Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi nói chuyện với tỷ tỷ, nàng nghĩ sẽ nhanh chóng rời khỏi đây, nên đêm nay ở lại quận chúa phủ dùng cơm.

Hôm nay, Vân Mộng Vũ tự mình xuống bếp vì Hàn Băng cùng A Mi làm một bữa cơm phong phú.

A Mi nhìn trên thức ăn trên bàn, mắt khẽ ngấn nước, trong lòng tràn đầy

ấm áp. Đây là muội muội của nàng, là người có chung dòng máu. Trước kia

nàng khát vọng tình thân, muốn quan tâm đến thân nhân của nàng. Mà bây

giờ hạnh phúc lại đang ở gần, thế nhưng lại làm nàng cảm thấy có lỗi.

Tuy rằng muội muội phải rời đi, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tình cảm

của họ. Kỳ thật, nàng có cảm giác, mơ hồ biết Vũ nhi sẽ làm chuyện không như nàng nói. Nhưng nếu Vũ nhi không muốn nói, thì sợ nàng lo lắng. Nếu như vậy, như vậy nàng sẽ giả bộ không biết, cho Vũ nhi có thể an tâm đi làm chuyện nàng muốn làm. Mà chuyện của biểu ca Mộc Phong, nàng cũng có chút lo lắng. Nàng nghĩ đi giúp biểu ca trước, sau đó lại đi tìm Vũ

nhi.

Ba người ngồi xuống cùng nhau ăn cơm, trên bàn

cơm rất ấm áp. Hàn Băng tuy vẫn lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt có sự nhu hòa biểu hiện tâm tình tốt.

Vân Mộng Vũ ngậm thức

ăn trong miệng, không có cảm giác ngon, ngược lại nổi lên một tia cay

đắng. Trong lòng nghĩ đến Sở Hiên có sống tốt hay không?

Sở Hiên, người này đã trở thành người không thể thiếu trong lòng nàng.

Miệng ngậm thức ăn, nhưng tâm tư lại không có ở đây, lại nhớ đến Sở Hiên.

Nghĩ nghĩ, trong mắt có một tia ướt át. Nhưng nhanh chóng bị nàng che

dấu. Nàng cố gắng trấn định tiếp tục ăn cơm, ngẫu nhiên mỉm cười gắp rau cho tỷ tỷ. A Mi cũng thỉnh thoảng gắp rau cho Vân Mộng Vũ, trong mắt

chứa sự ấm áp nhu hòa, trên mặt cũng không còn biểu tình đạm mạc, lúc

này trên mặt là tràn đầy hạnh phúc, như gió xuân thổi vào lòng Vân Mộng

Vũ. Nhìn tỷ tỷ như vậy, Vân Mộng Vũ có chút khó chịu. Lúc này, nàng cảm

thấy mình làm cho tỷ tỷ quá ít. Mà tỷ tỷ muốn hạnh phúc cũng chỉ đơn

giản như vậy, nhưng do mình ích kỷ.

Đem thời

gian để đi nơi khác, chưa từng chú ý tỷ tỷ. Bây giờ nhớ đến, mới phát

hiện mình có chút quá đáng. Nàng lặng lẽ giương mắt nhìn tỷ tỷ, phát

hiện lúc này, Hàn Băng đang gắp rau cho tỷ tỷ, mà tỷ tỷ lại vui vẻ ăn.

Nhìn cảnh tượng này, Vân Mộng Vũ cũng bình tĩnh lại. Nàng chung quy

không có khả năng ở một chỗ cùng tỷ tỷ. Người ở cùng tỷ tỷ cả đời là Hàn Băng. Tuy rằng hàn băng rất lạnh lùng nhưng khi ở cạnh tỷ tỷ thì sẽ lộ

ra ánh mắt nhu hòa, sủng nịch.

Vân Mộng Vũ buông chiếc đũa, giơ ly rượu lên, nhìn Hàn Băng nói:“Hàn Băng, ly rượu này ta kính ngươi.”

Hàn Băng kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có một tia mờ mịt, trong

lúc nhất thời không hiểu được vì sao Vân Mộng Vũ đột nhiên kính rượu

hắn. Nhưng khi hắn thấy rõ thần sắc trong mắt nàng, tựa hồ đã hiểu được. Hàn Băng nhìn quanh, nhìn Vân Mộng Vũ và A Mi. Nhìn đến A Mi, ánh mắt

hắn ôn nhu, khóe miệng mỉm cười. Hắn đưa mắt nhìn Vân Mộng Vũ, trong ánh mắt có tia kiên định. Vân Mộng Vũ hiểu được ý tứ của hắn. Tỷ tỷ có Hàn

Băng bên cạnh, nàng thực yên tâm. Hai người không nói gì cầm rượu trong

tay uống cạn, lại nhìn nhau rồi hiểu rõ.

Bữa cơm tối nay, ba người dùng thật sự khoái trá, trên bàn cơm truyền đến thanh âm

nói chuyện của Vân Mộng Vũ cùng A Mi, Hàn Băng lại thủy chung yên lặng

ngồi bên cạnh dùng cơm, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho A Mi, mang bộ dáng

là một phu quân tốt. Một bữa cơm thật ấm áp, nhưng ẩn sâu trong đó lại

mang cảm giác sầu não.

A Mi biết đây là bữa cơm ly biệt, nhưng nàng vẫn làm bộ như rất khoái trá.

Vân Mộng Vũ cũng biết có thể đây là lần cuối cùng, nhưng nàng không muốn

làm cho tỷ tỷ lo lắng, muốn nhìn bộ dáng hạnh phúc của tỷ tỷ.

Hàn Băng tựa hồ biết ý đồ Vân Mộng Vũ, nhưng hắn không nói gì, chỉ mang ánh mắt hàm chứa lo lắng nhìn Vân Mộng Vũ.

Buổi tối, Vân Mộng Vũ cùng A Mi đi ngủ.

Hai người không ngủ được, mà thỉnh thoảng nói chuyện. Nói chuyện trên trời

dưới đất. A Mi hỏi sở thích của Vân Mộng Vũ. Vân Mộng Vũ hỏi chuyện của A Mi cùng Hàn Băng…….

Một lúc sau, hai người từ từ đi vào giấc ngủ.

Lúc nửa đêm, Vân Mộng Vũ chậm rãi mở mắt, trong mắt thanh tỉnh vô cùng,

không có nửa phần buồn ngủ. Nàng lặng lẽ điểm huyệt ngủ của A Mi, làm

cho A Mi lâm vào trong mộng. Trong phòng tối đen, ánh mắt trong trẻo của Vân Mộng Vũ, lẳng lặng nhìn bộ dáng của A Mi. Vân Mộng Vũ nhìn A Mi

giống mình như đúc, trong mắt đều là sự ấm áp.

Tỷ tỷ, ngươi nhất định sẽ hạnh phúc.

Vân Mộng Vũ yên lặng nói xong, sau đó đứng dậy, khi đến cửa, tạm dừng một

chút, không chút do dự rời khỏi gian phòng này. Lại nhìn thấy Hàn Băng

đang đứng ở trong viện.

Cảm giác Vân Mộng Vũ đã đến, Hàn Băng nhẹ nhàng nhìn nàng, đứng bên cạnh Vân Mộng Vũ. Hắn vẫn lạnh

lùng như cũ, ở dưới ánh trăng, lại mang theo một tia lạnh như băng.

Nhưng trong mắt lại mang thần sắc phức tạp.

Hàn băng nhìn Vân Mộng Vũ, cuối cùng chỉ nói bốn chữ.

“Yên tâm, cẩn thận.”

Bốn chữ cũng nói ra vô số ý tứ.

Hắn cho nàng yên tâm rời đi, tỷ tỷ có hắn chiếu cố, nàng có thể yên tâm làm chuyện mình muốn.

Hắn nhắc nàng cẩn thận, hắn hẳn là cảm giác được mình đang làm chuyện nguy hiểm.

Hàn băng, tỷ phu của nàng, giờ phút này cũng là thân nhân của nàng.

Vân Mộng Vũ đột nhiên nở nụ cười sáng lạn, thân thiết nói: “Tỷ phu, cảm ơn ngươi.”

Đây là lần đầu tiên Vân Mộng Vũ gọi Hàn Băng là tỷ phu, giờ phút này lại

cảm thấy thân thiết, tự nhiên. Nàng rất cảm động, cảm động vì bên cạnh

tỷ tỷ có Hàn Băng.

Nhìn Vân Mộng Vũ tươi cười và

nghe được lời của nàng, Hàn Băng vẫn lạnh lùng như cũ. Hắn không trả lời nàng, mà lẳng lặng nhìn Vân Mộng Vũ nói xong, chậm rãi đứng lên mà đi.

Trong lòng có một loại cảm giác, ngày gặp lại, nàng sẽ làm cho người ta kinh diễm.

Vân Mộng Vũ rời khỏi quận chúa phủ, sau đó một mình đi đến ngã tư đường.

Tại đây đêm mùa thu, một nữ tử cô đơn đi trên đường, có một cảm giác thê lương.

Vân Mộng Vũ không biết vì sao mình muốn đi

dạo ở đây, trong lòng chỉ cảm thấy có cảm xúc không thể phát ra, chỉ có

mượn ban đêm tĩnh lặng để áp chế cảm xúc.

Nàng đi

thật lâu, lúc gần bình minh, nàng đột nhiên vận khởi khinh công, nhẹ

nhàng nhảy lên nóc nhà bên cạnh, sau đó một đường lướt qua, nhanh chóng

lao đến một chỗ.

Khi bóng dáng nàng biến mất, ngã tư đường chậm rãi đi ra một người.

Một thân áo trắng, Sở Hiên chậm rãi bước ra. Khuôn mặt tinh xảo mang theo

tia mệt mỏi. Hắn lẳng lặng đứng đó nhìn ngã tư đường, ánh mắt yếu ớt.

Vân Mộng Vũ một đường đi tới Hộ quốc tướng quân phủ, trong đầu lập tức hiện lên ánh mắt ôn nhu của bà ngoại, và hình ảnh vỗ về tóc nàng từ ái.

Bà ngoại, ngươi ở thế giới kia, vậy là tốt rồi.

Trong mắt ướt át, thần sắc đau thương, nhìn qua cửa, tựa hồ có thể nhìn thấy

bà ngoại đang đứng chờ nàng. Nhìn khuôn mặt ấm áp của bà ngoại, Vân Mộng Vũ giống như bị mê hoặc, từng bước một đi đến trước cửa, tay chạm vào

cửa lạnh như băng, mới phát hiện mình đã bị ảo giác.

Che đi sự lưu luyến trong mắt, điều chỉnh tốt cảm xúc, Vân Mộng Vũ tránh ám vệ và thị vệ trong phủ, lặng lẽ đi tới trước cửa phòng Mộc Phong.

Đứng ở ngoài phòng, lẳng lặng đứng một hồi, sau đó lặng lẽ nhét một phong thơ, lại yên lặng rời khỏi.

Một mình lẳng lặng trở về Hiên vương phủ, nhìn cảnh tượng quen thuộc, trong mắt có sự lưu luyến cùng bi thương.

Lúc bình minh, phòng của vương phi trong Hiên vương phủ dấy lên một ngọn

lửa. Đến khi thị vệ cứu hỏa, phòng đã bị thiêu đốt thành tro tàn.

Mà hôm đó Hiên vương gia cũng vừa hồi phủ. Đồn đãi Hiên vương không nói

một câu đứng ở nơi đó nhìn, không được kẻ nào dám tới gần, một mình đứng một đêm. Ngày thứ hai, người trong phủ mới phát hiện không thấy Hiên

vương gia.

Từ nay về sau, trong thiên hạ truyền lưu một câu chuyện.

Hiên vương phi và hai tỳ nữ bên cạnh ở trong phủ bất hạnh chết trong ngọn

lửa, mà Hiên vương gia nhìn thấy ái thê chết thảm, chịu không nổi đả

kích, cuối cùng phát điên, không biết kết cuộc ra sao.

Cũng có người nói, sau khi Hiên vương phi chết, Hiên vương gia yêu thê tử, cuối cùng cũng chết theo.

Người trong thiên hạ, mọi thuyết xôn xao. Trong lúc nhất thời vô số người thở dài cho đôi vợ chồng này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...