Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẻ mặt Từ Nam Nho vẫn lạnh lùng: “Trước giờ tôi chưa hề nói quên”.

“Nhưng mà”.

“Nhưng tôi nhớ hay không thì có gì quan trọng”.

Dịch Tích sửng sốt: “Không quan trọng sao?”

Từ Nam Nho: “Đã qua lâu rồi, nhớ kỹ như vậy để làm gì”.

“Không phải em muốn nhớ kỹ! Em cũng sớm quên rồi nhưng ai bảo em lại gặp được thầy!” Dịch Tích khổ sở nói, “Ai bảo thầy xuất hiện ở trường em, lúc thầy nói tên Từ Nam Nho thì những ký ức năm đó lập tức ùa về”.

“Thầy nói không nhớ rõ, vậy tại sao lại đánh anh ta?”

Lúc này đèn chuyển sang đỏ.

Từ Nam Nho dừng xe, trái ngược với bên ngoài náo nhiệt, bầu không khí trong xe lại lâm vào yên tĩnh.

Dịch Tích bỗng cười khổ: “Anh ta là anh của em, anh ta muốn đưa em về nhà, thầy đánh anh ta làm gì? Thầy không phải vì nhớ đến chuyện anh ta suýt chút nữa cưỡng gian em năm đó nên mới ra tay sao?”

Đèn lại chuyển sang xanh.

Từ Nam Nho không khởi động xe làm mấy xe phía sau bấm còi inh ỏi thúc giục, một hồi lâu anh mới bừng tỉnh đạp chân ga lái xe.

Ban nãy nhìn thấy Dịch Vân Chiêu đè cô lên cửa xe, cô lại vừa khóc, sau đó làm anh không khỏi suy nghĩ sự việc theo chiều hướng tiêu cực.

“Vừa nãy tôi nghĩ nhiều rồi, tôi nghĩ bây giờ anh ta sẽ không lặp lại chuyện đó”.

“Anh ta tất nhiên không thể! Trong đáy mắt Dịch Tích tràn đầy trào phúng, “Anh ta sao dám, nếu như còn xảy ra một lần nữa thì không chỉ đơn giản là ra nước ngoài không được trở về, mà em nhất định thiến anh ta”.

Tuy rằng cô nói như vậy nhưng bàn tay đang giấu đi cũng run lên nhè nhẹ.

Cô không sợ, chỉ là sự việc năm đó luôn khắc sâu trong tâm trí cô, bám lấy cô dai dẳng như một loại côn trùng ghê tởm, nhiều đêm mơ thấy cảnh tượng đó đều làm cô cả người đầy mồ hôi lạnh rồi bừng tỉnh trên giường ngủ.

“Không một ai tin em”. Dịch Tích đưa tay kéo kéo vạt áo của Từ Nam Nho, “Lúc đó không một ai tin em, chỉ có thầy là người duy nhất tin em”.

“Chỉ có thầy đứng về phía em, thầy có biết lúc đó em vui đến nhường nào không”.

Ánh đèn rực rỡ cứ vậy mà nhanh chóng lướt qua cửa kính, Từ Nam Nho chợt nhớ lại nhiều năm trước có một cô bé ngồi co ro trong góc nhà, im lặng xinh đẹp như búp bê Barbie.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-34-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

Anh nhớ lần đầu tiên cô nhìn anh với cặp mắt ngập nước, cũng giống như bây giờ.

Cô chậm rãi thả lỏng vạt áo của anh, ngồi trên ghế lái phụ lẩm bẩm gì đó rồi im dần.

Lúc anh lái xe vào bãi đỗ thì Dịch Tích đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Từ Nam Nho không thích nhớ lại chuyện cũ, nhưng trên đường đi vẫn không kiềm chế được dòng suy nghĩ trong đầu mà hồi tưởng lại sự việc trước kia.

Anh tháo dây an toàn, nghiêng đầu nhìn Dịch Tích còn đang ngủ say. Vẻ đẹp quyến rũ ma mị đã bị nước mắt rửa trôi đi từ lâu, người trước mắt giờ đây như cô bé vì không đòi được kẹo mà khóc mệt đến mức ngủ thiếp đi.

Nội tâm của mỗi người đều không giống với vẻ ngoài tùy ý phóng khoáng mà họ thể hiện ra bên ngoài.

Từ Nam Nho mím môi, xuống xe vòng qua ghế lái phụ, cúi người ôm cô đi ra ngoài.

Lúc Dịch Tích tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau, đầu cô đau như búa bổ, cặp mắt khô khốc đến mức mở không lên.

Rốt cuộc thì mắt cũng thích ứng với ánh sáng xung quanh, cô mới nhận ra nơi đây là nhà của Từ Nam Nho. Nhà anh luôn sạch sẽ ngăn nắp, mỗi một đồ vật đều có vị trí riêng của nó trong căn phòng.

Dịch Tích đưa tay xoa xoa huyệt Thái Dương, ký ức tối qua nhanh chóng tràn vào đầu.

Tối qua Dịch Tích không uống đến mức say khướt nên vẫn còn nhớ được tối qua đã xảy ra chuyện gì, Dịch Vân Chiêu tới quán bar đưa cô về, sau đó anh ta đẩy cô lên cửa xe, không lâu sau thì Từ Nam Nho nhanh chóng xuất hiện.

Dịch Tích nhìn xung quanh không hề thấy bóng dáng của Từ Nam Nho.

Tối qua thầy ấy nói bản thân còn nhớ. Cô không hề nghe nhầm mà cũng không phải đang nằm mơ, thầy ấy thật sự nhớ rõ.

“Két”.

Lúc tiếng cửa mở vang lên, Dịch Tích ngoái đầu nhìn thấy Từ Nam Nho đang xách theo một túi lớn đi vào nhà. Hôm nay thầy ấy ăn mặc khá đơn giản, chỉ khoác lên người mỗi bộ đồ thể thao.

“Tỉnh rồi ư?” Từ Nam Nho đổi dép xong thì lướt mắt về phía cô rồi nhanh chóng đi vào nhà bếp.

Dịch Tích mím môi, trong lòng cô lúc này hơi mâu thuẫn.

Từ trước đến giờ cô chưa từng kể với ai và cũng không muốn kể với bất kỳ ai về quá khứ đã qua, ngay cả hai người bạn tốt nhất là Lâm Mẫn và Hoàng Vi cô cũng chưa từng nhắc qua việc đó. Chính vì anh nhớ rõ cũng làm cô nửa vui vẻ nửa buồn bã.

Việc đó quả thật là một cơn ác mộng đối với cô, cô vẫn luôn cố kìm chế bản thân chôn vùi đi cơn ác mộng kia. Nhưng Từ Nam Nho lại là một tia sáng trong cơn ác mộng tồi tệ, mà cô lại muốn giữ tia sáng này cho riêng mình, bất kể là cho Dịch Tích năm mười mấy tuổi hoặc là Dịch Tích năm hai mươi mấy tuổi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...