Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe Mộc Văn nói, ông lão nhất thời sửng sốt.

“Xú tiểu tử, ngươi không nghĩ cho ta sao? Ta đã lớn tuổi, sắp xuống mồ, nếu không phải sợ ngươi sống cô độc cả quãng đời còn lại như ta, sao ta lại đến đây chứ? Ngươi bắt tỷ muội người ta, ngươi phải biết rằng sau lưng

người ta là bối cảnh lớn. Sau lưng đôi song thai kia lại có hai đại thế

lực là Bích Thủy sơn trang và Thiên Binh các bảo vệ, hôm nay nếu ta

không giúp ngươi, hai bọn họ sẽ dễ dàng đi sao? Vân Y kia rất xem trọng

đôi tỷ muội này, nếu không phải có ta, bọn họ có thể dễ dàng tin chuyện

ngươi bịa ra sao, tất nhiên sẽ mang người đi. Lão gia ta tuổi đã lớn, mà còn phải quan tâm đến ngươi. Nhưng ngươi lại có thái độ này. Ai, ta quá phí công sức rồi.” Nói xong, Cầm ca giả bộ ôm ngực làm bộ dáng đau đớn.

Nhìn hắn như thế, Mộc Văn nhướng mắt lên, bất đắc dĩ nói:“Được rồi, ta phục ngươi rồi.”

Tuy là bất đắc dĩ nhưng không thể không thừa nhận nếu hôm nay không có hắn, vậy mình sẽ không giữ được nha đầu kia.

Mà hắn càng không nghĩ tới Vân Y lại là nữ tử, là Hiên vương phi Vân Mộng

Vũ lẫy lừng của Sở quốc. Mà kì lạ là Vân Y vào Bắc quốc có ý gì? Thật

khó mà biết mục đích của nàng, trong lòng lại cảm thấy nàng sẽ không làm chuyện xấu, nhưng đối với ý đồ của nàng cũng có chút lo lắng.

Nhìn ra tâm tử của hắn, thanh âm thản nhiên của Cầm ca truyền đến, mang theo ý tứ xa xưa, làm Mộc Văn có cảm giác Thiên Cơ không thể tiết lộ.

“Chuyện của nàng ngươi không nên phá hư, đúng lúc thì giúp nàng một tay. Mạng

của nàng là do trời định, làm việc gì cũng có tính toán.”

Có thể làm sư phó nói ra lời này, xem ra Vân Y quả nhiên không phải người

bình thường. Khó trách khi hắn thấy nàng, cảm thấy khí chất khác người.

Kỳ thật, cho dù sư phó không nói, hắn cũng sẽ giúp nàng. Chỉ cần nàng

không làm chuyện thương tổn Bắc quốc, những chuyện khác, hắn sẽ giúp

nàng.

Nhưng, nếu sư phó đã mở miệng, hắn sẽ càng hết sức.

“Vâng, sư phó.”

Sau khi Vân Y cùng Tư Cảnh Hiên trở lại Bích Thủy sơn trang, hai người cũng không nói gì. Hai người đều trở về phòng mình, không nói câu nào.

Hôm sau, Vân Y đem chuyện Lục Bình nói cho Hồng Mai, Hồng Mai cũng nhịn

không được vui mừng mà khóc, trên mặt cũng đã nở nụ cười.

Hai người vui vẻ dùng cơm trưa, chỉ chốc lát Tư Cảnh Hiên phái người đưa

đến một quyển sách. Trên sách có ghi rõ tin tức của quan lại trọng yếu ở Bắc quốc.

Khi vào Bắc quốc, Vân Y cũng nhờ lực lượng Thiên Binh các điều tra về tin tức các quan viên ở Bắc quốc. Tuy rằng

cũng có thành quả. Nhưng không thể so với thế lực của Bích Thủy sơn

trang, Bích Thủy sơn trang là thế lực đứng nhất trong ba thế lực, tổng

bộ này lại ở Bắc quốc. Bởi vậy, Bích Thủy sơn trang đưa tài liệu đó ra

làm Vân Y nể phục.

Có tư liệu này, chuyện Vân Y làm, có thể nói càng giúp sức cho nàng.

Hôm nay, khí trời trong sáng, Vân Y mặc một thân nguyệt sắc sắc nam trang, một mình đi trên đường ở Bắc quốc.

Nhìn người qua lại, khóe miệng Vân Y gợi nên một độ cong ấm áp. Trong lòng

nghĩ cuộc sống như vậy thật tốt, hưởng thụ hương vị nhân sinh tốt đẹp.

Mà không cần đối mặt nhiều âm mưu tranh đấu. Cả ngày đối mặt với nhiều

vấn đề như vậy, Vân Y đôi khi cũng thấy mệt mỏi, nhưng sau đó, vẫn phải

tiếp tục cố gắng.

Nếu có một ngày, mọi chuyện đã xong, nàng có thể có cuộc sống an bình như vậy không.

Bất giác đã đi được một đoạn, trong lòng không khỏi tự giễu một phen. Hiện

tại nhiệm vụ cấp bách là sớm hoàn thành mục tiêu của mình, không nên

nghĩ nhiều. Khi nào mà mình trở nên như vậy chứ.

Giấu đi thần sắc không nên có, lại khôi phục thần sắc thường ngày. Vân Y cất bước đi vào Duyệt Cầm hiên.

Duyệt Cầm hiên, bên trong là nơi trao đổi về đàn.

Duyệt Cầm hiên này được Cầm ca tạo thành, khi Bắc quốc chưa thành lập, Duyệt Cầm hiên đã tồn tại.

Mà hôm nay nàng đến chỉ có một mục đích, thiếu niên áo xanh.

Nghe đồn, mười lăm hàng thán, trong Duyệt Cầm hiên sẽ được một người biểu diễn lại tiếng đàn réo rắc gào thét.

Tiếng đàn lượn lờ, làm cho vô số người ghé lại xem.

Mà hôm nay, lại là mười lăm.

Mười lăm, cuộc thi khoa cử tháng sau sẽ bắt đầu.

Lúc Vân Y đi tới, đã thấy rất nhiều người xếp hàng. Vì thế, Vân Y cũng nhập hàng.

Vừa xếp hàng, vừa nghĩ chuyện của Mộc phủ. Khó có thể tưởng tượng, nếu mấy

ngày trước nàng thoát ra được, cũng sẽ bị người khác chặn lại.

Nhưng hôm nay, nàng lại nghênh ngang tiêu sái trên đường.

Lại nói, thật đúng là cảm tạ người ốm yếu kia. Nghe nói mấy hôm trước hắn

bị đâm, bị trọng thương, hơn nữa ba lão gia của Mộc phủ đã trở lại. Ba

bọn họ trở về, lại giấu nhẹm chuyện này đi.

Quả

nhiên, bọn họ lập tức chấn chỉnh Mộc phủ. Không chấn chỉnh không được,

đầu tiên là Mộc Vũ trúng độc, sau đó quý phủ hai lần gặp thích khách,

hơn nữa quý phủ cũng có nhiều người bị thương. Mộc Vũ vì Vân Y rời đi,

bệnh tình cũng đã tốt hớn. Nhưng đôi tay của Kim Tử bị hủy, Nhiếp chính

vương tự mình đến xem, hơn nữa không biết nói gì với Kim Tử, Kim Tử lập

tức thành thật. Nhiếp chính vương đi rồi, Kim Tử lập tức huỷ bỏ lệnh

truy sát Vân Y.

Sau đó, Mộc phủ tạm thời yên tĩnh lại. Mà tất cả chuyện này là do Mộc Văn đột nhiên gặp chuyện bắt đầu,

xem ra người ốm yếu đó cũng có tác dụng, sau này nếu có cơ hội, xem

người kia xem có phải là cố ý giúp nàng hay không.

Bất quá ý nghĩ này, Vân Y chỉ để trong lòng, nàng cũng không chắc Mộc Văn có bản lĩnh này.

Lúc Vân Y thất thần, đã đến phiên nàng.

“Tính danh?”

“Vân Y.”

Nghe cái tên, người phụ trách đăng ký dừng lại một chút.

“Tham gia cấp bậc?”

“Thất cấp.”

Nghe cấp bậc, người phụ trách đăng ký kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Tuy rằng kinh ngạc, nhưng vẫn đăng ký, sau đó cho người dẫn Vân Y đến tầng sáu.

Vân Y tiêu sái đi lên, nhưng toàn bộ người sau lưng hóa đá. Ngay sau đó lại cúi đầu bàn tán cùng tiếng cười nhạo.

“Trời ạ, vừa rồi ta nghe được cái gì, hắn là nói thất cấp sao?”

“Đúng vậy, không sai, hắn nói chính là thất cấp. Đã lâu rồi, lại có người muốn khiêu chiến thất cấp.”

“Ta thấy tuổi của hắn, thật sự có bản lĩnh lớn sao? Hay chỉ là tâng bốc lên thôi.”

“Hắn chỉ mơ tưởng thôi, cũng phải xem hắn có bản lĩnh này không a? Hắn nên ở nhà đọc sách thì hơn, lại chạy đến đây, hắn nghĩ hắn là ai vậy a?”

“Phỏng chừng người ta nghĩ mình có thể trở thành Cầm ca.”

Người này nói xong, mọi người đều cười nhạo lên.

Vân Y đang lên lầu, bên tai truyền đến tiếng cười nhạo của mọi người, nàng chỉ cười cười, không nói gì.

Duyệt Cầm Hiên là do Cầm ca sáng lập, sau khi Bắc quốc thành lập, được đưa

cho Bắc quốc. Mà vài năm sau, lại càng hoàn thiện Duyệt Cầm Hiên này.

Nơi này có thể xem như là kỳ tích, bởi vì nó có tám tầng, ở thời kì này mà

có như vậy thì đã quá đủ. Ngay cả Vân Y nhìn thấy vậy, cũng rất kinh

ngạc, thật sự là làm người ta ngoài ý muốn. Tại cổ đại lạc hậu này, lại

có thể xây cao như vậy, quả thực là kỳ tích.

Mà Duyệt Cầm hiên này mười lăm hàng tháng đều tổ chức hội trao đổi, để người

thích đánh đàn tụ họp lại tán gẫu một phen. Mà trước cuộc thi khoa cử,

lại càng có lợi.

Nói đến đây, Vân Y không thể không bội phục Bắc quốc, bực tư tưởng này quả là sáng tạo, quả thực giống ở hiện đại đến tám phần.

Nếu không phải Bắc quốc được thành lập sớm, căn cơ còn nông cạn, bởi vậy

lục quốc khác rất chướng mắt Bắc quốc, cho rằng Bắc quốc là nhà giàu mới nổi. Nhưng, Vân Y lại không cho là như vậy, nàng biết Bắc quốc không

tầm thường, một thời gian sau, nhất định sẽ kinh diễm lục quốc.

Cuộc thi này là đem cấp bậc đàn chia thành bảy cấp, mỗi người đều có thể thử khiêu chiến, mỗi một cấp bậc đều tính thêm điểm vào cuộc thi của tháng

sau. Nguyệt Cầm hiên tám tầng, một tầng một cấp bậc, tầng thứ tám lại

rất thần bí, nghe đồn chỉ cần qua bảy cấp là có thể gặp người thần bí

trên tầng tám, mà người này sẽ đáp ứng ngươi một điều kiện.

Vân Y nâng mắt nhìn về phía tầng thứ tám, trong mắt hiện lên tia cứng rắn.

Chậm rãi lên đến tầng thứ bảy, mà người kia cũng đã lui xuống.

Vân Y nhìn cánh cửa trước mắt, nàng đi đến phía trước chậm rãi đẩy cửa ra,

thấy bên trong không có một bóng người, chỉ có một con chim đang đứng

trên bàn.

Nhìn thấy một màn quỷ dị này, Vân Y có cảm giác hỗn độn.

Đây là tình huống gì, giám khảo đâu? Không phải mỗi tầng đều có một giám

khảo sao? Vì sao tầng này lại không có, chỉ có một con chim.

Con chim kia lại không sợ người lạ, lúc này đang dùng một đôi mắt đen nhìn Vân Y.

Con chim này có màu lúc, làm cho người có cảm giác có linh khí. Vân Y nhìn

con chim này, cảm thấy rất là thú vị, nàng nhịn không được đưa tay sờ

nó.

Nhưng khi tay Vân Y gần chạm đến nó, nó lại mở miệng muốn cắn Vân Y.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...