Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Sunny Út

Beta: Sally

Vân Mộng Vũ vẻ mặt hoảng sợ, mang theo ngữ khí khó có thể tin nói “Làm sao có thể, ta và nàng cũng từng là……” Nói xong cũng không nói gì nữa, cả người nhẹ nhàng run run lên.

Tên thủ lĩnh hắc y nghe nói như thế, trong mắt hiện lên một tia trào phúng, khinh miệt nói “Từng là cái gì, chẳng lẽ ngươi còn cho rằng các ngươi từng là hảo tỷ muội, nàng nhớ tới tình cảm tỷ muội với ngươi, cho ngươi con đường sống, quả thực là ngu không ai bằng.”

Nghe nói như thế nàng đã lờ mờ đoán được là ai, chính là nữ nhân nhu nhược giả nhân giả nghĩa kia! (chính là Tuyết Nhi người hại chết Vũ tỷ chân chính a)

Hắc y nhân lại nói tiếp:“Làm sao vậy, không phản đối sao? Ta còn tưởng rằng ngươi có điều oan uổng, không nghĩ tới, ngươi lại giống như vậy. Lại giả vờ hôn mê, bất quá chuyện ngươi câu dẫn người khác lại là sự thật.”

“Phải không? Nhưng ngươi biết rõ ta đã từng giết người. Kỳ thật, lúc ngươi bắt ta thì ta vẫn còn tỉnh táo.”

Ngay từ đầu nghe nàng nói đã từng giết người, Hắc y nhân không để ở trong lòng, chỉ nghĩ đến là nàng ta đe doạ mình. Rồi sau đó nghe được Vân Mộng Vũ nói là từ lúc đầu đến giờ nàng vẫn luôn tỉnh táo, trên mặt lại lộ ra nụ cười châm chọc, hắn đối với năng lực của mình vẫn luôn tự tin như vậy.

“Tỉnh táo sao, ngươi tiếp tục nói đi. Vậy ngươi nói ta nghe xem, ngay từ đầu ngươi có thể giấu giếm ta, sau đó tại sao ta lại phát hiện được?”

Nghe câu hỏi này, nàng chỉ cười cười, sau đó hai mắt sáng như đuốc nhìn hắn.

“Đó là bởi vì ta cho rằng sẽ hỏi được tin tức của người sai khiến ngươi, ngươi quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của ta.” Nàng nói xong, mang vẻ mặt cợt nhả nhìn hắn.

Kỳ thật ngay từ đầu nàng nghĩ nên tiếp tục hôn mê, bất quá ngẫm lại thì lại cảm thấy không ổn, nếu bọn họ muốn nhanh chóng lấy đầu nàng, vậy thật là có oan cũng chưa nói a. Vẫn nên tỉnh lại mới có cảm giác an toàn, như vậy có thể cùng bọn họ thương lượng một phen.

Nếu nàng vẫn giả vờ hôn mê, bọn họ đừng mơ mà phát hiện, nàng bơi lội tốt như vậy, nín thở chỉ là chuyện nhỏ, kiên trì trong một thời gian vẫn là có thể.

Nghe xong lời của nàng, hắn nhớ tới lúc nói chuyện với nàng, nhất thời phát hiện đã vô tình tiết lộ thân phận của chủ nhân. Sắc mặt trắng nhợt, bất quá nháy mắt cũng là đổi lại âm ngoan.

“Ngươi đã biết việc không nên biết, vậy ta sẽ giết ngươi, miễn cho đêm dài lắm mộng. Chỉ có thể trách ngươi tự cho là thông minh.” Nói xong, lập tức rút đao muốn giải quyết Vân Mộng Vũ, đúng lúc hắn rút đao lại phát hiện toàn thân vô lực, nhất thời xụi lơ, người khác thấy thế cũng là muốn rút đao, nhưng đều là kết quả như vậy, toàn bộ đều xụi lơ.

Thủ lĩnh Hắc y nhân không thể tin ngẩng đầu nhìn Vân Mộng Vũ.

Vân Mộng Vũ, vừa rồi, hắn nghĩ nàng tự cho là thông minh hiện tại lại cho hắn một bất ngờ lớn như vậy.

Nàng dám hạ độc bọn hắn, mà bọn họ lại không hề phát hiện, điều này sao có thể.

Thân là Tuyết vệ, bọn họ có thể phân rõ trăm độc, chỉ cần có một ít mùi bay ra ngoài, hắn liền biết, nhưng hiện tại hắn lại không hề hay biết mình bị trúng độc, hắn không thể không nhìn nàng bằng cặp mắt khác xưa.

“Như thế nào, tò mò ta hạ độc với ngươi như thế nào sao?” Vân Mộng Vũ nhìn thấy vẻ mặt khó tin cùng bộ dáng của hắn lập tức mở miệng.

Bất quá Hắc y nhân không trả lời, nàng cũng không để ý, nàng vẫn rất tốt bụng giải thích nghi hoặc của bọn hắn.

“Đó là bởi vì ta hạ là vân thị nhuyễn cốt tán, độc này vô sắc vô vị, có thể làm cho người ta nháy mắt toàn thân vô lực. Thế nào cảm giác như thế nào?”

Này còn may mà ông ngoại của nàng, ham nghiên cứu những thứ cổ quái. Mà tên của loại độc này lại chính là tên của nàng.

Độc này được nàng chế tạo thành trạng thái sương khói, sau đó lại cho vào trong phượng hoàng huyết ngọc. Như vậy đến lúc đó chỉ cần chạm nhẹ vào cơ quan, lập tức loại khí vô sắc vô vị này sẽ bay ra, mà không bị phát giác.

Bởi vậy phượng hoàng huyết ngọc là bảo bối khi nàng xuât môn, có thể giải độc lại có khả năng phóng độc, quả nhiên là thứ tốt a.

Chuyện này sinh ra cũng là bởi vì sự kiện lần trước bị Sở Minh An bắt cóc khiến nàng phải chuẩn bị tốt. Không nghĩ tới quả nhiên vẫn rất có công dụng, thật đúng là may mắn a.

“Xem ra Vân tiểu thư và lời đồn ngoài kia thật sự khác nhau, thật sự làm cho tại hạ nhìn với cặp mắt khác xưa a.” Không biết là vô tình hay cố ý, Hắc y nhân kia lại đột nhiên nói như vậy.

Nghe câu đó, trong lòng nàng hiểu rõ, vẻ mặt lại mang theo sự đắc ý.

“Ngươi đúng là có mắt nhìn, chỉ là tin tưởng sai người mà thôi, thế nào, nếu không ngươi làm thuộc hạ của ta đi, ta cam đoan có thể mang đến vinh hoa phú quý cho ngươi.” Bày ra bộ dáng vênh váo đắc ý, Vân Mộng Vũ lại cố tình quên đi người đó là địch, bắt đầu dụ dỗ Hắc y nhân kia.

Mà thủ lĩnh hắc y trong lòng cười lạnh, trên mặt bày ra bộ dáng giãy dụa.

“Ngươi cho là như vậy là có thể thu phục ta sao? Như vậy ngươi cũng quá xem nhẹ ta. Còn có, ngươi cho rằng ngươi hứa hẹn đủ thứ thì có thể động vào ta sao?”

“Kỳ thật ngươi vẫn động tâm đó không phải sao? Ngươi muốn cái gì có thể đề xuất, Hộ quốc tướng quân phủ sau lưng ta, ngươi cảm thấy có chuyện gì là không làm được?”

“Vân tiểu thư nói quả thật làm cho tại hạ động tâm. Hộ quốc tướng quân phủ có thiếu tướng quân Mộc Phong trở về, nay thật là oai hùng. Như vậy có lẽ yêu cầu của tại hạ nói không chừng có thể thực hiện được……..” Hắc y nam tử làm như cảm thấy có lý, nhưng vẫn không nói ra yêu cầu, chỉ nói một nửa mà thôi.

“Vậy cuối cùng là ngươi có yêu cầu gì?” Nghe được nửa câu của Hắc y nhân, Vân Mộng Vũ cũng có chút nóng nảy, lại tiến lên từng bước.

Nhìn động tác không tự giác của nàng, trong mắt hắc y nam tử hiện lên một tia máu. Nữ nhân ngu xuẩn, hôm nay hắn sẽ cho nàng sống không bằng chết!

“Vân tiểu thư hãy đến gần một chút, dù sao đây cũng là việc bí mật.” Hắc y nhân kia bày ra bộ dáng khó xử nói với Vân Mộng Vũ.

“Có gì khó nói sao?” Vừa nghe lời nói của hắn y nam tử, Vân Mộng Vũ vui mừng quá đỗi, bước nhanh về phía hắn.

Đến gần, còn rất thân thiện ngồi xổm xuống cạnh hắc y nhân.

Nhìn một loạt động tác của nàng, trong mắt hắc y nam tử hiện lên tia trào phúng, ghé sát tai nàng dùng thanh âm mơ hồ nói: “Còn muốn dụ dỗ ta? Cũng không nhìn xem bản thân ngươi có trọng lượng gì không? Vân Mộng Vũ, ngươi thật sự là ngu xuẩn, ngươi không thể thông minh ra sao?” Hắn nói xong, quay đầu đi, nghĩ sắc mặt của nàng sẽ rất khó coi và tái nhợt.

Lại không nghĩ rằng nhìn thấy chỉ là sắc mặt lạnh nhạt, ánh mắt chuyển động, trong mắt cất giấu đầy cơ trí, làm sao có thể tự cao và lỗ mãng như lúc nãy.

Trong lòng hắn ngạc nhiên vô cùng, đang muốn động thủ, lại có cảm giác bất lực, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, rốt cuộc nói không nên lời.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Tài Khí Phi
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...