Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 173

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mứt quả một xâu cho Tiểu Trăn Trăn, một xâu cho Tiểu Thiết Đản, còn lại bốn xâu thì Du Uyển đem qua nhà sát vách.

Vạn thúc đang cho mấy tiểu bánh bao ăn cơm.

Tiểu bánh bao ngồi trên ghế nhỏ, trước mặt bày sẵn phần cơm của riêng mình, ba đứa nhỏ vụng về cầm thìa, hất hất thịt băm, tôm bóc vỏ cùng với canh xương trong bát, múc cơm văng đầy bàn nhưng không có hạt nào vào miệng.

Vạn thúc sứt đầu mẻ trán, tiểu tổ tông ơi, tốt xấu gì cũng ăn chút đi.

“Vạn thúc.” Du Uyển cất bước đi tới.

Vạn thúc như được đại xá tiến tới nghênh đón: “Du cô nương, cô đến rất đúng lúc, tiểu công tử không chịu ăn cơm, có thể giúp tôi...”

Vạn thúc vừa nói vừa quay đầu lại nhìn, ông đút nửa canh giờ ngay cả một hạt cơm cũng không chịu ăn, lúc này lại cùng nhau mở miệng nhỏ cắn cơm dính trên thìa.

Động tác của ba đứa nhỏ còn vụng về, một đứa trong đó còn cầm thìa ngược.

Vạn thúc trợn tròn mắt: “Cái này...”

Du Uyển gật gật đầu: “Để tôi thử xem.”

“Ấy, tốt tốt!” Vạn thúc cầu còn không được, như trút được gánh nặng.

Du Uyển đi đến trước mặt ba tiểu bánh bao, thấy cả ba đang vùi đầu ăn cơm.

Du Uyển điểm điểm cái ót của cả ba, “Đừng có giả bộ, ta thấy hết rồi.”

Oành...

Bánh bao bị bắt.

“Ta không có trách tội các con, nhưng các con phải biết rằng, lương thực là thứ cực kỳ trân quý, lúc bên ngoài có thiên tai hay chiến tranh, rất nhiều người đều không được ăn no, các con phải biết ngoan ngoãn ăn cơm, được không?”

Ba tiểu bánh bao rất hiểu chuyện mà gật đầu.

Du Uyển nhìn cơm dính trên bàn, nói: “Không cho phép lãng phí lương thực.”

Ba tiểu bánh bao liền nhặt cơm trên bàn lên.

Lão đại, lão nhị đều ăn rất ngoan, lão tam láu cá đem cơm bỏ vào bát của hai ca ca.

Du Uyển nghiêm túc nói: “Tự ăn đồ của mình.”

Lão tam đành phải lấy cơm trong bát của ca ca ra, dùng ngón tay nhầy nhầy móc ra.

Lão đại muốn phun: “...”

Lão nhị lập tức không muốn ăn: “...”

...

“Một chút nước canh cũng không được chừa lại!”

Dưới sự giám sát nghiêm khắc của Du Uyển, ba người đã ngoan ngoãn ăn cơm xong, Du Uyển liền thưởng cho mỗi người một xâu hồ lô, xâu cuối cùng thì cho Tiểu Tuyết Hồ, xong hết mọi chuyện Du Uyển liền quay về nhà nấu cơm.

Cộc cộc cộc!

Một tràng tiếng gõ cửa vang lên.

“Đứa nhỏ này, lại chạy đi đâu rồi?” Du Uyển bước nhanh đến nhà chính, đã thấy lão giả lang thang đi ăn xin ở đầu thôn đang đứng trước cửa nhà.

Lão giả lang thang khom người với Du Uyển, duỗi cái chén ăn xin của mình ra.

Du Uyển đi xuống bếp cầm hai cái bánh nướng cho hắn.

Lão giả lang thang cất hai cái bánh nướng vào túi, nhưng vẫn chưa rời đi, mà làm một động tác tay.

“Ông muốn uống nước sao?” Du Uyển hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-173.html.]

Lão giả lang thang lắc đầu, run rẩy móc từ trong n.g.ự.c ra một bức chân dung.

“Ông đang tìm người?” Du Uyển nhìn bức chân dung một chút, cảm thấy người trên bức họa có chút quen mắt, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra là đã gặp ở đâu.

Trong bếp truyền đến mùi khét, Du Uyển vội nói: “Tôi còn đang nấu ăn, ông ngồi chờ một lát, người trên bức hoạ hình như tôi đã gặp qua, nhưng phải suy nghĩ một chút!”

Lão giả lang thang cảm kích cúi đầu.

Du Uyển xuống bếp xào rau.

Tất Nô thấy bóng lưng của nàng đã biến mất, cái lưng còng liền thẳng lên, hắn ngồi xuống bàn cơm.

Trên bàn bày hai cái bánh nướng thơm lừng, bánh nướng là đại bá làm, ngửi qua liền khiến Tất Nô chảy nước miếng, nhưng điều này cũng không làm hắn quên nhiệm vụ mà mình tới đây.

Hắn móc trong n.g.ự.c ra một bình thuốc, mở nắp bình, muốn xối độc lên trên bánh.

Chợt Tiểu Thiết Đản kêu gào chạy vào: “A tỷ a tỷ! Đệ đói! A? A tỷ? Nhà chúng ta có khách?”

Tiểu Thiết Đản xuất hiện, làm động tác của Tất Nô phải dừng lại, hắn liền rút tay về.

Tiểu Thiết Đản ngồi xuống bên cạnh, tò mò nhìn hắn.

Du Uyển bưng ba chén cháo đi ra: “Đây là lão giả đi ngang qua, ông ấy đang tìm người.”

“A.” Tiểu Thiết Đản đẩy chén cháo đến trước mặt Tất Nô, “Lão gia gia, mời người ăn cháo.”

“Nương đâu?” Du Uyển hỏi.

Tiểu Thiết Đản bưng cháo nói: “Nương đang ở nhà Trương nãi nãi, nói không ăn cơm tối, có phải tỷ lại xào đồ ăn bị khét?”

Nồi thịt!

Du Uyển lại chạy vào bếp.

Tiểu Thiết Đản ăn cháo xong liền vung chân một cái, đi ra ngoài!

Ba tiểu bánh bao tắm bồn, thơm tho ngào ngạt, xong xuôi liền đi hái bông hoa nhỏ chạy qua tìm Du Uyển.

Trùng hợp lúc này Tất Nô đã đem độc bỏ vào trong cháo.

Loại độc này vô sắc vô vị, độc dược hết sức mãnh liệt, chỉ cần một muỗng nhỏ có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con bò, ứng phó với một tiểu nha đầu nhỏ bé thì chỉ cần nửa muỗng là đủ.

Hắn hạ độc xong liền đổi chỗ hai cái bát với nhau.

Vừa mới đổi xong thì Tiểu Thiết Đản đang lôi kéo Thạch Đầu và một hài tử khác khoảng chừng mười tuổi chạy đến đây: “Lão gia gia, người muốn tìm ai nha, người cứ hỏi Thạch Đầu với Hải Tử ca! Hai người họ nhận biết được rất nhiều người.”

Tất Nô giật mình mà run tay, bình thuốc liền rơi xuống dưới đất.

Tiểu Thiết Đản kéo hắn ra ngoài: “Người cứ hỏi bọn họ!”

Tất Nô bị TIểu Thiết Đản cuốn lấy, cũng không biết rằng động tác hạ độc của hắn đã bị ba tiểu bánh bao nhìn thấy.

Ba tiểu bánh bao bước vào trong, nhớ rõ lời Du Uyển từng căn dặn.

“Không được lãng phí lương thực.”

Lão đại nhặt bình thuốc lên.

“Đồ ăn của mình thì phải ăn tự ăn.”

Lão nhị đổi hai chén cháo trở về.

“Một chút nước canh cũng không được chừa.”

Lão tam mở cái bình thuốc ra, rót hết thuốc kịch độc ‘nước canh’ vào trong bát cháo của Tất Nô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 173

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 173
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...