Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Nam Nho hơi sững lại: “Đừng lộn xộn, dọn đồ ra đi”.

Vali được đặt ngang xuống đất, Từ Nam Nho đứng dậy: “Tự mình thu dọn đi”.

Dịch Tích gật đầu, tiếp tục chọc anh: “Thầy à, thật là không ngủ chung”.

Từ Nam Nho cúi đầu nhìn cô, đôi mắt sáng như những vì tinh tú trên trời: “Dịch Tích, là ai nói nói phải chịu trách nhiệm”.

Dịch Tích lắc đầu tỏ vẻ không sao cả: “Không chịu trách nhiệm”.

Từ Nam Nho híp mắt.

Dịch Tích cười hì hì: “Nghĩ lại thì như vậy cũng tốt, khi nào tâm tình của em tốt thì sẽ lâm hạnh phòng của thầy”.

Khóe môi của Từ Nam Nho nhếch lên.

“Cũng đừng có mong đợi nhiều quá”.

“...”

Từ Nam Nho đi vào phòng sách xử lý công việc, anh không khóa cửa, cho nên có thể nghe thấy tiếng dọn đồ ở phòng bên cạnh, nhưng âm thanh sột soạt vang lên rồi lại nhanh chóng kết thúc.

Sau khi xử lý xong công việc ở trường, lúc này Từ Nam Nho mới đứng dậy đi qua xem Dịch Tích.

Qua lâu như vậy, chắc cô cũng dọn xong rồi.

Nhưng sự thật chứng minh rằng anh đã nghĩ nhiều rồi.

Khoảnh khắc bước vào cửa, chai lọ để đầy nền nhà, trên giường nào là quần áo nào là váy đầm. Mà người chủ của chúng lúc này lại nằm trên giường bấm điện thoại, vô cùng vui vẻ.

“Dịch Tích”.

“Hửm?”

“Em đang làm gì”.

“Lướt weibo”.

Từ Nam Nho nhìn căn phòng lộn xộn, tim đập thình thịch: “Hành lý đâu, dọn xong rồi sao?”

Dịch Tích gãi đầu, ngồi ở trên giường: “Dọn một chút thì hơi mệt, nên em lên giường nghỉ ngơi, đột nhiên nằm trên giường thì có chút chán, nên mới bấm điện thoại một lát… Thầy đừng lo, đợi chút nữa em dọn tiếp”.

Dịch Tích vẫn nằm lười biếng… Thật là không hề có ý định dọn dẹp.

Bởi vì chứng cưỡng chế và thói quen ở sạch, Từ Nam Nho nhìn thấy mấy chai lọ đặt đầy dưới đất thì đầu có chút đau: “Mấy cái này để ở chỗ nào”.

“Đặt ở phía trước bàn sách”.

“Ừ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tu-dung-dua-nua/chuong-88-thay-tu-dung-dua-nua.html.]

Dịch Tích vẫn chơi điện thoại, khóe mắt thấy Từ Nam Nho ngồi xổm xuống nhặt những lọ mỹ phẩm dưỡng da ở trên mặt đất. Cô bất ngờ bò dậy khỏi giường: “Thầy cứ để em dọn là được, thật đó”.

Từ Nam Nho vừa cất đồ vừa nói: “Được rồi, em cứ nằm đó đi”.

Dịch Tích nào dám tiếp tục nằm, nếu cô lại nằm nữa chắc sẽ lại bị nói là không tôn sư trọng đạo, vì thế cô xuống giường xỏ giày vào, im lặng đem mấy bộ quần áo trên giường treo vào tủ.

Chờ cô treo xong quần áo, Từ Nam Nho cũng đã dọn xong mấy vật dụng khác của cô.

Dịch Tích nhìn mấy lọ mỹ phẩm dưỡng da và đồ trang điểm được xếp ngay ngắn từ cao đến thấp, cô mắt chữ a mồm chữ o nhìn anh.

Đúng là ngay ngắn đến mức không thể ngay ngắn hơn.

“Sao thầy lại đặt như vậy...”

“Sao nào”.

“Nếu em có xài thì cũng rất bất tiện”.

“Tại sao?”

“Bởi vì em thường đặt những vật hay dùng gần nhau, hoặc những vật cùng loại sẽ đặt gần nhau, ví dụ như loại mỹ phẩm lỏng này sẽ đặt chung với chai kem dưỡng da kia, bọn chúng là một cặp với nhau, sao thầy lại đặt một cái ở đây một cái ở kia chứ”.

Dịch Tích phát hiện Từ Nam Nho nhìn cô, vẻ mặt mờ mịt.

Dịch Tích nhún vai: “Mấy người đàn ông như thầy đúng là ngốc trong việc này”.

Từ Nam Nho gõ vào đầu cô: “Nói cái gì đó, hửm?”

Dịch Tích đưa tay tóm lấy ngón tay anh, nghiêng đầu cười nói: “Em nói là, sau này em có thể dạy cho thầy biết rõ”.

Dịch Tích cứ đơn giản như vậy mà vào ở nhà Từ Nam Nho, ngày thứ hai Dịch Quốc Đường có gọi cho Dịch Tích bảo cô đừng lộn xộn, Dịch Tích nghe được một nửa thì nói “ông nội đừng ép con” rồi cúp máy.

Dịch Tích vẫn như thường lệ mà đi làm, lúc họp thì đụng mặt với Dịch Vân Chiêu, anh ta nói sau khi ba về nhà thì rất tức giận, Dịch Tích cười nhạt, ngoài nói “biết rồi” thì cũng không nói gì thêm.

Nhiều năm như vậy, hận ý của Dịch Tích đối với Dịch Vân Chiêu cũng giảm dần theo năm tháng, không phải do quên đi sự việc lúc nhỏ, mà là lớn tuổi rồi, có rất nhiều việc cũng phai dần.

Cứ nhớ mãi thì có ích gì.

Mà từ hoàn cảnh và thân phận của Từ Nam Nho, cô dần cảm thấy sự chán ghét của cô dành cho Dịch Vân Chiêu và Dịch Nhạc cũng không còn ý nghĩa.

Chuyện của người lớn, có liên quan gì đến trẻ con.

Nhưng mà nếu có thể lựa chọn, ai mà muốn đứng ở vị trí danh bất chính ngôn bất thuận.

“Cho nên, cậu vì thầy Từ mà lại quyết liệt với gia đình?” Trong phòng khách, Lâm Mẫn lấy vẻ mặt khiếp sợ hỏi cô.

Hôm nay lúc tan tầm, Lâm Mẫn và Hoàng Vi hẹn đi ra ngoài chơi, Dịch Tích bận đến mức thể chất và tinh thần đều rã rời, căn bản là không nghĩ đến việc đi ra ngoài chơi, cô gọi cho Từ Nam Nho hỏi ý kiến rồi dẫn hai người bạn thân đến nhà anh.

Dịch Tích ngồi xếp bằng trên sô pha: “Thật ra thì không phải vì Từ Nam Nho, mà vì tự do. Tớ ghét cách họ áp đặt ý nghĩ lên người tớ, tớ thích hợp với ai, con đường sau này đi như thế nào, tất cả đều để bọn họ quyết định, dựa vào đâu?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...