Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Sunny Út

Beta: Sally

Nhìn thấy Vân Mộng Vũ bị Hắc y nhân mang đi, đứng ở phía sau Dạ vương Sở Dạ, khoé miệng Vương Tuyết Nhi mang theo nụ cười quỷ dị.

Vương Tuyết Nhi khóe miệng chưa cười hết, khóe mắt lại đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của Sở Minh An nhìn qua, ánh mắt kia nguy hiểm mà âm lãnh. Làm cho nàng trong lòng rùng mình một cái. Nhưng rất nhanh nàng liền khôi phục lại, trong lòng đối với Vân Mộng Vũ càng thêm chán ghét, phải diệt trừ nàng ta, thầm nghĩ muốn Ngũ Vương giải quyết nàng.

Nàng tự mình bồi dưỡng năm Tuyết vệ rất đáng tin cậy, tin tưởng nhất chính là giết một người tay trói gà không chặt như Vân Mộng Vũ nhất định là dễ dàng. Nghĩ như vậy, liền yên lòng.

Lại dùng ánh mắt bất mãn nhìn Sở Minh, Sở Minh An vừa thấy trong mắt Hạo Tuyết đầy bất mãn, nhưng ngay sau đó, trong mắt hắn lại biến thành một mảnh bình tĩnh, làm như chuyện gì cũng không có, tiếp tục ở trong đám người đang sợ hãi chờ chiến đấu chấm dứt.

Vương Tuyết Nhi đối diện lại mang vẻ mặt bình tĩnh, đem một góc ngọc bội lặng lẽ nhét vào trong áo, nếu cẩn thận quan sát, mơ hồ có thể nhìn thấy trên ngọc bội có một chữ Hạo.

Mà lúc này đang đánh nhau, Sở Hiên đột nhiên chấn động, hắn lập tức quay đầu nhìn về phía đài cao, chỉ nhìn thấy chiếc đàn cổ, không có gì khác. Nhất thời trong lòng căng thẳng, cảm giác lo lắng, bất an. (Sally: anh đã rơi vào lưới tình lúc nào ko hay)

Trong lòng có một dự cảm không tốt, dự cảm này khắc sâu, hắn có cảm giác khó thở.

Không nghĩ nhiều, lập tức nhúng chân, dùng khinh công, bay vút ra ngoài.

Vừa ra ngoài cung, hắn lập tức lấy ngọc tiêu, nhẹ nhàng thổi, âm thanh kỳ lạ truyền ra. Lập tức có vô số thân ảnh theo bốn phương tám hướng mà đến, tốc độ nhanh như gió lốc, có thể thấy được võ công rất cao.

Mỗi một Hắc y nhân tới lại quỳ rạp xuống đất, hiển nhiên đang chờ đợi Sở Hiên hạ mệnh lệnh.

Lúc này mặt Sở Hiên đã mang một chiếc khăn đen, thân mặc áo choàng màu đen, trên mặt bởi vì che lại nên không thấy được biểu tình, nhưng giờ phút này ánh mắt cũng không còn bình tĩnh nữa. Sở Hiên hiện tại, ánh mắt thâm trầm, đáy mắt nổi lên một trận gió lốc.

Chỉ chốc lát, xung quanh Sở Hiên đã quỳ đầy Hắc y nhân, hắn thoáng nhìn lướt qua, liền bắt đầu hạ lệnh.

“Các ngươi lập tức tìm tung tích Vân Mộng Vũ, một khi tìm được lập tức thông báo cho ta. Còn nữa, không tiếc gì tính mạng phải bảo vệ tốt cho nàng.”

Lệnh vừa hạ xuống, ngay sau đó, toàn bộ Hắc y nhân đã không thấy đâu, chỉ nghe thấy tiếng xé gió mà đi.

Sở Hiên đứng tại chỗ một lát, nhìn hoàng cung một cái, trong lòng cảm thấy một mảnh trống rỗng, chỉ có nhìn thấy nữ tử kia mới có cảm giác đầy đủ. Khóe miệng cong lên, hắn không khỏi cười khổ một tiếng. Hôm nay vì nàng, hắn không tiếc đối địch cùng thiên hạ đệ nhất sát thủ Đoạt hồn lâu.

Vốn tưởng rằng đã quá giới hạn. Không nghĩ tới ngay sau đó, hắn lại vì nàng, xuất động thế lực ở Yến kinh, cho dù sẽ bị trừng phạt nếu bị Bồng Lai đảo phát hiện.

Hắn lúc này thật sự không biết, hắn vì nàng có cần phải như thế này không. Trong lòng khẽ thở dài một tiếng, tiếp theo nháy mắt người đã biến mất.

Mà lúc này Vân Mộng Vũ bị Hắc y nhân mang đi sau đó lại dừng ở một viện nhỏ.

Ôm Vân Mộng Vũ ném xuống đất. Vân Mộng Vũ bị đột nhiên ném xuống đất, cả người rơi xuống, đau đến thấu xương. Nhưng hiện tại vì phải bảo hộ cái mạng của nàng, nàng chỉ có thể kiên nhẫn một chút. Nhỏ không chịu được sẽ phá hỏng việc lớn, nàng trong lòng tự an ủi mình, hy vọng đánh bại đau đớn trên thân thể.

“Giả ngủ đủ chưa? Muốn ta giúp ngươi tỉnh lại không?” Nàng đang an ủi mình lại nghe thấy âm thanh lãnh khốc truyền đến.

Vừa nghe thấy thanh âm này, nàng biết nàng không thể giả vờ được nữa, vội vàng lấy hai tay chống dậy, ngồi thẳng, ngẩng đầu nhìn bảy hắc y nhân đang bịt mặt.

Chỉ thấy trong đó sáu hắc y nhân mặc trang phục hắc y hoàn toàn giống nhau, mà người còn lại, ăn mặc rõ ràng có vẻ là chất liệu tốt, nhìn rất tinh tế.

Người ăn mặt xa hoa này cũng là người vừa nói.

Trong lòng Vân Mộng Vũ cũng không sợ hãi nhiều, bởi vì nàng muốn biết kết quả. Nàng muốn chính là bọn họ phát hiện nàng giả vờ. Hơn nữa nàng biết cho dù nàng đang hôn mê, nàng cũng không khả năng chạy thoát khỏi người võ công cao cường này.

Võ công cao cường, ngẫm lại, nàng rất buồn bực, lúc nào cũng gặp người có võ công cao cường đó. Mà mỗi một lần nàng gặp chuyện đều là vì nàng không biết võ công.

Võ công, võ công, nàng cũng muốn học, không thích bị người khác quản lí nữa.

Bất quá hiện tại mấu chốt là bảo vệ cái mạng, nhân tiện thu thập một ít tin tức, cuối cùng là giết đám người muốn chọc vào nàng.

Nàng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt ôn nhu, nhìn người xung quanh, môi anh đào khẽ mở. “Đại ca này nói cái gì, ta giả vờ khi nào? Bất quá, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là các vị đại ca mời ta tới làm gì?”

Nhìn phản ứng và lời nói của Vân Mộng Vũ, ánh mắt của thủ lĩnh Hắc y nhân sáng lên một cái, lại có điểm phân biệt không rõ ràng lắm. Đây thật là Vân Mộng Vũ, tuy rằng ban ngày cũng nghe bọn họ đồn đãi, nhưng cũng chỉ là tài hoa xuất chúng mà thôi.

Hiện tại là chuyện gì xảy ra, tình tình này sao lại thế này?

Trong lúc nhất thời hắn thế nhưng không phân biệt được nguyên nhân.

Nhìn thấy bộ dáng mơ hồ của hắn, Vân Mộng Vũ trong lòng cười lạnh, ta muốn thấy chính là biểu hiện như vậy của ngươi.

Khi hắn y nhân đang suy nghĩ, tay nàng như vô tình chạm vào khối ngọc bội đỏ tươi bên hông, mà mọi người cũng vẫn chưa để ý.

Sau đó đèn cũng được thắp lên, Hắc y nhân liền khôi phục thái độ bình thường, ánh mắt hiện lên đùa cợt nói: “Như thế nào, Vân tiểu thư cho rằng ta muốn mời ngươi đến làm gì sao? Vẫn là Vân tiểu thư nghĩ đúng. Vân tiểu thư chỉ cần nói ra, chúng ta nhất định sẽ tận lực giúp đỡ.” Hắc y nam tử nói xong, phút cuối cùng còn dùng ánh mắt mê đắm, nhìn Vân Mộng Vũ từ đầu đến chân.

Vân Mộng Vũ bị hắn nhìn đến ghê tởm, hắn không có óc sao? Không đúng, hắn có, chỉ là đầu hắn quá to mà thôi.

“Ngươi không sợ khi trở về sẽ bị chủ tử trách phạt sao?”

“Xử phạt, làm sao có thể? Chủ nhân nói, muốn chúng ta tra tấn người thảm hại, nàng làm sao có thể trách phạt chúng ta?”

Hết sức có khả năng!

Nghe đến đây, tay Vân Mộng Vũ giấu trong áo khẽ nắm chặt.

Mà trên mặt cũng là vẻ mặt hoảng sợ, ngữ khí khó có thể tin nói “Làm sao có thể, ta và nàng cũng từng là……” (Sally: chị cũng quá gian xảo rồi, bị bắt mà vẫn còn đóng kịch a)

Nói xong cũng không nói gì nữa, cả người nhẹ nhàng run run lên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...