Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 238

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu Thiết Đản buông thìa và bát xuống: “Tôi không có nói láo! Tôi cũng không có ăn trộm!”

Hai nha hoàn nghe được động tĩnh liền nơm nớp lo sợ chạy tới.

Nhan phu nhân hung hăng trừng hai người: “Chiếu cố tiểu công tử kiểu gì đây? Đây là ta nhìn thấy, ta không nhìn thấy, tiểu công tử bị người ta lừa bắt cóc đi cũng không biết! Còn không mau dẫn tiểu công tử đi?”

Hai nha hoàn với mấy tên hộ vệ vội vàng ôm tiểu công tử đi vào phòng nhỏ.

Nhan phu nhân lại chỉ huy mấy tên tiểu nhị: “Mấy người các ngươi, mau bắt tên ăn trộm này lại cho ta!”

Tiểu Thiết Đản nhấc chân chạy, Nhan phu nhân đẩy hắn một cái, Tiểu Thiết Đản lập tức bị đẩy té dập môi.

Mấy tên tiểu nhị tiến lên muốn bắt Tiểu Thiết Đản.

“Dừng lại!” Du Tùng chạy vào.

“Nhị ca!” Tiểu Thiết Đản đứng lên, nhào vào trong n.g.ự.c Du Tùng.

Du Tùng cả giận nói: “Dám oan uổng đệ đệ ta trộm đồ?”

Nhan phu nhân hừ lạnh nói: “Không trộm thì hắn chạy làm chi?”

Du Tùng lạnh lùng nói: “Các ngươi nhiều người như vậy mà lại đi bắt nạt một đứa bé, còn không cho nó chạy?”

Tiểu Lục tử ở ngoài chờ không thấy hai người, cảm thấy có gì đó không đúng liền chạy tới, thấy vậy hắn khuyên Du Tùng một chút, lại tiến lên thương lượng với chưởng quỹ của tửu điếm một phen, ước chừng nói ra thân phận của Tần gia, chưởng quỹ mới gật gật đầu, đi qua chỗ Nhan phu nhân nói nhỏ bên tai bà vài câu.

Nhan phu nhân khinh thường hừ một tiếng, quay người rời đi.

Du Tùng cắn răng: “Cứ đi như thế? Ăn h.i.ế.p đệ đệ ta còn chưa tính sổ đâu?”

“Du tiểu huynh đệ bớt giận, đây là cửa hàng lấy danh nghĩa của phủ Tướng quân, chúng ta đắc tội không nổi.” Tiểu Lục tử khuyên nhủ, sau đó mang Du Tùng quay về xe ngựa.

Khượng thị thấy miệng nhi tử mình bị thương, nâng cằm hắn hỏi: “Làm sao lại bị như vậy?”

...

Bị mấy a miêu a cẩu đụng phải, Nhan phu nhân cũng không còn tâm tình đi dạo, kêu nha hoàn và hộ vệ ôm mấy tiểu công tử lên xe ngựa, còn bà đi vào phòng nhỏ thay y phục, cũng tranh thủ thời gian lên xe ngựa.

Nào biết vừa vén rèm lên, còn chưa kịp đi vào thì sau lưng có một cánh tay duỗi tới, bắt lấy tóc bà ta, dùng sức kéo một cái, lôi bà ta từ trên xe ngựa xuống.

Bà ta rớt xuống đất ‘bẹp’ một tiếng, miệng mồm cũng cà xuống đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-238.html.]

“Ô hô! Là ai...”

Bà ta gào lên, quay đầu muốn nhìn xem ai mà to gan như vậy, dám ban ngày ban mặt tập kích nữ quyến của phủ Tướng Quân, nào biết bà còn chưa kịp xem rõ bộ dáng của đối phương, đã bị bàn tay túm bà xuống xe ngựa bắt lấy cổ áo.

Giống như kéo bao tải, kéo bà ta thẳng một đường vào ngõ nhỏ.

Nhan phu nhân bị dọa đến hoa dung thất sắc!

“Ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì?”

“Ngươi buông tay! Buông tay cho bản phu nhân có nghe không? Ta muốn gọi người!”

“Ta là chủ mẫu của phủ Tướng Quân!”

Mặc Nhan phu nhân uy h.i.ế.p như thế nào, bàn tay trắng nõn kia cũng không hề dừng lại, kéo bà ta vào sâu bên trong ngõ nhỏ.

Nhan phu nhân thật sự bị dọa cho phát sợ, cứng rắn sợ ngang ngược, ngang ngược sợ liều mạng, bà đã nói ra thân phận của phủ Tướng Quân, nhưng đối phương vẫn thờ ơ, đây khác gì kẻ liều mạng?

“Có chuyện gì thì hãy nói rõ ràng! Ngươi muốn bao nhiêu bạc ta sẽ cho ngươi hết!”

Vẫn không hề bị lay động.

Nhan phu nhân cắn răng một cái, xuất đòn sát thủ: “Ngươi có biết nữ nhi của ta là ai không? Nữ nhi của ta là vị hôn thê của Yến thiếu chủ! Ta là nhạc mẫu tương lai của Yến thiếu chủ!”

Cuối cùng người sau lưng cũng có phản ứng, Nhan phu nhân cảm thấy bước chân của đối phương đã ngừng lại, da m.ô.n.g của bà đã bị mài hỏng, bà chỉ cảm thấy phần m.ô.n.g mình nóng rát.

Bà cho rằng mình đã thành công chấn nhiếp đối phương, can đảm cũng tăng lên: “Còn không mau bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra! Nếu không phủ Thiếu Chủ sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Cái tay này buông bà ta ra.

Nhưng một giây sau, cái tay này lại kéo bà ta dậy, đè đầu bà ta ép trên vách tường.

...

Gió thổi phất phơ.

Khương thị bệnh tật bước ra khỏi ngõ nhỏ, cầm một cái khăn lụa mỏng, giống như Tây Thi đặt tay lên n.g.ự.c ho khan.

Người qua đường thấy bà cũng nhịn không được mà nhường ra cho bà một con đường, sợ không cẩn thận sẽ đụng ngã bà ấy.

Khương thị đi tới chiếc xe ngựa đặt bên đường kia, vén rèm xe, ôm ba tiểu gia hỏa gầy gò xuống.

Tiểu Khương thị hắc hóa: Mang về nhà thôi! Hà hà!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 238

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 238
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...