Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không cần nói dối,

thành thật trả lời, bổn hộ pháp còn có thể cho ngươi thoải mái.”Bên tai

nghe được lời nói của Hứa vương, Hoa Thanh Nhi rùng mình một cái.

Trong đầu không tự giác nhớ lại chuyện vừa xảy ra.

Lúc đi xuống thông đạo, nàng cũng không phát hiện cái gì không ổn. Nhưng,

sau khi đến cung điện này, Hứa vương lập tức thay đổi bộ dáng. Xoay

người lại bùng phát nội lực trong cơ thể, sau đó lại âm ngoan bóp cổ

nàng. Một khắc kia, ngay cả cơ hội phản ứng nàng cũng không có, tựa hồ

cảm giác được hơi thở tử vong đang đến. Mặc dù nàng sắp chết, nhưng lý

trí của nàng vẫn còn tồn tại, trong đầu nàng hiện lên vô số ý niệm trong đầu, trong lúc nhất thời cũng đoán không được ý đồ và động cơ của Hứa

vương. Cho nên, nàng dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn Hứa vương. Nhìn ánh mắt như vậy, trong mắt Hứa vương hiện lên suy nghĩ sâu xa.

Hắn buông tay ra, vung tayquăng nàng ra đất. Ánh mắt hắn lạnh lùng âm hiểm nhìn Hoa

Thanh Nhi té ngã trên đất, khẩu khí không tốt hỏi:“Nói, ngươi rốt cuộc

là ai, làm sao có thể biết nơi này?”

Nghe được Hứa

vương hỏi, trong lòng Hoa Thanh Nhi đã hiểu một chút. Thông đạo bí mật

này là cung điện của Nguyệt Thần ở Sở quốc, người biết chỉ là thân tín

của Nguyệt Thần hoặc là nhân vật quan trọng trong Nguyệt Thần. Mà Hứa

vương này lại biết rõ, hơn nữa lại có võ công cao cường, vậy hắn có quan hệ gì đó với Nguyệt Thần. Nghĩ như vậy, trong lòng cũng thả lỏng một

chút, nàng ngẩng đầu, giọng điệu chân thành nói:“Ta là Thanh sứ giả của

Nguyệt Thần cư, nếu các hạ biết cung điện này, vậy cũng có quan hệ với

Nguyệt Thần cư. Không biết thân phận của các hạ là ai?”

Nghe được Hoa Thanh Nhi đáp lời, Hứa vương nhìn chằm chằm ánh mắt nàng,

nói:“Ta là hộ pháp của Nguyệt Thần ở Sở quốc. Nhưng, sứ giả như ngươi

làm sao có thể biết sự tồn tại của cung điện này, lại quen thuộc các bố

cục của cơ quan và trận pháp? Nói, ngươi rốt cuộc có bí mật gì?”

Hứa vương dứt lời, Hoa Thanh Nhi run lên, trong đầu suy nghĩ cách để ứng

đối, nhưng nàng chưa kịp nghĩ ra, thanh âm lãnh khốc của Hứa vương nổ

vang bên tai.

Lúc này, nàng có chút mờ mịt. Nghe

theo ý của hắn thì cho dù thành thật, cũng chỉ đổi lấy cái chết thoải

mái hơn thôi, như vậy thì có gì khác nhau đâu? Nhưng nếu không nói, như

vậy hắn có thể làm cho nàng sống không bằng chết! Trong mắt hiện lên sự

giãy dụa, bây giờ nàng không thể chết, tuyệt đối không thể chết được,

nàng còn muốn trở về báo thù.

Ánh mắt nàng chuyển

động vòng vo, quyết định mạo hiểm một lần. Vì thế, nàng mở miệng

nói:“Nguyệt thần tin tưởng ta, nói cho ta nghe bố cục của trận pháp. Đó

là bởi vì ta cùng phụ thân có tặng một phần đại lễ cho Nguyệt thần.”

Nói đến hai chữ đại lễ, trong mắt Hoa Thanh Nhi cũng lộ ra tia sáng khác thường.

Nghe đến đại lễ, ánh mắt của Hứa vương mở to. Trong lòng nghi ngờ, cái gì mà có thể khiến cho Nguyệt thần lập tức tin tưởng được chứ.

Hứa vương nhướng mày, giọng điệu hoãn lại một chút, hỏi:“Là cái gì?”

“Nó có thể giải vạn độc trong thiên hạ, là Bạch Cốt Chi Hoa trong truyền

thuyết.” Ánh mắt Hoa Thanh Nhi sáng ngời, giọng điệu tăng lên.

Vừa nghe tên, Hứa vương khẽ chấn động. Cái đó có thể làm gia tăng công lực

gấp chục lần, hơn nữa nghe nói cũng có công hiệu trường sinh bất tử. Khó trách Nguyệt thần lại tín nhiệm, lại đem bí mật của cung điện nói cho

nàng. Nếu so sánh với Bạch Cốt Chi Hoa, thì thật là không đáng kể. Hoa

kia làm cho vô số người theo đuổi. Chỉ cần lộ ra một tin tức, vậy thì sẽ đưa đến những tên tham lam đến tranh đoạt.

Giờ phút này Hứa vương dùng ánh mắt lợi hại nhìn Hoa Thanh Nhi, giống như muốn

nhìn thấu nàng, trong lòng cân nhắc sự tin cậy đối với lời nàng nói.

Cuối cùng, tuy cảm thấy lý do này hoang đường, nhưng vẫn có thể tin. Bởi vì Nguyệt thần trước đây cũng luôn tìm kiếm loài hoa này, nghe đồn là

muốn cứu một vị nam tử. Tuy rằng lời đồn không biết có thật không, nhưng có thể khẳng định là Nguyệt thần luôn luôn tìm kiếm nó, hơn nữa còn

không tiếc bất kì cái gì.

Mà Nguyệt Thần, mọi người

chỉ biết nàng là một nữ tử, nhưng không biết nàng bao nhiêu tuổi. Chỉ

biết là nàng thủ đoạn cao siêu, tâm tư tinh tế, mẫn cảm đa nghi. Cho nên nếu nàng nghi ngờ, sẽ không bao giờ tin tưởng. Cho nên, lời Hoa Thanh

Nhi nói, có thể tin.

Bạch Cốt Chi Hoa, quả thật là

đem đến sự khát vọng. Mà hắn, cũng khát vọng. Nếu hắn có quyền lực, như

vậy hắn cũng sẽ nghĩ cách tìm loài hoa đó, như vậy hắn sẽ thống trị cẩ

thế gian.

Hứa vương mang ánh mắt tối đen Hoa Thanh Nhi, muốn lợi dụng nàng để có đóa hoa kia. Nếu như vậy, tất cả sẽ trở thành sự thật.

Vì thế lúc Hoa Thanh Nhi không kịp phản ứng, hắn đột nhiên lấy tay bóp cằm Hoa Thanh Nhi, đưa một viên thuốc cho nàng. Nhìn nàng nuốt xuống, mới

buông lỏng tay ra.

Hoa Thanh Nhi mãnh liệt ho vài cái, lúc nàng đang ho, bên tai vang lên thanh âm lãnh khốc của Hứa vương.

“Thanh sứ giả, ta nghĩ ngươi chắc là biết loại thuốc này. Đây là tử cổ, một

khi ăn vào, sẽ bị người cho ngươi uống khống chế. Mà bây giờ ngươi lại

bị ta khống chế, nên nhiệm vụ của ngươi chính là quay về nghĩ cách lấy

lại cây hoa trong tay Nguyệt Thần. Ngươi không cần phản kháng ta, ngươi

sẽ phản kháng không được. Tử cổ chỉ có chủ nhân của nó mới khống chế

được, cho nên, ngươi sẽ không có cơ hội phản kháng. Tốt nhất ngươi

không nên có tâm tư khác, nếu không, ta sẽ cho ngươi sống không bằng

chết.”

Hoa Thanh Nhi chỉ cúi đầu, mang bộ dáng thuận theo, nhưng trong mắt lại ánh lên tia sáng. Tử cổ sao? Thật là khéo,

cái gì không chọn, lại chọn cái này? Mẫu thân nàng là cao thủ cổ độc, từ nhỏ mẫu thân đã thử nghiệm rất nhiều cổ trên người nàng, để nâng cao

thể chất và năng lực của nàng. Bởi vậy, nàng đều miễn dịch với tất cả

các loại cổ. Xem ra, nàng có thể nói là trời cũng đang giúp nàng.

Mà kế tiếp, rất nhiều chuyện đều hợp lòng người, Hứa vương đã biết thế lực của Lí Nghị ở Sở quốc từ Hoa Thanh Nhi. Hơn nữa an bài cho Hoa Thanh

Nhi một ít nhiệm vụ. Tuy rằng nàng không thích bị người khác sai khiến,

nhưng lúc này, nàng cũng vui vẻ chấp nhận.

Vài ngày

sau, Hứa vương nghỉ ngơi ở trong cung điện này, ngẫu nhiên đi ra ngoài

xem xét tình hình. Mà Hoa Thanh Nhi cũng vẫn ở đây. Kỳ thật thì cũng

không sao cả, trong lòng chỉ lo cho Lí Nghị bên ngoài. Tuy rằng trước

giờ nàng bị Lí Nghị lợi dụng, nhưng một khắc kia, Lí Nghị cho nàng cảm

giác được tình thương của cha.

Cho dù có hận,

nhưng tình thân máu mủ kia cũng không thể vứt bỏ. Lúc vào phòng, nàng

đang nằm trên mặt đất nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh, trái

tim vô cùng đau đớn. Nhất thời, hiểu được cái gì đó, trong mắt quanh

quẩn một cảm xúc không hiểu. Lí Nghị, thật sự đã đi rồi, để nàng một

mình ôm nỗi hận. Giờ phút này, nàng cảm thấy mình sống sót chỉ vì báo

thù, đưa từng người làm tổn thương Lí gia vào địa ngục.

Vài ngày sau, trong Yến kinh không còn bình tĩnh nữa, nơi nơi đều mang cảnh tượng loạn lạc. Sau vài ngày Hứa vương phủ nội loạn, tựa hồ lại tìm

được một người lãnh đạo mới. Dưới sự dẫn dắt của người lãnh đạo, mọi

người bắt đầu nhất trí với hau. Bởi vì bọn họ nhất trí cho rằng Hứa

vương mất tích là có liên quan đến thái tử Sở Thụy Phong. Cho nên, bây

giờ bọn họ ở trong tư thế sẵn sang khai chiến với thái tử. Vì bọn họ là

binh lính do Hứa vương một tay dẫn dắt, cho nên trong mắt họ Hứa vương

là lớn nhất. Dù Hoàng thượng, thái tử, trong mắt bọn họ không có một

tấc. Vì thế, bọn họ bắt đầu làm loạn cả Yến kinh.

Đầu tiên là ở quán trà, tửu lâu náo loạn, lấy chuyện này để phát tiết sự

bất mãn với Sở quốc. Đối với thái tử bất mãn. Bọn họ chạy đến quán rượu

đập đổ, hoặc là ăn cơm không trả tiền. Một khi có chưởng quầy đi lên

hỏi, bọn họ phẫn nộ nói:“Tiền cái gì? Thái tử điện hạ công nhiên mưu hại Hứa vương, bây giờ hắn lại ở trong phủ hưởng phúc. Chúng ta chỉ ăn một

bữa cơm mà thôi, sao phải trả tiền. Thái tử gây chuyện trước, không có

lương tâm như vậy. Nếu so với Thái tử, bọn ta không bằng hắn nữa là.”

Nghe bọn chúng nói xong, các chưởng quầy đều vô lực. Đây là chuyện gì chứ,

quả thực là không hiểu được, lại trút giận lên người bọn họ, vậy bọn họ

nên làm gì đây?

Vì thế nên dân chúng vô tội chỉ có

thể đến quan phủ cáo trạng. Lúc đầu, quan phủ đưa một ít người đi trấn

áp binh lính của Hứa vương. Nhưng sau đó, bọn họ phát hiện căn bản là vô dụng a. Binh mã của Hứa vương thật sự rất mạnh. Một chữ, hung! Sợ tới

mức quan phủ cũng không dám quản, không thể quản được, binh mã của Hứa

vương không biết được huấn luyện như thế nào, binh mã trong Yến kinh căn bản không phải là đối thủ.

Cuối cùng, các loại tấu

chương đều dâng lên trước mặt thái tử. Mọi người nhất trí cho rằng muốn

áp dụng cường lực trấn áp binh mã Hứa vương. Có rất nhiều đại thần đều

nói đây là thời cơ tốt, giết hết binh mã của Hứa vương. Như vậy dân

chúng có thể cảm kích thái tử, có lợi cho thái tử đăng cơ.

Mà thái tử Sở Thụy Phong nhìn tấu chương trên tay, trong mắt tinh quang

liên tục lóe lên. Cùng lúc, trong lòng cảm thấy hình như có cái gì không ổn. Nhưng lại cảm thấy phải bắt được cơ hội này. Lúc hỏi A Dạ, A Dạ chỉ thần bí nói một câu cứ thuận theo tự nhiên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Tài Khí Phi
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...