Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Con không ép ba cho con những cái tốt nhất! Thứ con muốn trước giờ ba đều không thể cho!” Dịch Tích xù lông, “Từ Nam Nho là người con muốn, không phải việc của ba!”

“Không liên quan đến ba? Được, được lắm! Có giỏi thì trả lại tất cả những thứ ba cho con! Con muốn yêu anh ta thì đừng bao giờ quay về nhà họ Dịch này!”

Phòng khách lập tức rơi vào yên tĩnh.

Dịch Nhạc thấy Dịch Tích siết chặt nắm tay, sau đó lại hơi lỏng tay.

Cô và Dịch Tích không hợp nhau, ba và Dịch Tích cũng như thế, nhưng cô biết rõ ba không hợp với Dịch Tích cũng chỉ là vẻ bề ngoài, thật ra trong lòng vẫn luôn yêu thương chiều chuộng cô ấy, có lẽ tình thương của ba dành cho cô ấy còn nhiều hơn tình thương ông dành cho cô.

Cô nghĩ Dịch Tích cũng biết rõ điều này, cho nên mỗi lần cãi nhau cô ấy sẽ không thật sự chọc giận ông ấy. Không phải cô chưa thấy qua bọn họ cãi nhau, nhưng lần này cô cảm nhận được sự tức giận của Dịch Tích không giống mấy lần trước đó.

Kể từ lúc cô có được trí nhớ thì đây là lần đầu tiên cô thấy Dịch Tích có thái độ như vậy, cô không có cách nào miêu tả được ánh mắt của cô ấy ngay lúc này, có thể là tức giận, yếu đuối hoặc là khó tin, bao nhiêu cảm xúc lướt qua mắt cô ấy, cuối cùng hết thảy đều hóa thành sự kiên cường làm người khác giật mình.

Dịch Tích xoay người cầm túi xách, lấy thẻ ngân hàng, chìa khóa xe, chìa khóa nhà, tiền mặt và tất cả những đồ vật có giá trị đổ lên trên bàn.

“Được, tất cả chỗ này đều là của ba, nếu ba muốn thì con đưa là được”. Dịch Tích vứt túi xách xuống đất rồi bước ra ngoài.

“Dịch Tích!” Dịch Thành Hành tức giận mắng, “Nó chỉ là đứa con nhà họ Ngôn bỏ đi! Không chức không quyền, chỉ là đứa con riêng, nó không xứng với con”.

“Ba không cần nói nữa!” Dịch Tích dừng bước đưa lưng về phía mọi người, bả vai run lên, “Con không muốn nghe ba nói về thầy ấy nữa, thầy ấy rất tốt bụng cũng rất tài giỏi, các người không hiểu gì cả!”

Dịch Tích ngẩng đầu lên, khóe mắt lúc này đã hơi hồng lên: “Con riêng sao, năm đó ba đem con riêng về nhà cũng cảm thấy chán ghét như vậy sao?”

Bằng một lời nói thôi, cô thành công làm cho mọi người có mặt trong gian phòng đều biến sắc.

“Lúc đó ba quên bản thân đã vui vẻ biết bao nhiêu sao? Mẹ mới mất không lâu thì đã rước một đám người bọn họ về nhà, ba có nghĩ cho con không?”

“Còn anh ta”. Dịch Tích chỉ vào Dịch Vân Chiêu, trong mắt hiện rõ vẻ căm thù và ghê tởm, “Năm đó con nói rằng anh ta có ý đồ bất chính với con, nhưng ba không hề tin”.

“Dịch Tích!” Tưởng Minh Lệ đứng dậy khỏi ghế, “Con làm sao cũng được, nhưng dì không muốn con bôi nhọ Dịch Vân Chiêu, Vân Chiêu là đứa trẻ như thế nào thì mọi người đều rất rõ ràng, từ nhỏ nó đã đối đãi tốt với con nhường nhịn con, con sao có thể nói vậy”.

Lời nói tiếp theo đều nghẹn lại trong lòng Tưởng Minh Lệ, bà quay đầu ôm mặt khóc, Dịch Thành Hành thấy vậy mà mềm lòng vội ôm bả vai bà ấy an ủi.

Dịch Tích lạnh mặt nhìn hai người họ phu thê ân ái, tầm mắt cuối cùng dừng trên người Dịch Vân Chiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-37-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

Anh ta lúc này cũng đang nhìn cô, sắc mắt tái nhợt khác với thường ngày.

Dịch Tích cười mỉa, chậm rãi giơ ngón giữa với anh ta. Giây tiếp theo cô xông ra khỏi cửa.

Dì Lâm đuổi theo nhưng vẫn không giữ được cô.

Bên ngoài lúc này gió lạnh mà đường lại vắng, Dịch Tích đột nhiên nhớ đến buổi tối đáng sợ kia. Đêm đó trong nhà chỉ có duy nhất một mình cô.

Sau đó Dịch Vân Chiêu về nhà, ngày hôm qua hai người bọn họ còn cãi nhau nên Dịch Tích vừa thấy anh ta liền lờ đi.

Nhưng cô không thể nghĩ được rằng Dịch Vân Chiêu cả người đều hôi mùi rượu đi theo cô đến trước cửa phòng, anh ta chống tay vào cửa phòng cô.

“Dịch Tích”. Anh ta hơi cúi người, khóe mắt hơi đỏ lên gọi tên cô. Dịch Vân Chiêu năm mười sáu tuổi đã cao lớn ra dáng cậu thanh niên trái ngược hoàn toàn với thân hình bé nhỏ chưa trưởng thành của Dịch Tích.

Dịch Tích ngẩng đầu nhìn anh ta: “Anh uống rượu? Hừ! Tôi sẽ nói ba rằng anh ra ngoài tụ tập uống rượu với đám bạn đến lúc say khướt mới trở về”.

“Em… tại sao vẫn luôn ghét anh?”

“Anh nói gì, anh là ai mà tôi phải thích!”

“Anh là anh trai em!” Dịch Vân Chiêu đột nhiên hét lên.

“Anh trai? Xì, anh còn tưởng rằng anh họ Dịch sao, Trình Vân Chiêu?”

“Đúng vậy, anh không phải họ Dịch, anh vốn dĩ không mang họ Dịch”.

“Biết vậy thì tốt, anh tránh ra!”

“Này, tôi phải đóng cửa rồi! Anh tránh ra! Trình Vân Chiêu! Anh vào đây làm gì!”

……

Sau đó hai người bọn họ nói gì thì Dịch Tích cũng không thể nhớ rõ, cô chỉ nhớ anh ta say rượu lên như dã thú phát điên đè cô nằm trên sàn nhà trong phòng cô.

Thiếu niên cường tráng mười sáu tuổi mới biết yêu và cô gái nhỏ mười ba tuổi hung dữ nhưng chưa rành sự đời. Trong tiếng thét chói tai, cậu ta cởi bỏ quần áo trên người cô, bàn tay sờ soạng khắp người cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...