Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chúng ta, chúng ta là bằng hữu.”

Thanh âm nhẹ nhàng truyền đến, mang theo một tia phiêu miểu khí chất. Sở Hiên bất khả tư nghị mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt như ngọc của nàng

dưới ánh trăng mang thần thái lạnh lùng nhưng trong trẻo. Đôi mắt kia

trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh mắt cụp xuống, ánh mắt khẽ chớp. Vũ nhi

như vậy, hắn chưa bao giờ nhìn thấy, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà xa

xôi.

Vân Mộng Vũ chưa bao giờ nghĩ mình có thể nói ra như vậy, cho dù trong lòng không nghĩ thế, nhưng lý trí vẫn bắt nàng

phải nói. Nàng cụp mắt xuống, sợ hắn nhìn thấu ý tưởng trong lòng nàng.

Trong ánh mắt nàng cất giấu sự đau khổ tột cùng.

Nhìn bóng dáng đã khắc sâu vào lòng mình, Sở Hiên cảm thấy tâm thần chấn

động hoảng hốt. Cuối cùng cũng nói một câu:“Tốt, bằng hữu.”

Nghe Sở Hiên trả lời, lòng Vân Mộng Vũ đột nhiên đau xót, đau đến nỗi nàng

mất đi tri giác. Nàng đè ép lại, mới ngăn chặn nước mắt. Lúc này, toàn

thân Vân Mộng Vũ đã cứng ngắc, không dám động đậy, sợ sẽ để hắn thấy cảm xúc của nàng.

Sở Hiên nói xong, bi thương trong lòng không thể ngăn cản. Hắn sợ, thật sự sợ mình nhịn không được ôm nàng

lại, đem nàng thâm nhập vào xương tủy.

Sở Hiên mạnh

mẽ xoay người sang chỗ khác, hắn không thể nhìn nàng, liếc mắt một cái

cũng không thể, nếu không, sự cao ngạo của mình sẽ không duy trì được

lâu.

Cảm nhận hắn xoay người sang chỗ khác, nàng đưa

mắt nhìn bóng dáng hắn, chỉ cảm thấy lòng mình trống trơn. Chỉ cần quay

người lại, có lẽ bọn họ sẽ vĩnh viễn chia xa. Nhưng là, cho dù vĩnh

viễn, họ cũng phải bước đi.

Nhìn bóng dáng màu trắng thật sâu, nàng cũng dứt khoát rời đi.

Sự từ biệt này, không biết là kết thúc, hay là bắt đầu?

Sở Hiên cảm nhận hơi thở đã xa, trong mắt hắn là ngàn vạn tia đau xót. Đôi mắt kia càng thêm tối đen như mực, áp lực mà đau kịch liệt.

Hắn giương mắt, thất thần nhìn ngôi nhà trước mặt, thần sắc hắn mất mát mà

bi thương. Trong đầu lại xẹt qua sự tưởng tượng của hắn khi nàng thấy

ngôi nhà này. Nhưng không nghĩ tới lại là như vậy. Cứ lạnh lùng mà bỏ

qua.

Hắn mạnh mẽ nâng tay, tay tập hợp nội lực, ngón

tay hóa trảo, muốn đánh tới ngôi nhà đó. Chỉ là lúc ra tay, hắn vẫn thu

hồi lại. Hắn bỗng buông tay, chung quy là không hạ thủ được. Trong lòng

đau xót, một ngụm máu tươi phun ra. Nhìn chất lỏng đỏ tươi, hắn nhịn

không được cười ra tiếng.

“Vì sao, vì sao, vì sao,...”

Hắn nhìn trời cao quát lớn, hắn không cam lòng, toàn bộ muốn bùng nổ lúc này.

Mà Vân Mộng Vũ cũng không dám ở lâu, nàng cưỡi ngựa đến đây. Nàng vừa ra

rừng cây nhỏ, lập tức lên ngựa, chạy vào Yến kinh. Nàng không muốn ở

lại, không dám nhìn hắn, nàng sợ mình nhịn không được, sẽ làm thương tổn hắn.

Nàng sợ mình ở lại bên cạnh hắn, sẽ lại ảnh hưởng đến quyết định của hắn.

Như vậy, là tốt rồi, tốt rồi.

Trở lại Hiên vương phủ, nàng một mình ôm đầu gối ngồi dưới gốc cây, ngồi như vậy mà không nhúc nhích.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, khi nàng đứng lên, dĩ nhiên đã điều chỉnh lại

cảm xúc của mình, cũng đã đem tình cảm của mình cất giấu, cả đời trân

quý.

Lúc hoàng hôn, nàng cưỡi xe ngựa đi tới quận

chúa phủ. Khi xuống xe, nàng thấy tỷ tỷ A Mi đã đứng ngoài cửa. Nhìn

thần sắc của tỷ tỷ, Vân Mộng Vũ cảm thấy ấm áp.

Được

Hồng Mai giúp đỡ xuống xe ngựa, nàng nhìn tỷ tỷ, khóe miệng tươi cười,

lộ ra nụ cười đẹp đẽ. Sau đó, chạy đến cạnh tỷ tỷ, vô cùng thân thiết

kéo tay tỷ tỷ nói:“Tỷ tỷ, sao ngươi biết ta sẽ đến?”

A Mi nhìn thấy muội muội mang bộ dáng vui vẻ, nhưng trong mắt lại có một

cỗ bi thương. Nhưng nếu muội muội biểu hiện như thế, tất nhiên là không

muốn cho nàng biết, không muốn làm nàng lo lắng. Cho nên, nàng cũng

không nói thắng, nên làm bộ không biết, cũng mang bộ dáng vui vẻ, ôn nhu nói:“Không biết vì sao, hôm nay ta đặc biệt nhớ ngươi, cho nên cố ý ra

cửa chờ ngươi, nghĩ xem ngươi có thể đến hay không. Không nghĩ tới, ta

vừa ra, thật sự đã thấy Vũ nhi.”

Nghe tỷ tỷ nói, Vân

Mộng Vũ biết trong lòng tỷ tỷ không có ý như vậy. Chỉ là chút nữa phải

rời đi, nàng muốn cho tỷ tỷ nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng, không

muốn tỷ tỷ lo lắng.

“Tỷ tỷ, xem ra chúng ta có tâm linh tương thông.”

Vân Mộng Vũ nghịch ngợm nói, nói xong lại nhìn A Mi.

Nhìn muội muội cười sáng lạn, A Mi không nói gì, chỉ ôn nhu mang muội muội vào quận chúa phủ.

Khi vào quận chúa phủ, Vân Mộng Vũ nhìn thấy Hàn Băng đang ở trong. Hơn

nữa, thấy nàng vào, lại dùng thần sắc phức tạp nhìn nàng. Thấy vậy, Vân

Mộng Vũ biết, hắn đã đoán được ý đồ của nàng. Dù sao Đoạt Hồn Lâu cũng

không phải ngồi không, cho nên sẽ biết được tình hình của nàng. Nhìn

thần sắc lo lắng và khó hiểu trong mắt Hàn Băng, nàng nhất thời cảm thấy có chút bối rối, không dám đối diện. Nàng cảm giác hắn đã biết được

chuyện của mình, chỉ là nàng không nghĩ ra cách khác, cho nên cho dù ai

không hiểu rõ, nàng vẫn phải đi.

A Mi kéo Vân Mộng Vũ đi tới trước mặt Hàn Băng, Hàn Băng thu hồi thần sắc phức tạp, lại khôi phục sự lạnh lùng.

Ba người chốc lát đi đến một cái đình, bọn nha đầu mang lên một ít trà bánh liền lặng yên lui xuống.

Vân Mộng Vũ lẳng lặng phẩm trà, Hàn Băng lạnh lùng ngồi một bên, như không

có cảm giác gì. Nhưng trên người hắn phát ra hàn khí nhè nhẹ, vẫn có thể làm cho người ta cảm giác được hắn tồn tại.

Đột

nhiên nghĩ ra, Vân Mộng Vũ đột nhiên nhìn về phía Hàn Băng. Chỉ thấy,

hôm nay Hàn Băng vẫn là một thân hắc y, khuôn mặt phi thường lạnh lùng.

Tuy rằng hắn vẫn lạnh lùng như băng, nhưng nếu cẩn thận quan sát, vẫn là có thể phát hiện biểu tình của hắn đã có thay đổi, không máy móc lạnh

lùng nữa. Mà ngẫu nhiên khi nhìn tỷ tỷ lại toát ra sủng nịch, không còn

tia lạnh lùng nữa.

Nhìn thấy vậy, Vân Mộng Vũ cảm thấy tỷ tỷ nhất định sẽ hạnh phúc, thực hạnh phúc. Như vậy, nàng có thể yên tâm.

Nàng lại cúi đầu, muốn mở miệng nói với tỷ tỷ mình phải rời khỏi Sở quốc như thế nào?

Nhưng nàng chưa kịp mở miệng, A Mi đã nói trước.

“Vũ nhi, ngươi muốn rời khỏi Sở quốc?”

Thanh âm A Mi đột nhiên truyền đến, giọng điệu khẳng định.

Nhìn thần sắc lo lắng của tỷ tỷ, Vân Mộng Vũ nhất thời có chút nghẹn lời,

không biết nên nói gì cho tốt. Nàng không thể nói cho tỷ tỷ biết nàng

muốn đi Bắc quốc lấy nguyên liệu giải độc cho Sở Hiên. Nếu nàng nói, tỷ

tỷ tất nhiên cũng sẽ yêu cầu đi cùng. Nhưng lần này đi Bắc quốc, khẳng

định là phi thường hung hiểm. Tỷ tỷ là người thân của nàng, sao có thể

làm cho tỷ bị liên lụy.

“Đúng vậy, ta muốn rời Sở quốc.”

Vân Mộng Vũ nói xong, dừng lại nhìn tỷ tỷ, quả nhiên trong mắt tỷ tỷ hiện lên vẻ không đồng ý và lo lắng.

A Mi vừa nghe Vân Mộng Vũ nói, muốn mở miệng khuyên bảo hai câu, nhưng còn chưa mở miệng, đã bị Vân Mộng Vũ đánh gãy.

“Tỷ tỷ, ngươi không cần lo lắng cho ta. Ta rời khỏi Sở quốc cũng không phải là đi làm chuyện nguy hiểm, ta chỉ muốn giải sầu mà thôi.”

“Giải sầu? Vì sao lại giải sầu, ngươi và Sở Hiên đã xảy ra chuyện gì? Vũ nhi, không cần gạt tỷ tỷ.”

Thanh âm A Mi mang theo tia vội vàng, từ nhỏ nàng chính là cô nhi, thật vất

vả mới tìm được muội muội, sao có thể không đau lòng. Nàng thầm nghĩ

muốn muội muội bình an thì tốt rồi, nàng không cầu gì khác.

Nghe tỷ tỷ nói, trong lòng Vân Mộng Vũ run lên, muốn nói rõ với tỷ tỷ. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Chuyện này, nguy hiểm như vậy, nàng thầm nghĩ muốn hoàn thành một mình, không muốn tỷ tỷ bị thương tổn. Tỷ tỷ vất vả

lắm mới có tháng ngày hạnh phúc, nàng tuyệt đối không thể phá hư hạnh

phúc đó.

Vì thế, nàng ổn định tinh thần, ngẩng đầu

lên, ôn nhu nói:“Tỷ tỷ, ta nghĩ ngươi đã biết Sở Hiên có rất nhiều bí

mật. Mà hiện tại hắn vì cuộc sống hạnh phúc của chúng ta. Cho nên, hắn

muốn giải quyết chuyện của hắn nên cho ta đến nơi khác để sống, bởi vậy, ta thật sự không có việc gì. Mà ta như vậy là vì lo lắng cho Sở Hiên.

Tỷ tỷ yên tâm, Sở Hiên nói với ta, hắn nhất định sẽ không có việc gì. Dù sao hắn đã tính toán nhiều năm qua, tự nhiên sẽ có phần thắng.”

Kỳ thật Sở Hiên vì báo thù, quả thật đã tính toán rất nhiều năm. Nhưng Vân Mộng Vũ không biết, Sở Hiên từ đầu đã tính đến cái chết, hắn muốn cá

chết lưới rách. Chỉ là, từ sau khi gặp Vân Mộng Vũ, ý nghĩ này bị hắn

chôn thật sâu.

A Mi nghe muội muội nói xong, lại nhớ đến tin tức Hàn Băng tìm hiểu được. Nên cũng tin bảy tám phần, chỉ là vẫn có chút lo lắng.

Thấy tỷ tỷ như thế, nàng không thể không tìm chuyện khác phân tán lực chú ý.

“Gần đây biểu ca tiếp chỉ đi trấn thủ biên giới, nhưng biên giới có vẻ nguy

hiểm. Hơn nữa, biểu ca cũng đi lần đầu tiên, tỷ tỷ, nếu không ngươi và

Hàn Băng đi giúp hắn đi. Mà ngươi và Hàn Băng cũng có thể đi giải sầu,

nếu không cả ngày ở đây, cũng rất bí bách.”

Bởi vì

tin lời muội muội lúc nãy, cho nên lúc nghe chuyện của biểu ca, A Mi

liền có vẻ để bụng. Bởi vậy, A Mi thoáng tự hỏi một phen, sau đó cũng

đồng ý với Vân Mộng Vũ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...