Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ là sau khi thăng

đường, nàng biết thế nào là miệng quạ đen. Từ đó về sau, nàng không hy

vọng có ai tìm nàng đến xử lý mọi chuyện nữa, nàng tình nguyện mốc meo,

cũng không quản chuyện hay ho như vậy.

Vân Y truyền lệnh xong, nha dịch liền mang người kia vào.

Mới nhìn người đánh trống minh oan, Vân Y cảm thấy có chút quen mắt, chỉ là nhất thời không nghĩ ra. Vân Y chắc chắn mình đã gặp nàng, có thể là

thoáng nhìn qua, cho nên bây giờ gặp lại có chút quen quen.

Đó là một nữ tử tầm mười bảy mười tám tuổi, mặc quần áo nha hoàn, trên mặt mang theo thần sắc sợ hãi.

Nữ tử vừa đến, lập tức quỳ trên mặt đất.

“Tham kiến phủ Doãn đại nhân.”

Nhìn nàng như thế, trong lòng Vân Y có dự cảm xấu, cảm thấy hôm nay sẽ có

chuyện. Nhận thấy mình lo lắng, nàng chấn chỉnh sắc mặt, sau đó vỗ bàn,

lớn tiếng nói:“Dưới kia là ai, đánh trống làm gì?”

Tiếng vỗ bàn vang lên, thân thể nha hoàn kia run lên, sau đó khẩn trương

ngẩng đầu lên, cẩn thận nhìn Vân Y. Lại nhanh chóng cúi đầu, nói:“Khởi

bẩm đại nhân, nô tỳ là nha hoàn Hoa Sen bên cạnh Nhị phu nhân của Mộc

phủ. Hôm nay nô tỳ tới là có oan tình muốn báo.”

Nghe ba chữ nhị phu nhân này, ánh mắt Vân Y nheo lại, lạnh như băng.

Kim Tử, cùng nàng có liên quan, đây là oan gia ngõ hẹp!

Vân Y mang ánh mắt hưng phấn dị thường, sau đó chuyển sang lạnh lùng, bắn về phía nữ tử đang quỳ, lạnh như băng.

Làm cho nữ tử kia có cảm giác toàn thân lạnh lẽo, trong lòng sinh ra sợ hãi.

Hoa Sen chấn động trong lòng, người này là nam sủng từng được thiếu gia

mang về phủ, mới qua một tháng, mà đã có khí chất như vậy. Nàng hoảng

hốt, hắn giống chủ nhân, trong trẻo nhưng lạnh lùng lỗi lạc, khí chất

cao hoa, nghiêm nghị không thể xâm phạm.

Hoa Sen giấu thần sắc, che đi sự kinh ngạc trong mắt, lại khôi phục bộ dáng sợ hãi, khẩn trương cúi đầu, đợi Vân Y ra lệnh.

Nhìn thấy động tác của nha hoàn, trong mắt Vân Y hiện lên chút trầm tư. Nha

hoàn này không đơn giản, tuyệt đối không phải nha hoàn bình thường. Nàng biết võ công, hơn nữa khí chất trên người lúc sáng lúc tối, có thể xuất thân là sát thủ.

Người như vậy, là nha hoàn bên cạnh Kim Tử, trong mắt Vân Y hiện lên thần sắc lạnh băng. Vô luận như thế

nào, nàng sẽ không bỏ qua cho Kim Tử.

Mà lần này,

mình vừa nhận chức, nha hoàn bên cạnh Kim Tử lại đi kêu oan. Đây là Kim

Tử tự thiêu thân mình sao, hay là có mưu đồ khác.

Bất quá mặc kệ ra sao, Vân Y cũng không e ngại.

Nàng vừa cho nha hoàn kia nếm hơi thở lạnh băng, là vì nghĩ đây là nha hoàn

bên cạnh Kim Tử, cho Kim Tử một ít cảnh cáo. Mà bây giờ, nhìn cũng có vẻ có tác dụng.

Vì thế, Vân Y giấu đi thần sắc trong

mắt, bình tĩnh hỏi: “Quỳ xuống, có oan tình gì, tự khai báo, bản phủ sẽ

cho ngươi một công đạo.”

Hoa Sen nghe Vân Y nói, tựa

hồ sợ tới mức khẩn trương co rúm lại, sau đó mạnh mẽ ngẩng đầu lên,

trong ánh mắt mang theo sự sợ hãi có ít tơ máu.

Vân Y bị ánh mắt này dọa cho nhảy dựng, không kịp phản ứng gì, chợt nghe hoa sen tuôn ra một tin tức kinh thiên động địa.

“Khởi bẩm đại nhân, tỳ nữ cáo trạng đại thiếu gia Mộc Bách Nhiên độc hại nhị phu nhân Kim Tử.”

“Cái gì? Kim Tử kia bây giờ ra sao?”

Tin tức này làm cho Vân Y căng thẳng, vội hỏi tình hình của Kim Tử. Nàng

luôn nghĩ Kim Tử không có chuyện gì, mà nay Kim Tử lại có chút quyền

lực. Bởi vậy, nàng cảm thấy Kim Tử không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng mọi chuyện vượt qua suy tính của Vân Y.

“Khởi bẩm đại nhân, nhị phu nhân đã mất mạng.”

Cái gì?

Mất mạng!

Đây là có chuyện gì? Sao đột nhiên lại chết? Sao lại chết sớm như vậy. Nàng không phải muốn tìm mình báo thù sao, sao có thể chết được?

Hơn nữa, có liên quan đến Mộc Bách Nhiên!

Nàng khó mà tưởng tượng được, nam tử ôn nhu kia lại làm ra loại chuyện này,

hạ độc giết người. Hơn nữa, dù có làm, cũng sẽ không để người khác biết

được.

Chuyện này, khắp nơi lộ ra một cỗ quỷ dị, làm

cho Vân Y cảm thấy rất nhiều chuyện đã bắt đầu. Nàng chưa kịp bố trí,

người khác đã nhảy vào.

Vân Y có một loại dự cảm, từ

hôm nay ở Bắc quốc sẽ không sáng sủa. Nếu Kim Tử thật sự đã chết, như

vậy cục diện này bắt đầu phức tạp.

Lòng bàn tay Vân Y đã ra mồ hôi, nàng lạnh lùng nói:“Người đâu, lập tức đến Mộc phủ.”

Vân Y mang theo lượng lớn nha dịch, còn nha hoàn cũng đi theo bên cạnh Vân

Y. Mọi người nhanh chóng đến Mộc phủ, đi trên đường, trên mặt mọi người

đều mang thần sắc trầm trọng.

Tuy rằng Kim Tử là ác

nhân nhưng nếu nàng ta chết, tất nhiên sẽ khiến sóng to gió lớn. Nhiếp

chính vương Kim Dịch sẽ không bỏ qua chuyện này.

Vân Y luôn mang thần sắc lạnh lùng, trong lòng lại phức tạp, cũng hy vọng Kim Tử chết đi cũng tốt. Như vậy sẽ không bẩn tay nàng, nhưng về phương

diện khác lại muốn nàng không chết, hy vọng nàng không chết thoải mái

như vậy.

Đoàn người đã đến Mộc phủ, mà bên ngoài Mộc phủ đã có trọng binh gác.

Nhìn thấy vậy, Vân Y cũng đã biết. Đây là chuyện bình thường, nếu Kim Tử gặp chuyện không may, Nhiếp chính vương Kim Dịch chắc chắn sẽ đến, đội hình lớn như vậy đó cũng là chuyện bình thường.

Vân Y đi tới cửa, lập tức có quan quân ngăn lại.

“Nơi này đã được bao vây, cấm người không phận sự vào.”

Thanh âm lạnh như băng, tư thái cường ngạnh.

Nhưng Vân Y cũng không vì câu này là lui ra, mà là đứng thẳng. Thái độ đồng

dạng cường ngạnh nói:“Bản quan là quan tứ phẩm do đương kim bệ hạ tự

mình phong Bắc thành phủ Doãn, phụ trách các án mạng trong Bắc thành.

Bây giờ có người kích trống kêu oan, báo Mộc phủ nhị phu nhân bị sát

hại. Bản quan dẫn người đến tra án, ngươi muốn cản trở bản quan sao?”

Vân Y vừa dứt lời, quan quân kia lập tức mang vẻ mặt khinh miệt nói: “Chỉ

là quan tứ phẩm mà thôi, cũng dám ở đây giương oai, ngươi không muốn

sống nữa sao? Ngươi không biết đây là đâu sao, nơi này là Mộc gia, một

trong ngũ đại gia tộc của Bắc thành, bây giờ ở bên trong có Nhiếp chính

vương. Ngươi muốn làm gì, chỉ là quan tứ phẩm, lại dám ở đây to tiếng.

Ngươi không muốn sống nữa sao! Mau cút cho ta, bằng không, cẩn thận đại

gia không tha cho ngươi.”

Quan quân kia mang vẻ mặt khinh miệt, nhìn Vân Y như nhìn một con kiến.

Vân Y buồn bực, người này ngu vậy sao? Hơn nữa, khí thế của mình, sao lại

để người ta xem là con kiến. Thật là, hổ không phát uy, bọn họ nghĩ mình là mèo?

“Bản quan là tứ phẩm thì sao? Bản quan là

quan tứ phẩm do đương kim hoàng thượng ngự bút thân phong! Vị đại nhân

này nói như vậy, là đang coi rẻ đương kim hoàng thượng sao? Tại sao

ngươi ngang nhiên chống đối hoàng mệnh a? Hay là, ngươi muốn tạo phản?”

Vân Y mang vẻ mặt lạnh lùng, từng chữ vàng ngọc, lời nói chính nghĩa.

Quan quân kia nghĩ Vân Y sẽ ăn nói khép nép chịu thua, sau đó xám xịt rời đi.

Nhưng bây giờ là tình huống gì? Sao kết quả lại như vậy?

Mình không có bối cảnh, lại vô tình đắc tội Tân khoa trạng nguyên sao?

Quan quân kia vốn là muốn làm khó dễ Tân khoa trạng nguyên này, làm Nhiếp

chính vương vui vẻ. Không nghĩ, bây giờ lại bị người này gán tội tạo

phản.

Quan quân kia sắc mặt đỏ hồng, muốn phát tác,

lại không biết phát tác ra sao. Lập tức đứng đó không biết như thế nào

cho phải, hắn rất muốn một chưởng đánh chết Tân khoa trạng nguyên, nhưng lý trí nói cho hắn, bây giờ không phải lúc.

Vân Y

đứng bên cạnh, nói xong những lời này, dùng đôi mắt trong trẻo nhìn quan quân kia. Nhìn sắc mặt của hắn, ánh mắt Vân Y không chớp. Người này ỷ

thế hiếp người, không thể dễ dàng tha cho hắn.

“Lớn mật, ngươi dám mạo phạm Vân đại nhân, lui xuống lĩnh phạt.”

Khi quan quân kia cực kỳ phẫn nộ, trong lòng nghĩ cách đối phó Vân Y, sau lưng truyền đến một thanh âm nho nhã.

Nghe thanh âm như thế, Vân Y khẽ nhướng mày.

Mà quan quân kia sắc mặt lại trắng bệch lui xuống.

Nhìn cảnh tượng như vậy, trong lòng Vân Y nghi hoặc, Nhiếp chính vương thủ

đoạn rất tàn nhẫn sao? Làm hắn khẩn trương như thế. Đúng là, tri nhân

tri diện bất tri tâm a. Nhiếp chính vương này tuấn tú lịch sự, bộ dáng

nho nhã. Nhưng cũng rắp tâm hại người.

Chậc chậc, tốc độ này, làm cho Vân Y đối Kim Dịch lại có cái nhìn khác. Nhiếp chính

vương này không đơn giản a, năng lực rất lớn a.

Quan quân kia vừa đi, không gian lại thoáng đãng hơn.

Nháy mắt, Vân Y đối mặt với người cầm quyền chân chính ở Bắc quốc.

Lúc nhìn thấy Kim Dịch, trong đầu Vân Y nghĩ đến Kim Lãng cổ quái.

Hai cha con này tính tình thật khác nhau, thật khó nghĩ đó là cha con.

Nhưng hai người vẫn có điểm giống nhau, đều mang tâm tư khó dò, là người nguy hiểm đến cực điểm.

Tất nhiên, nàng thật sự không muốn tiếp xúc với họ.

Nhưng không có cách khác, nàng đã bị quấn vào, nhất định phải đối mặt với họ.

“Vân đại nhân, lời nói như châu ngọc, làm cho bổn vương bội phục sâu sắc.

Lần này muội muội của bổn vương bị hại, tin rằng dựa vào sự thông minh

của Vân đại nhân, nhất định có thể cho bổn vương câu trả lời thuyết

phục. Vân đại nhân, không làm cho bổn vương thất vọng chứ?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Tài Khí Phi
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...