Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch Tích hơi ngẩn người.

“Lúc đó cô là ghét tôi thật, chỗ nào cũng gây phiền phức cho tôi, còn luôn làm chuyện xấu đổ lỗi cho tôi, lúc nhỏ đúng là cô rất hư. Có một khoảng thời gian tôi đúng là ghét cô, tôi ghét dáng vẻ cao cao tại thượng của cô, ghét cô lúc vừa sinh ra đã có mọi thứ, ghét lúc cô nhìn tôi như nhìn người ngoài... Nhưng tôi vừa chán ghét cô, lại vừa không nhịn được chú ý cô, tôi sẽ nghĩ, rốt cuộc nên làm thế nào mới có thể làm cô không ghét tôi nữa”.

Sự thật kỳ lạ lại chấn động được che đậy giờ đây dần hé mở, Dịch Tích dùng sức đè nén nó, thật lâu sau mới nghẹn ra một câu: “Đều đã qua rồi”.

“Đúng, đều đã qua rồi”. Dịch Vân Chiêu nhìn phía trước, “Nếu không có Trình Viện hôm nay náo loạn, những lời này tôi vĩnh viễn không nói ra. Nhưng mà tuy tôi đã nói, cô cũng chỉ làm như không nghe thấy đi, dù sao… Cũng đã qua”.

Dịch Vân Chiêu: “Còn có, sự việc trước kia, thực xin lỗi”.

Dịch Tích: “…”

“Tôi… Quá yếu đuối,” Dịch Vân Chiêu thấp giọng cười, nhưng nghe lên càng giống khóc, “Khi đó, thật sợ hãi bị người khác biết được chân tướng, sợ một lần nữa trải qua những ngày tháng khổ sở, sợ rời đi ngôi nhà này, sợ…”

Sợ sẽ không còn được gặp lại em.

“Dịch Tích, thật sự xin lỗi”.

Gió đêm hiu quạnh, Dịch Tích đứng ở ven đường, nhìn người đàn ông sắc mặt ảm đạm trong xe.

Lúc Dịch Vân Chiêu nói xin lỗi, nội tâm cô đối với sự kiện kia không hề d.a.o động, cô biết có rất nhiều thứ trên người đàn ông này cô đều hiểu sai rồi, nhưng giờ phút này, cô cũng không muốn lại truy cứu nữa.

“Dịch Tích”.

Lại có một chiếc xe chạy đến, Dịch Tích quay đầu nhìn lại, thấy Từ Nam Nho từ trên ghế lái chính đi xuống hướng về phía cô. Lòng cô thả lỏng, cảm giác cả đêm phiền muộn chợt được giải thoát.

“Anh đến rồi”.

Từ Nam Nho đi lên trước, anh nhìn thoáng qua Dịch Vân Chiêu bên trong xe, khẽ gật đầu.

“Tôi đi trước”. Dịch Tích nói.

Dịch Vân Chiêu gật đầu.

Dịch Tích kéo tay Từ Nam Nho, xoay người đi về xe anh.

Từ kính chiếu hậu, Dịch Vân Chiêu thấy hai người sóng vai nhau rời đi.

Lúc Dịch Tích kéo cánh tay Từ Nam Nho, tất cả khí thế bức người đều biến mất, đổi thành nũng nịu, là dáng vẻ cần có của một người phụ nữ đang yêu.

Dịch Vân Chiêu thu lại ánh mắt, chậm rãi úp mặt vào vô lăng, n.g.ự.c đau đớn như bị kim đâm.

Trình Viện nói đúng, cả đời này, anh cũng không thể nói chữ “yêu” với cô. Anh không có tư cách, càng không có thân phận để yêu cô.

Mà tình yêu này bắt đầu từ khi nào, anh cũng không biết, chỉ là từ nhỏ đã dễ dàng bị cô hấp dẫn, thậm chí ở tuổi niên thiếu, sau khi lén lút xem loại phim kia cùng đám bạn, vào ban đêm mơ thấy lại là cô.

Có biết bao nhiêu bẩn thỉu, nhưng sao anh lại không thể khống chế được.

Đã nhiều năm như vậy, yêu đương không thành, không một lần nào bản thân có thể nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-99-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

Mà Trình Viện… Tóm lại là anh sai. Trình Viện không phải cô ấy, nhưng anh lại vô thức cảm thấy Trình Viện là cô ấy. Liều mạng đối tốt với Trình Viện, hữu cầu tất ứng, đem ôn nhu của nhiều năm như vậy đều dành cho một mình cô, nhưng cuối cùng… Đều là giả dối.

Anh im lặng yêu Dịch Tích mười mấy năm, có lẽ, nên hoàn toàn vẽ xuống một dấu chấm hết rồi.

**

Trên đường về nhà, so với ngày thường thì Dịch Tích trầm mặc nhiều hơn, Từ Nam Nho phát hiện lúc bản thân nói chuyện với cô thì cô vẫn thất thần.

Sau khi về đến nhà, cô thay dép xong im lặng bước vào trong, đi được vài bước, lại bị Từ Nam Nho kéo lại.

“Dịch Tích”.

“A?”

Dịch Tích cúi đầu, cho nên liếc một cái liền thấy Từ Nam Nho đi chân không giẫm lên sàn nhà, cô kỳ quái ngẩng đầu lên: “Sao anh không mang dép”.

Từ Nam Nho: “Em mang của anh”.

Từ khi Dịch Tích ở lại đây, Từ Nam Nho đã mua cho cô đôi dép nữ, trong nhà không hay có người tới thăm, cho nên ngay cửa ra vào chỉ bày hai đôi dép một xám một hồng.

Dịch Tích vừa cúi đầu, quả nhiên là mang nhầm rồi.

“A... Em đi ra đổi lại”.

Từ Nam Nho không buông tay, Dịch Tích hơi nhíu mày: “Làm sao vậy?”

“Em làm sao vậy?”

“Em?”

“Em vẫn luôn thất thần, nghĩ gì vậy”.

“Nghĩ đến Dịch Vân Chiêu”. Dịch Tích buột miệng thốt ra.

Tay Từ Nam Nho bóp một cái: “Nghĩ đến anh ta làm gì?”

Dịch Tích trầm tư một lát: “Anh ta và Trình Viện chia tay”.

Từ Nam Nho: “Ừ, hai người bọn họ ở bên nhau”.

Dịch Tích: “Tin tức của anh quá lạc hậu”.

Từ Nam Nho cười một chút: “Sau đó thì sao”.

Dịch Tích bĩu môi, đem sự việc hôm nay xảy ra nói sơ với Từ Nam Nho.

Sau khi nói xong, hai người đã ngồi trên sô pha.

Dịch Tích tùy ý đùa giỡn ngón tay anh, rầu rĩ nói: “Em cho rằng hai người chúng em đều ghét đối phương, nhưng hiện tại anh ta lại nói với em rằng thật ra anh ta không hề ghét em, em… Nói như thế nào nhỉ, đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái”.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...