Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu biệt thắng tân hôn, cái hôn ngắn ngủi này như một ngọn lửa mạnh mẽ suýt chút thiêu đốt hai người. Cũng may Từ Nam Nho kịp giữ lại chút lý trí, không quên còn một đám người bên ngoài.

Từ Nam Nho nhịn xuống xúc động muốn tiếp tục hôn cô, để mặc Dịch Tích tùy ý sờ loạn trên người anh.

“Dịch Tích, đừng nhúc nhích”.

“Không muốn, em muốn nhúc nhích”.

“Em như vậy, anh...”

“Em nhớ anh mà”. Dịch Tích cười hì hì nói, đột nhiên, cô sờ thấy vật gì đó rắn chắc trong túi anh.

Dịch Tích chần chờ một hồi, vô thức lấy ra.

“Đây là gì?”

Từ Nam Nho hiển nhiên không kịp né tránh: “... Đưa anh!”

Dịch Tích: “Đây là cái gì!”

Từ Nam Nho: “Đồ của anh”.

Đầu Dịch Tích còn có chút mơ hồ, đưa tay muốn mở ra: “Xem cái đã”.

Mắt thấy Từ Nam Nho muốn đi tới lấy, Dịch Tích giật mình, lập tức nhảy khỏi n.g.ự.c anh.

“Em muốn xem”.

“Dịch Tích...”

Từ Nam Nho vừa mới mở miệng, Dịch Tích liền chạy ra khỏi phòng.

“...”

Từ Nam Nho căng da đầu đuổi theo cô, vừa ra khỏi phòng lại thấy con ma men này cười ngốc nghếch giữa phòng khách, đứng trước mặt đám người còn đang ngơ ngác mở cái hộp nhỏ màu đen viền vàng ra.

“Ôi chao, là nhẫn!”

Dịch Tích kêu xong rồi mới cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, cô lật trái lật phải nhìn nó, ấp úng nói: “Đúng là nhẫn? Nhẫn? Sao lại có nhẫn?”

Vẻ mặt của đám quần chúng đứng cạnh nồi lẩu tỏa sáng nhìn chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn trong tay Dịch Tích, sau đó lại đồng loạt đem ánh mặt đặt trên người Từ Nam Nho đang “bình tĩnh”.

Hoàng Vi biết rõ vẫn còn cố hỏi: “Ở đâu ra?”

Dịch Tích nghiêng đầu: “Lấy trong n.g.ự.c thầy Từ”.

Hoàng Vi và mọi người nhìn nhau, có kịch xem

Mà Dịch Tích cũng bắt chước bọn họ chậm rãi quay đầu nhìn Từ Nam Nho: “Cái này, cho em sao?”

Từ Nam Nho thở dài, có chút bất đắc dĩ đi lên trước: “Ừm, cho em”.

Dịch Tích: “Anh mua nhẫn cho em, lớn như vậy”.

Từ Nam Nho: “Thích không”.

Dịch Tích ngơ ngác gật đầu: “Nhẫn kim cương lớn như vậy, nói không thích thì quá giả rồi...”

Khoé miệng Từ Nam Nho hơi cong lên: “Vậy là tốt rồi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-119-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

Dịch Tích: “Nhưng mà thầy Từ, anh mua cái nhẫn kim cương này để...”

Từ Nam Nho rũ mắt nhìn cô, khóe mắt anh cũng nhìn thấy vẻ mặt bát quái của đám người đứng gần đó, anh vốn là người không thích bày tỏ trước mặt người ngoài, nhưng giờ phút này, cũng không muốn quan tâm đến cái khác nữa.

“Dịch Tích, mấy hôm trước em nói muốn kết hôn. Anh nói, chuyện cầu hôn này hẳn là để anh làm, còn nhớ chứ”.

Dịch Tích gật đầu: “Đây là nhẫn cầu hôn mà anh chuẩn bị sẵn”.

Lâm Mẫn ở cách đó không xa trợn trắng mắt, âm thầm sốt ruột: câm miệng! Cậu có thể câm miệng không! Để mấy lời này cho thanh niên nghiêm túc Từ Nam Nho nói được không!

Dịch Tích: “Đừng nói hôm nay anh muốn cầu hôn?!”

Từ Nam Nho có chút quái dị nhìn cô: “Anh không nghĩ tới vội vàng như vậy”.

“A? Thật là muốn cầu hôn? Với em?!” Giống như sét đánh giữa trời quang, trong nháy mắt Dịch Tích cảm giác bản thân bị giật điện không hề nhẹ.

Từ Nam Nho: “Không với em... Còn với ai?”

Dịch Tích hít sâu một hơi, bị cái ngu của bản thân làm cho nước mắt lưng tròng, hai người quay đầu lại nhìn đám bạn xấu đang vất vả nén cười, tức giận: “Đều tại các người!!”

Mọi người: “…”

Dịch Tích xông lên muốn đánh người: “Ăn lẩu cái gì, ăn ăn ăn, còn uống bia nữa! Một hai phải đòi đến đây uống!”

Lâm Mẫn phụt cười: “Ha ha ha, thật sự không thể trách tớ, ai bảo cậu lanh lẹ như vậy”.

Hoàng Vi: “Cẩn thận một chút, đừng để nhẫn rớt vào nước lẩu!”

Cát Tề Thụy: “Đúng vậy, cái lẩu này còn chưa ăn xong!”

Dịch Tích: “Ăn cái quỷ gì chứ! Nhẫn của tớ mới quan trọng?!”

Chu Hưng Trạch: “Ôi mẹ ơi, Nam Nho ca ca nhà ta muốn cầu hôn?”

“Phắc! Dịch Tích cậu con mẹ nó tránh ra!”

La Kha: “... Mọi người đều bình tĩnh một chút”.

Từ Nam Nho nhìn mấy người ở đằng trước loạn thành một đống, yên lặng đi lên ôm Dịch Tích lại: “Đừng quậy nữa”.

Dịch Tích khổ sở nhét nhẫn vào n.g.ự.c anh: “Trả cho anh”.

Từ Nam Nho: “Sao vậy?”

“Còn chưa quỳ một gối xuống đất, sao em nhận được”. Dịch Tích bĩu môi, “Hay là bây giờ?”

Nói xong mới phát hiện đám người bên cạnh vừa hít khí lạnh, Dịch Tích vội sửa lại lời nói: “Thôi vậy! Không cần bây giờ, chờ bọn họ về rồi để lại cho chúng ta thế giới của hai người”.

Mọi người: “Này…”

Đám người vốn dĩ mang theo ánh mắt sáng ngời muốn nhìn người luôn lạnh lùng như Từ Nam Nho làm chuyện mà người bình thường làm, nhưng Dịch Tích lại nói một câu đuổi bọn họ về, đặc biệt là người quen từ nhỏ với Từ Nam Nho là Chu Hưng Trạch, nghe được lời này hoàn toàn không đồng ý: “Đừng đừng! Ngay bây giờ sao! Để chúng tôi mở mang tầm mắt!”

Dịch Tích: “… Này thì có gì để mở mang tầm mắt?”

Thật ra thì, Dịch Tích cũng cảm thấy hình ảnh kia khá đẹp.

“Dịch Tích”.

“Ừm?” Dịch Tích quay đầu lại nhìn Từ Nam Nho, người kia ánh mắt trong veo, nhẹ giọng nói: “Em còn tỉnh táo không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...