Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nương Tử Là Thần Y

Chương 174

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tất Nô ngẫu nhiên gặp Hứa Thừa Hiên ở hội đèn lồng trước Tết Nguyên Tiêu, khi đó Hứa Thừa Hiên chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, nhưng có thể khiến Tất Nô chọn trúng hắn là vì trong mắt hắn có lệ khí.

Được Hứa Thừa Hiên thưởng thức cũng không phải là điều dễ dàng, nhưng đối với Tất Nô mà nói thì chuyện đó không khó, hắn chỉ cần bày chút tiểu kế, rồi sau đó thay Hứa Thừa Hiên đi dạy dỗ một tên cướp vặt, liền lọt vào trong mắt Hứa Thừa Hiên.

Kỳ thật chuyện giáo huấn mấy tên cướp vặt ai cũng có thể làm, nhưng có thể khiến Hứa Thừa Hiên để ý thì phải phí chút tâm tư.

Cho tới nay, Tất Nô đều vô cùng nghe lời Hứa Thừa Hiên, không chỉ giúp hắn dọn dẹp rất nhiều chướng ngại, mà còn dạy hắn dùng độc, Hứa Thừa Hiên cho rằng Tất Nô trung thành tuyệt đối, nhưng hắn không biết, ngay từ đầu Tất Nô đã có mục đích của riêng mình.

Đương nhiên mục đích không phải là Hứa Thừa Hiên, cũng không phải Hứa gia, bất quá với thân phận của Hứa Thừa Hiên, có lợi rất lớn đối với việc hắn muốn làm thôi.

Có qua có lại là chuyện cần thiết, như vậy cũng không tính là phụ sự tín nhiệm của Hứa Thừa Hiên.

Tất Nô chỉ không ngờ rằng Hứa Thừa Hiên lại kêu hắn đi đối phó với một tiểu cô nương nông thôn.

Hứa Thừa Hiên này ngày càng biến thái, một cái nha đầu nghèo rớt thì có cái gì để kiêng kị? Có lẽ không bao lâu nữa hắn cũng nên thay đổi chủ nhân để tiện làm việc.

Tất Nô thấy Du Uyển cầm bát cháo ăn sạch sẽ, khóe môi hắn câu lên, cũng bưng bát lên ăn sạch sẽ.

Tiểu tử kia không đủ gây ra sự uy hiếp, chỉ cần nha đầu này c.h.ế.t rồi thì mọi chuyện liền kết thúc.

Tất Nô mang tâm tình vô cùng tốt mà cáo biệt Du Uyển.

Có lẽ do quá đắc ý, nên lúc tiểu bánh bao trả lại cái bình lên trên bàn mà hắn cũng không phát giác.

“Xong.” Hắn ngửa mặt lên trời cười xấu xa.

Bành!

Hắn ngã trên mặt đất...

Sao, sao lại có thể như vậy? Loại đau nhức do lục phủ ngũ tang bị vặn vẹo này....

Chẳng lẽ... hắn cũng trúng độc?

Không có khả năng, không phải hắn đã tráo hai bát cháo với nhau rồi sao?

Không đợi Tất Nô suy nghĩ nhiều, nọc độc trong cơ thể hắn đã phát tán, hắn run rẩy móc một cái bình hồ lô nhỏ trong n.g.ự.c ra.

Giải, giải dược...

Nhưng độc tính quá mạnh, tay hắn run lên một cái, bình hồ lô nhỏ liền rơi xuống đất, lăn một vòng rớt xuống rìa đất bên hồ nuôi cá.

Tất Nô khó khăn bò qua, run rẩy đi nhặt.

Mắt thấy sắp lấy được cái bình hồ lô, chợt có một đôi giày thêu đập vào mắt, dẫm bình hồ lô dưới chân.

Tất Nô theo chiếc giày thêu nhìn lên, thân thể khẽ giật mình, không thể tin mà mở to mắt.

Sao hắn lại thấy người này ở đây?

Người này không phải đã...

“Ngươi... ngươi... ngươi...” Tất Nô hao hết khí lực, lại phát hiện cổ họng mình đã không thể phát ra được âm thanh hoàn chỉnh.

Chủ nhân của đôi giày thêu mặc dù đôi môi không có chút huyết sắc nào, nhưng khi cười lên lại vô cùng xinh đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-174.html.]

Ba!

Bình hồ lô bị đôi giày thêu đá nhẹ một cái, liền lăn thẳng xuống hồ cá.

Gân xanh của Tất Nô nổi lên, gần như phát điên mà nhào qua!

Chủ nhân của đôi giày thêu nhàn nhạt phủi tay áo, như đạp mây mà rời đi.

...

“Nương đã về, công việc ở nhà Trương thẩm đã xong?” Du Uyển buông xuống chén cơm đã ăn phân nửa nói.

Khương thị mỉm cười gật đầu: “Làm xong.”

Du Uyển hỏi: “Nương ăn cơm chưa? Con tưởng nương ăn ở nhà Trương thẩm nên không chờ cơm, nương ngồi trước đi, con đi xới cơm.”

“Nương ra cửa, A Uyển cao hứng?” Khương thị nói.

Du Uyển gật đầu: “Ân, nương nên đi lại nhiều hơn, đừng cả ngày cứ buồn bực trong nhà, kỳ thật ở nhà cũng không có bao nhiêu việc, nương nên ra ngoài giải sầu, trò chuyện với mọi người.”

Khương thị cười dịu dàng: “A Uyển là một hài tử hiểu lòng người.”

...

Sáng sớm hôm sau, dưới cái hồ cá ở trong thôn nổi lên một cái xác nam nhân.

Ảnh Lục là người đầu tiên phát hiện ra thi thể, hắn cảm thấy t.h.i t.h.ể này có chút không đúng, sau khi vớt t.h.i t.h.ể lên liền đem về hậu viện nhà mình.

Vạn thúc ghét bỏ che mũi: “Ngươi chuyển cái thứ này về viện làm gì? Xúi quẩy thật mà!”

“Thiếu chủ, đây là kẻ ăn xin đi lang thang trong thôn hôm qua, lúc hắn đến nhìn còn tốt, nhưng bây giờ...” Ảnh Lục lật cái móng tay bị biến đen của Tất Nô lên, “Hắn trúng kịch độc.”

Ảnh Thập Tam cũng tới tra xét, “Là c.h.ế.t chìm trước khi trúng độc.”

Vạn thúc bỗng nhiên nói: “Tôi nhớ ra rồi, không phải hôm qua hắn qua nhà Du cô nương xin ăn sao? Du cô nương còn cho hắn vào nhà ngồi.”

Yến Cửu Triêu vốn đang thờ ơ lúc này mới nhìn qua cái t.h.i t.h.ể kia một chút, không biết phát giác được cái gì, đồng tử co lại nói: “Kiểm tra n.g.ự.c hắn.”

“Dạ.” Ảnh Thập Tam xé rách y phục của hắn, lộ ra lồng n.g.ự.c bị nổi bong bóng, nhưng trên chỗ da thịt kia lộ ra một hình xăm quỷ hỏa có màu xanh đen.

Ảnh Thập Tam sững sờ: “Đây là...”

Ảnh Lục cau mày nói: “Quỷ tộc ở Nam Cương.”

“Quỷ... quỷ sao?” Vạn thúc bị dọa đến nỗi cái mặt mo cũng biến trắng.

Ảnh Lục giải thích nói: “Không phải là quỷ ma, mà là xuất quỷ nhập thần, hành tung ẩn nấp vô cùng quỷ dị, nên mới có danh xưng là Quỷ tộc thôi.”

Vạn thúc vỗ vỗ n.g.ự.c nói: “Làm ta sợ muốn chết, còn tưởng là đụng trúng quỷ a!”

Ảnh Thập Tam nghi ngờ hỏi: “Thiếu chủ, Quỷ tộc Nam Cương làm sao lại xuất hiện ở chỗ này? Hắn tìm Du cô nương làm gì?”

Ảnh Lục mở miệng nói: “Để thuộc hạ đi điều tra trước.”

“Được.” Yến Cửu Triêu như có điều suy nghĩ gật gật đầu, quay đầu làm một động tác tay với Ảnh Thập Tam, Ảnh Thập Tam liền lôi t.h.i t.h.ể ra ngoài xử lý.

Luận võ công, Ảnh Lục không bằng Ảnh Thập Tam, nhưng bàn về điều tra tin tức thì hiếm có ai xứng làm đối thủ của Ảnh Lục.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105: BA ĐẠI MA VƯƠNG
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nương Tử Là Thần Y
Chương 174

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 174
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...