Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Vi vẻ mặt ngơ ngác: “Cái này, thật sự khó ngửi như vậy sao?”

Lâm Mẫn: “Khó ngửi… Nôn?”

Dịch Tích bình tĩnh lại, cầm lấy ly nước Cát Tề Thụy đưa qua súc miệng: “Tớ đã nói không ngửi được mùi này, hai người có phải muốn tớ c.h.ế.t trẻ không”.

“Không thể nào, bảng hiệu của quán này sắp sập rồi?”

La Kha đi lên trước, trên dưới đánh giá cô một cái, dùng một loại biểu cảm “chẳng lẽ tớ là nhà tiên tri” nhìn Dịch Tích: “Sao thế, chẳng lẽ ân tình của cậu muốn trả bây giờ?”

Dịch Tích không kịp phản ứng, qua vài giây, cô mới dùng ánh mắt vớ vẩn nhìn anh: “Vậy cậu đa nghi rồi, không thể nào”.

“Cậu như vậy... Tớ không thể không đa nghi”.

Hoàng Vi: “Các cậu đang nói gì?”

La Kha: “Tớ nghi trong bụng cô ấy có tiểu Tích Tích”.

Hoàng Vi: “?”

Dịch Tích: “...”

Mọi người: “...”

**

Bạn từng gặp qua cảnh theo sau người đi mua que thử thai là một đám nam nữ chưa.

Đám nam nữ này đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn vào bụng người phụ nữ phía trước, trong mắt hiện lên mấy chữ “cái bụng này nếu thử là có thì là con tôi”.

Từ lúc hiệu thuốc khai trương đến nay chắc cũng chưa gặp qua cảnh tượng này, người mua que thử thai vẻ mặt trấn định, đám nam nữ theo sau lại nháo nhào lên.

“Xin chào, cho tôi hai que thử thai”.

Nhân viên bán thuốc ngơ ngác gật đầu, định xoay người đi lấy lại nghe những người này nói, “Hai cây đủ sao? Không đúng thì sao? Lấy ba bốn cây đi!”

“Lấy loại tốt nhất đắt nhất, nhất định phải đúng!”

“Nếu không đi bệnh viện đi, để bác sĩ khám thử”.

“Đồ chơi này bao nhiêu tiền một cây, lấy một túi?”

“Mua nhiều vậy làm gì?”

“Mua nhiều để dành tự dùng không được sao”.

“Cậu thì dùng cái rắm, cậu…”

Dịch Tích không nhịn được nữa: “Các người im miệng hết cho tôi!”

“...”

La Kha: “Ừm, mọi người nên yên tĩnh chút, làm vậy ảnh hưởng đến con nuôi tớ”.

Mọi người trong nháy mắt đều câm như hến.

“Đúng vậy”.

Dịch Tích: “...”

Dịch Tích trợn mắt, cô nói với nhân viên cửa hàng: “Không cần để ý đến bọn họ, lấy tôi hai cây”.

Nhân viên cửa hàng: “Được”.

Vốn dĩ hôm nay là sinh nhật La Kha, nhưng sau khi xảy ra chuyện này, mọi người và thậm chí ngay cả bản thân La Kha cũng không màng sinh nhật nữa, một đám người ngồi chờ kết quả từ Dịch Tích.

Dịch Tích lái xe về nhà, nói thật thì, cô nhìn có vẻ bình thản, trong lòng cũng có chút hoảng loạn. Từ khi chính thức trở thành vợ chồng với Từ Nam Nho, bọn họ đúng là có vài lần không mang bao, hơn nữa thời gian kinh nguyệt của cô luôn hỗn loạn, không có kinh nguyệt cũng là chuyện thường xảy ra.

Nhưng nếu, nếu thật sự mang thai… Có quá dọa người hay không.

Dịch Tích mở cửa, nói với mấy cặp mắt ngoài cửa: “Các người đi được chưa, theo tớ về nhà làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-127-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

La Kha: “Tớ chờ tin của con nuôi”.

Lâm Mẫn: “Tớ, tớ cũng vậy!”

Hoàng Vi: “Không góp chút náo nhiệt thì không được”.

Mấy người bạn khác: “Đúng vậy!”

Dịch Tích: “...”

Mọi người ngoan ngoãn ngồi một đống trong phòng khách, dưới ánh mắt “nếu các người dám làm loạn trong phòng khách hoặc ăn đồ vặt lung tung thì lập tức ném ra ngoài” của Dịch Tích, mọi người nhanh chóng mở bánh quy khoai tây lát trên bàn trà ra, vừa ăn vừa chờ.

Mười phút sau, thấy Dịch Tích ra khỏi phòng tắm, mọi người rất ăn ý ném đồ ăn trên tay lên bàn.

“Thế nào?”

“Có hay không!”

“Nam hay nữ?”

“?”

… …

Nhìn đám bạn cực kỳ hứng thú chờ kết quả trong phòng khách, đầu óc Dịch Tích trống rỗng, vừa rồi ở nhà vệ sinh thử cả hai cây, lần đầu tiên thấy kết quả cô vẫn không tin. Nên lại run rẩy xé cây thứ hai, cây thứ hai... Vẫn giống nhau.

Hai vạch, cô thật sự, đã mang thai.

Thấy Dịch Tích không trả lời, Lâm Mẫn không chịu nổi nữa, chạy từ sô pha đến cạnh cô cầm lấy đem que thử thai phía sau cô.

“Ôi chao!”

Lâm Mẫn như cầm quyền trượng mà giơ cao que thử thai, giống như nữ vương xoay người tuyên bố với dân chúng: “Đúng! Là! Có!”

Tư thế kia, là vương vị đã có người thừa kế.

“Aaaaaaa!”

“Chúc mừng sao đây?! Ăn gì uống gì? Tớ mời khách?”

“Là tiểu thiếu gia hay tiểu công chúa đây, mẹ nuôi đã chuẩn bị tốt cho con rồi!”

“Sao cậu là mẹ nuôi? Không phải là tớ sao?”

“Cậu cùng lắm mẹ hai”.

“Con mẹ nó vì sao? Chẳng lẽ tớ không phải mẹ cả sao!”

“Cậu nhỏ hơn tôi!”

“Lần đầu lại bị người ta chiếm mất”.

“Đừng ồn nữa, chúng ta nên nghĩ xem sẽ tặng gì cho tiểu thiếu gia!”

... …

Dịch Tích: “...”

Vì hôm nay Từ Nam Nho có việc ở công ty, cho nên về khá trễ.

Vừa mở cửa đã nghe được tiếng ồn trong phòng khách.

Nhà anh có rất nhiều người?

Từ Nam Nho nhìn mấy đôi giày đặt ở cửa, nhìn về phía đám trai gái dù không có nhạc cũng có thể high kia...

“Dịch Tích?” Anh gọi cô vợ còn đang ngơ ngác đứng giữa đám người.

Dịch Tích nghe thấy giọng anh như hồi phục tinh thần, cô đẩy người phía trước, nhào vào lòng anh: “Thầy Từ đã quay lại!”

Hoặc là gọi thẳng tên, hoặc là nũng nịu gọi chồng, gần đây Dịch Tích rất ít khi gọi anh là “thầy”, mà cái xưng hô “thầy” này thường gọi khi xảy ra chuyện gì đó cô không tự giải quyết được, cần anh hỗ trợ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...