Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hơi nóng trong phòng tắm bốc lên, làm tầm mắt Dịch Tích trở nên mơ màng. Cô chậm rãi dựa vào vai Từ Nam Nho: “Thầy à, ngày mai chúng ta đi lãnh chứng được không?”

Từ Nam Nho: “Nói cho người nhà em biết trước”.

Dịch Tích: “Nhất định phải nói trước sao...”

“Ừm, phải chứ”.

“Vậy có cần nói với người nhà anh không”.

Từ Nam Nho sau khi nghe xong lại cười một cái: “Anh nghe nói trước đó có người ở nhà anh đã công bố tin này rồi, còn nói là vị hôn thê của anh”.

Dịch Tích nghịch nút áo trên n.g.ự.c anh: “Dù sao cũng không phải tin tức giả, công bố một chút cũng chẳng sao”.

“Nói cũng đúng”. Từ Nam Nho ôm cô xuống dưới, “Nước xong rồi, lại đây”.

“Anh cởi quần áo giúp em”.

Từ Nam Nho: “... Được”.

Từ Nam Nho cởi quần áo giúp cô, Dịch Tích trần trụi đứng trong phòng tắm, bởi vì máy sưởi và hơi nước bốc lên, cô không hề cảm thấy lạnh.

“Từ Nam Nho, anh có muốn tắm không”. Dịch Tích dán lên người anh, ngẩng đầu nhìn anh, “Không thì, tắm chung đi”.

Từ Nam Nho rũ mắt, da thịt trắng nõn trơn bóng của cô cứ vậy mà lọt vào mắt anh.

“Muốn tắm chung không, lâu như vậy không gặp rồi, anh không muốn... Ưm”.

Lời còn chưa dứt, cô đã bị anh ép vào chỗ ngồi cạnh bồn rửa mặt.

“Được”.

Anh đã sớm không nhịn được.

Dịch Tích ngoan ngoãn để anh đè lên, cô hơi ngửa đầu, tùy ý để anh tàn sát bừa bãi trên môi mình, sau đó di chuyển đến cổ, hõm vai...

Tiếp theo, tay anh lướt xuống dưới tiến vào chỗ trơn nhẵn kia, cô lại như mèo con phát ra vài tiếng “ưm”.

Vẻ mặt Từ Nam Nho khó nhịn, ôm lấy eo cô lật người cô lại.

Tuy Dịch Tích đưa lưng về phía anh, vì đứng trước gương nên cô có thể nhìn thấy anh rõ ràng, đương nhiên cô cũng thấy sắc mặt ửng hồng, đôi mắt mất hồn của mình.

Dịch Tích lập tức nhắm mắt, cảnh tượng này, cũng quá mắc cỡ rồi...

“Tích Tích, mở mắt”. Anh đưa tay đến trước mặt cô, sắc mặt Dịch Tích đỏ bừng, cô cắn chặt răng, mở mắt ra một lần nữa nhìn chính mình trong gương.

Người phụ nữ trong gương cả người trần trụi, nhưng người đàn ông một chút lộn xộn cũng không có, áo sơ mi bằng phẳng, hoàn toàn tương phản với người phụ nữ.

Trang nghiêm mà mỹ loạn.

Hơi thở của Dịch Tích có chút khó khăn, gần như bị nuốt chửng bởi dáng vẻ mê ly lại lạnh lùng này của anh.

Cô nhếch m.ô.n.g lên cọ vào đùi anh: “Anh có tới không...”

Từ Nam Nho nhìn dáng vẻ trêu người của cô, thân thể căng chặt nhanh chóng nổ mạnh. Theo tiếng tháo bỏ dây nịt, anh không chút do dự tiến vào thân thể cô.

Không hề báo trước, thẳng cho đến cuối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-121-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

Dịch Tích bị đ.â.m mà suýt chút nữa đụng vào gương, trong cổ họng cô phát ra một tiếng hô như khóc nức nở do hoảng sợ, đôi tay gắt gao bám vào bồn, hai cái chân thon dài đứng trên mặt đất hơi run lên.

Từ Nam Nho không cho cô thời gian thích ứng, một lần lại một lần, đ.â.m đến mức cô lung lay sắp ngã.

… …

Sau khi kết thúc, hai người đi tắm cùng nhau, đúng hơn là, Từ Nam Nho giúp cô tắm rửa. Dịch Tích giống như con hồ ly nhỏ rúc trong n.g.ự.c anh để anh ôm lên giường.

“Ưm... Anh đừng sờ nữa”.

Từ Nam Nho dựa vào tai cô: “Thêm một lần nữa được không”.

Dịch Tích ở phòng tắm đã bị anh giày vò đến mức eo lưng đều đau: “... Không được”.

Từ Nam Nho cọ vào cô hồi lâu, Dịch Tích lại mơ mơ màng màng bị anh đè dưới thân.

Cuối cùng lúc kết thúc, anh nói: “Buổi tối tha cho em, ngày mai tiếp tục”.

Dịch Tích mệt đến mức thở không ra hơi: “Không muốn!”

“Nhưng em nói mỗi ngày đều quỳ”.

“?”

“Anh cũng đồng ý với em rồi”.

“...”

Tốc độ của hai nhà trưởng bối so với tưởng tượng của Dịch Tích còn nhanh hơn nhiều, ngày hôm sau Dịch Quốc Đường gọi cho cô để cô chuẩn bị “gặp phụ huynh”.

Đối với trưởng bối của nhà họ Ngôn, cô đối với Ngôn lão gia xem như quen thuộc nhất, mà từ trước đến nay cô chưa từng gặp qua cha mẹ Từ Nam Nho.

“Vì sao họ sắp xếp cuộc gặp mặt này?” Dịch Tích dựa vào cửa nhà bếp, nhìn Từ Nam Nho chuẩn bị bữa sáng.

Từ Nam Nho: “Trước kia anh có nhắc với ông nội, ông ấy đồng ý. Lần này trở về ông ấy cũng biết anh muốn làm gì”.

Dịch Tích: “Vậy, vậy ngày mai em phải gặp cha mẹ anh, em có chút lo lắng thì phải làm sao”.

Từ Nam Nho mặt không đổi sắc lật miếng bánh mì: “Chỉ là hình thức mà thôi, em không cần lo lắng”.

Dịch Tích: “Đây đâu chỉ là hình thức, nếu cha mẹ anh không thích em, em...”

“Anh thích em là được”.

Dịch Tích nhướng mày, lập tức bổ nhào vào lưng anh: “Sao anh lại nói thẳng như vậy, người ta sẽ thẹn thùng đó”.

Từ Nam Nho trầm mặc một lát: “Em có sao”.

“Có, mặt em đỏ rồi này”.

Từ Nam Nho khẽ cong môi: “Được, tránh ra một chút, cẩn thận dầu b.ắ.n trúng”.

Dịch Tích không nghe theo, dùng tay ôm lấy eo anh: “Không tránh được, mùi hương trên người anh ngửi thật dễ chịu”.

“Thích như vậy, đợi lát nữa về phòng cho em ngửi cho đủ được chưa”.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...