quýt vào mâm đựng trái cây, nhẹ nhàng đi ra ngoài, vừa định bước qua ngưỡng cửa, Yến Cửu Triêu mắt cũng không mở mà lười biếng mở miệng: “Ảnh Lục, g.i.ế.c cái người họ Thôi kia.”

Du Uyển lại ngoan ngoãn ngồi trở lại bóc quýt...

Trong phòng ấm áp, mùi hương bay ra từ lư hương khiến người khác cảm thấy thoải mái dễ chịu, Du Uyển bóc quýt bóc đến gật gù, đầu nghiêng một cái, tựa trên cột giường mà ngủ thiếp đi.

Nam nhân nằm trên giường chậm rãi mở mắt ra, bàn tay thon dài cầm lấy trái quýt được lột phân nửa trong tay Du Uyển, thả lại trên mâm đựng trái cây.

Cô nương tuổi còn nhỏ như nàng, hiếm có ai vất vả như vậy, trời chưa sáng đã tỉnh, nửa đêm canh ba mới đi ngủ, ban ngày thì loay hoay chân không chạm đất, loại chuyện nghỉ trưa như thế này hẳn là nàng không bao giờ nghĩ tới.

Yến Cửu Triêu bước xuống giường, nhẹ nhàng ôm Du Uyển lên giường, giúp nàng cởi đôi giày bị chắp vá khắp nơi ra.

Yến Cửu Triêu cũng không phải người không biết xấu hổ, hắn không hề định dùng phương pháp này đi chiếm tiện nghi của một cô nương, hắn nhét nàng vào trong mền, dịch tốt góc chăn, lúc này mới định rời đi.

Du Uyển lại đột nhiên xoay người, ôm lấy eo hắn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 184

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 184
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...