Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch Tích cũng không giải thích nhiều với mọi người, chỉ nói Từ Nam Nho muốn đổi nghề.

Trước một ngày Từ Nam Nho quay về nhà họ Ngôn, hai người tranh thủ cùng nhau đi siêu thị.

“Anh hiếm khi đi siêu thị vào thời gian này,” Dịch Tích nhìn anh, “Sao nào, sợ em đói c.h.ế.t ở nhà anh, muốn giúp em tích trữ chút lương thực?”

Từ Nam Nho tùy ý lấy mấy bịch khoai tây lát: “Đúng vậy”.

Dịch Tích nhìn mấy bịch khoai tây lát trong xe đẩy, trong lòng tràn đầy khiếp sợ: “Không cần như vậy, hổ thẹn đến mức mua khoai tây chiên cho em ăn?”

Trước kia, mỗi lần cô ở nhà ăn khoai tây đều bị anh lên lớp một hồi lâu, nói cái gì mà hại thân thể, không dinh dưỡng, còn rớt bừa bãi.

Từ Nam Nho nhìn cô: “Không muốn ăn sao?”

Nói xong còn làm bộ muốn đem đồ vật để lại trên kệ, Dịch Tích vội vàng ngăn anh lại: “Muốn ăn!”

Từ Nam Nho nhìn cô: “Loại thức ăn này không thể ăn nhiều, lúc anh không ở nhà thì em ít ăn đồ vặt một chút”.

Nói xong lại dừng một chút, dường như đột nhiên nhớ tới cái gì đó: “Hoặc là, em về nhà em ở trước đi”.

Dịch Tích sửng sốt: “Cái gì?”

“Nhà em có người chăm sóc em”.

“Em không phải trẻ nhỏ ba tuổi”.

“Ừ, anh lại cho rằng em là vậy”.

“...”

“Về nhà ở, chờ anh quay lại em lại trở về”.

Dịch Tích không nghe, vắt nửa người lên xe đẩy, vừa đẩy vừa lẩm bẩm: “Chính em còn không thể lo cho bản thân sao, ai cần các người chăm sóc”.

Từ Nam Nho nhìn tư thế không đứng đắn của cô cũng cảm thấy cô có thể té ngã, vì thế cẩn thận đi theo sau cô: “Dịch Tích”.

Dịch Tích: “Em không về nhà”.

“Em dừng lại trước”.

“Vậy em không cần về nhà nữa?”

Từ Nam Nho đuổi theo, đưa tay kéo xe đẩy. Anh đứng phía sau cô, giam cô giữa tay vịn của xe đẩy và n.g.ự.c anh: “Thật là không về nhà?”

Dịch Tích hừ hừ: “Không về, nếu anh muốn để em về nhà còn dẫn em ra đây mua nhiều đồ như vậy làm gì, hơn nữa, nếu em về nhà mà ngày đó anh quay về không thấy em, vậy phải làm sao đây?”

Lòng n.g.ự.c Từ Nam Nho nhói lên một cái, không biết vì sao, trái tim mềm nhũn rối tinh rối mù.

Anh bình tĩnh nhìn bóng dáng cô, cuối cùng lại thản nhiên nói: “Được, vậy không trở về”.

Dịch Tích vui vẻ: “Anh nói đó, vậy chúng ta mua nhiều đồ ăn một chút!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-110-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

“Được”.

Khó có dịp lại dạo một vòng ở khu đồ ăn vặt, lúc thanh toán xong trong xe đã chất đầy đồ ăn.

Dịch Tích đi đằng trước, cô đứng trước quầy thu ngân lấy từng món bỏ vào trong xe, bỏ được một nửa cô dường như nhớ tới cái gì đó, quay sang làm mặt quỷ với Từ Nam Nho.

Từ Nam Nho: “?”

Ý Dịch Tích là bảo anh nhìn lên cái kệ hàng đặt cạnh quầy thu ngân.

Từ Nam Nho nhìn sang, liếc mắt một cái, chỉ thấy một loạt hộp TT có nhiều màu sắc đang đứng thẳng. Phía sau còn rất nhiều người đang xếp hàng chờ, anh trầm mặc một chút, đột nhiên không biết có nên lấy hay không.

Dịch Tích: “Lấy đi”.Từ Nam Nho ho một cái, lại nhìn thoáng qua.

Dịch Tích chớp mắt nhìn anh: “Em lấy không được, anh lấy một hộp cho em”.

Dịch Tích chờ anh động tay, mắt thấy Từ Nam Nho đầy mặt đứng đắn, đột nhiên thần tốc đưa tay cầm một hộp……TT ném vào xe đẩy.

Dịch Tích: “...”

Hai người nhìn nhau, Từ Nam Nho vươn tay đẩy xe một cái, ý bảo cô đi lên trước một chút.

Dịch Tích không nhúc nhích, cô cúi người cầm cái hộp nhỏ lên nhìn nhìn, sau đó ý vị thâm trường nói với Từ Nam Nho: “Thầy à, em muốn kẹo cao su, anh lấy cái này cho em làm gì?”

Từ Nam Nho rõ ràng là sửng sốt một chút, anh quay đầu nhìn lại một lần nữa, lúc này mới phát hiện ra trên kệ không chỉ có TT, còn có đồ vật khác.

“Trong mắt anh có phải chỉ có cái này thôi không?”

Từ Nam Nho: “...”

Dịch Tích nhìn thấy lỗ tai Từ Nam Nho hơi đỏ lên, cố hết sức nén cười: “Nhưng mà mua một hộp cũng đủ rồi, trong nhà ta hình như chỉ còn một hộp”.

Từ Nam Nho: “...”

“Thầy đúng là biết nhìn xa trông rộng”.

“...”

Tính tiền xong, hai người xách túi đồ đi ra bãi đỗ xe.

Trên đường, Dịch Tích vừa ăn kẹo mềm vừa mua vừa trêu ghẹo Từ Nam Nho: “Vừa rồi lúc quay đầu lại anh không thấy kẹo cao su ở cuối hàng sao? Em thề là em chỉ muốn anh lấy cái đó thôi... Cười c.h.ế.t em rồi, thầy Từ à, anh như vậy có chút không đứng đắn”.

Từ Nam Nho siết c.h.ặ.t t.a.y lái một cái, nhẫn nhịn nói: “Biểu cảm vừa nãy của em mới là không đứng đắn”.

“Biểu cảm của em? Có sao? Đó chính là biểu cảm muốn anh mua kẹo cao su cho em mà”.

Từ Nam Nho hừ lạnh một tiếng: “Vậy sao”.

“Đúng vậy, biểu cảm thường ngày của em đều là như vậy, anh hiểu lầm rồi”. Dịch Tích tựa vào lưng ghế ngồi cười: “À đúng rồi, không phải anh sắp đi rồi sao, thật ra thì mình cũng không cần mua, trong nhà còn dư lại cũng đủ dùng rồi”.

“Không phải nói chỉ còn một hộp?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...