Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chết tiệt!” Ngô Tam quơ lấy trường mâu, chạy đến chỗ doanh trướng của Du Thiệu Thanh.

Tiêu tướng quân xuất ra 2000 kỵ binh, từ giữa quân Hung Nô mở đường đánh ra.

Nhan Tùng Minh nhận được mệnh lệnh đi g.i.ế.c Hung Nô tử sĩ trong doanh địa.

Nhưng mà tử sĩ quỷ dị khó lường, Nhan Tùng Minh chạy đi bắt nửa ngày cũng chưa bắt được tên Hung Nô nào.

”Lão Đặng đầu! Lão Đặng đầu...” Nhan Tùng Minh vén chăn của một tên thiên phu trưởng do một tay hắn đề bạt, vừa vén lên thì thấy một khối tròn xoạt xoạt lăn xuống đất, Nhan Tùng Minh như rớt xuống hầm băng!

“Quy Đức Lang Tướng! Lưu Thiên phu trưởng bị giết!”

“Quy Đức Lang Tướng! Lục Bách phu trưởng bị giết!”

“Quy Đức Lang Tướng! Chu Thiên phu trưởng bị giết!”

“Quy Đức Lang Tướng...”

“Quy Đức Lang Tướng...”

Các phu trưởng đều bị giết, đội ngũ giống như rắn mất đầu khiến lòng người bàng hoàng.

Cuối cùng hắn bắt được mấu chốt, Nhan Tùng Minh nghĩ đến Du Thiệu Thanh: “Du Bách phu trưởng đâu?”

Một binh sĩ nói: “Đi kho lương!”

Nghe thấy tin tức Du Thiệu Thanh còn sống, Nhan Tùng Minh nhẹ nhàng thở ra.

“Đi gọi hắn tới đây! Kêu hắn giữ vững đại doanh!” Nhan Tùng Minh hoảng loạn nói, “Được rồi, để bản tướng tự mình đi!”

Nhan Tùng Minh đi đến kho lương thì nghe Du Thiệu Thanh đang hạ lệnh cho giội dầu hỏa.”

“Ngươi làm cái gì?” Nhan Tùng Minh lạnh lùng hỏi.

Du Thiệu Thanh nói: “Đốt lương thảo.”

Nhan Tùng Minh giận tím mặt: “Ngươi bị điên sao?! Đây là toàn bộ lương thảo, ngươi đốt thì chúng ta lấy gì ăn?”

Du Thiệu Thanh nghiêm mặt nói: “Không đốt thì chúng sẽ thành lương thảo của tộc Hung Nô! Bọn chúng đến đây là vì lương thảo, lương thực của chúng thiếu thốn, không giành được lương thảo của đại doanh Tây Bắc thì chúng chỉ có thể chờ c.h.ế.t thôi!”

“Vậy chúng ta cũng c.h.ế.t đói theo!”

Nhan Tùng Minh không cho đốt.

Tiêu tướng quân không có ở đây, hắn là người chỉ huy trực tiếp của đại doanh, quân lệnh của hắn là cao nhất: “Du Thiệu Thanh! Bản tướng hiện tại lệnh cho ngươi dẫn theo 500 tinh binh đi thanh lý toàn bộ tử sĩ trong đại doanh này! Nếu dám để một con cá lọt lưới, thì ngươi biết bổn phận của mình rồi đó!”

P/S: muốn tát cho thằng cha Nhan một tát ghê! Cha nào con nấy mà! –“–

Tiếp nhận 500 tinh binh, đây là nhiệm vụ chỉ có Thiên phu trưởng mới có tư cách nhận, Thiên phu trưởng trong doanh địa cũng không phải c.h.ế.t hết, vậy mà giờ phút này, Nhan Tùng Minh chỉ coi trọng Du Thiệu Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-97.html.]

Du Thiệu Thanh đành lĩnh mệnh đi.

Chốc sau trong doanh địa liền xuất hiện cái xác đầu tiên của Hung Nô tử sĩ.

Trong nháy mắt sau đó liền xuất hiện cái thứ hai, thứ ba...

Nguyên một đám tử sĩ có thủ pháp quỷ dị đều bị Du Thiệu Thanh thanh trừ.

Nhưng 500 tinh binh không phải không có thương vong, bọn họ hoàn toàn tương phản với những tử sĩ Hung Nô có võ nghệ cao cường, được huấn luyện nghiêm chỉnh, các tinh binh đơn độc đấu với chúng đều không phải là đối thủ, Nhan Tùng Minh chỉ lo vui mừng khi thấy t.h.i t.h.ể của tử sĩ bên địch ngã xuống mà không nhìn thấy địch ngã một thì bên mình ngã ba.

Du Thiệu Thanh g.i.ế.c đỏ cả mắt, một kiếm liền c.h.é.m được một đầu tử sĩ.

Máu b.ắ.n đầy người.

Tiêu tướng quân bị trọng thương được thủ hạ cõng trở về.

Mà cùng ông g.i.ế.c ra một đường m.á.u – 2000 kỵ binh không một ai sống sót.

Nguyên lại quân Hung Nô không chỉ có 5 vạn, đánh ra một đường về sau phát hiện ở hậu phương chúng có thêm 5 vạn đại quân.

2000 kỵ binh trước mặt 10 vạn đại quân hoàn toàn không có chút sát thương nào.

Tộc Hung Nô đánh vào doanh địa, đại doanh Tây Bắc tan rã, hơn hai vạn binh sĩ mà chỉ còn hơn một trăm người hộ tống Tiêu tướng quân trốn thoát.

Bọn họ trốn vào Tuyết Sơn, nơi được mệnh danh là tử địa, đây là nơi duy nhất không bị người Hung Nô trấn giữ, đi vào cũng c.h.ế.t nên chúng không có cử người trông coi ở đây.

Sau khi vào núi thì mọi người lại tách nhau ra.

Ngô Tam một mực đi theo Du Thiệu Thanh, cùng bọn họ đi còn có năm tân binh mới nhập doanh hơn một tháng.

Tân binh không phải thủ hạ của Du Thiệu Thanh, Bách phu trưởng của bọn họ đã hy sinh, vốn được Tiêu tướng quân điều động đến trông coi lương thảo, thế nhưng Tiêu tướng quân đi mất rồi, lương thảo cũng không thấy đâu.

Năm người đáng thương đi phía sau, họ sợ Du Thiệu Thanh đuổi bọn họ đi.

Du Thiệu Thanh dừng bước chân lại nói: “Phía trước có một cái sơn động, đi vào đó tránh một chút.”

Ngô Tam xung phong đi trước, trên người hắn cõng một cái bao lớn hì hục tiến vào hang.

“Lão Du!” Ngô Tam kiểm tra sơn động xong, vẫy tay với Du Thiệu Thanh.

Du Thiệu Thanh cất bước đi tới.

Tân binh đưa mắt nhìn nhau rồi đi theo.

Sơn động coi như rộng rãi.

Ngô Tam mở túi đồ ra, lấy lương thảo cùng với hai mươi cái bánh màn thầu trắng bóng, năm cân mật trắng, năm cân gạo tẻ cộng thêm hai cái bình của Du Thiệu Thanh, hắn phải liều c.h.ế.t xông vào để lấy ra đó.

Nhìn thấy hai cái bình, hai mắt Du Thiệu Thanh sáng lên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...