Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Nam Nho, em thật sự chờ mong biểu cảm của thầy sau khi tỉnh dậy.

Dịch Tích run lên, cô ngừng giãy giụa.

Mà ngược lại, cô ngoan ngoãn nằm dưới thân anh, chính động tác làm cho Từ Nam Nho thấy sự hợp tác của cô, anh vội vã xé rách quần áo của cô để tìm kiếm nơi tư mật kia.

Hô hấp dần trở nên hỗn loạn, giữa vô số âm thanh ngắt quãng vang lên đều là hơi ấm của anh. Mà lúc này, trái tim tựa như bị ngâm trong nước sôi của cô ngày càng lớn dần, sau đó chờ đợi được nổ tung.

Sự đau đớn lập tức bao trùm lấy Dịch Tích, đến lúc này cô mới hiểu được lúc Lâm Mẫn miêu tả sự đau đớn khi cái kia bị xé rách đúng là không hề phóng đại.

Anh không hề dịu dàng, cũng không có lý trí mà lung tung điên cuồng, hoàn toàn rơi vào sự khống chế của thuốc.

Dịch Tích đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng cô lại không hề kêu tiếng nào.

Cô nghĩ rằng, trong quá trình gỡ bỏ vỏ bọc của Từ Nam Nho, cô đã bước được một bước dài.

Ngoài ra thì chướng ngại tâm lý của cô về việc này cũng đã hoàn toàn vượt qua.

Đêm đầu tiên của cô rốt cuộc cũng được giải quyết, sau này cô sẽ không bị Lâm Mẫn chế giễu là bà cô xử nữ nữa.

Dịch Tích một chút cũng không hối hận, vốn dĩ trong lòng cô không quan trọng tấm màng kia, bây giờ giao nó cho Từ Nam Nho thì cô cũng không cảm thấy thiệt thòi.

Quãng thời gian khó khăn cuối cùng cũng qua đi, lúc cô sắp ngủ gục thì người kia rốt cuộc cũng dừng lại.

Tuy rằng trên nền nhà có tấm thảm dày nên không cảm thấy lạnh, nhưng lần đầu tiên của cô lại là trên sàn thì có chút bất đắc dĩ. Dịch Tích nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, khó khăn chồm dậy kéo chăn từ trên giường xuống đắp.

Cô không còn sức lực nào để đi, cũng không có chút sức bò lên giường, nên cứ vậy mà nằm ngủ trên sàn.

**

Trưa ngày hôm sau, trong phòng là một đống hỗn loạn.

Dịch Tích ngồi dậy trên thảm với cái bụng kêu ùng ục.

Từ Nam Nho đã dậy trước cô, cô lại bỏ lỡ biểu cảm của anh!

Nhưng mà sao cô có thể cam tâm.

Cô nhìn lên Từ Nam Nho lúc này đã ăn mặc chỉnh tề, rồi tỏ vẻ ấm ức thấp giọng nói: “Em đau quá thầy”.

Từ Nam Nho run lên.

Dịch Tích ngồi dậy, cái chăn đang đắp trên người cô lúc này trượt xuống, lộ rõ mấy dấu tím xanh trên cổ.

“Thầy xuống tay cũng không hề nhẹ nhàng, không hề biết thương hoa tiếc ngọc”.

Giọng nói nũng nịu của cô làm cho chính cô cảm thấy nổi da gà, cô nhìn thấy khuôn mặt Từ Nam Nho ửng đỏ.

“Tối qua em được người khác nhờ nên mới đến đây, không ngờ là thấy thầy”. Dịch Tích cong môi, “Thầy liền nhào vào người em, em vùng vẫy thế nào cũng vô dụng”.

Hô hấp của Từ Nam Nho có chút không thông: “Xin lỗi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-48-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

“Ừm, đúng là nên xin lỗi”.

“...”

Nhất thời không có gì để nói nữa, Dịch Tích với tay nhặt lấy quần áo trên nền đất rồi từ từ mặc vào. Mà lúc cô mặc quần áo thì Từ Nam Nho lặng lẽ xoay người về phía sau.

Dịch Tích mặc xong quần áo thì chậm rãi đứng dậy.

“Ui…”

Đi được một bước cô liền chống tay lên mặt bàn, cảm giác đau đớn mạnh mẽ ập tới, đau nhất chính là lúc đi lại.

Nghe thấy tiếng động, Từ Nam Nho xoay người, nhìn thấy gương mặt trắng bệch của cô thì giọng nói cũng trở nên khẩn trương: “Có khỏe không?”

Dịch Tích xua tay, giọng nói vô cùng sảng khoái: “Không tốt lắm, nhưng em nhịn được”.

“Em...”

“Em muốn đi rửa mặt”.

Từ Nam Nho mấp máy môi rồi nhường đường để cô đi qua.

Dịch Tích đi chân trần vào phòng tắm, Từ Nam Nho vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, anh thuận tay lấy cái chăn trên tấm thảm ném lên giường. Nhưng đúng lúc này lại thấy một mảng màu đỏ sậm ngay chính giữa tấm thảm lót sàn.

Lý nào mà anh không hiểu được ý nghĩa của vết đỏ kia.

Dịch Tích đánh răng rồi rửa mặt, tinh thần sảng khoái đi ra khỏi nhà tắm.

“Thầy có thể đi rồi”.

Từ Nam Nho quay đầu nhìn cô: “Tôi đưa em về”.

“Thầy đang áy náy hay muốn bồi thường?” Dịch Tích cười, “Thật sự là không cần như vậy, chuyện hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, hai ta đều là người trưởng thành cả thì không cần xem là thật”.

Từ Nam Nho nhíu mày.

Dịch Tích: “A! Như vậy có quá tùy tiện không, vậy thì... Hay là thầy chịu trách nhiệm?”

Trong lời nói có chút trêu chọc đùa giỡn, cô thừa biết anh không hề có hứng thú gì với cô, tất nhiên là không muốn anh chịu trách nhiệm.

Nhưng không ngờ tới, cô nói xong anh lại gật đầu: “Được”.

Dịch Tích sửng sốt một lúc: “Được? Chúng ta? Thích hợp sao?”

Từ Nam Nho: “Em cảm thấy có hợp không?”

“Ừm, ngoại trừ cả hai đều độc thân thì không hề có gì là hợp cả”. Dịch Tích nhướng mày, ẩn hiện nét quyến rũ, “Cho nên chúng ta không cần miễn cưỡng nhau”.

Từ Nam Nho cùng Dịch Tích ngồi taxi về nhà cô, trên đường đi hai người không nói với nhau lời nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...