Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Sunny Út

Vân Y cùng Hồng Mai, Lục Bình bị đưa đến đại sảnh. Lúc này trong đại sảnh, nữ tử diễm lệ, tuổi trung niên đang ngồi phía trên.

Nhị lão gia Mộc Chi Nghị làm việc ở xa, bởi vậy chuyện ở Mẫu Đơn Viện là do Kim Tử chủ trì. Kỳ thật, cho dù nhị lão gia ở đây, chủ sự cũng vẫn là

Kim Tử.

Vân Y cụp mắt, yên lặng đứng phía sau thị vệ.

Thị vệ vào đại sảnh, mang bộ dáng phục tùng khom người đi về trước, sau đó

bẩm báo:“Khởi bẩm phu nhân, ba huynh muội Vân Y đã đưa đến.”

Kim Tử không nói gì, chỉ cúi đầu mân mê móng tay. Cho dù là cúi đầu, Vân Y có thể nhìn ra tia bạo ngược trên người nữ tử đó.

Người này cực kì tàn nhẫn!

Một bà lão bên cạnh Kim Tử bảo thị vệ lui xuống. Lúc ra ngoài, lại đóng cửa lại. Tiếng đóng cửa kia, Vân Y cảm thấy trong lòng cũng chấn động.

Vân Y lặng lẽ nhắm mắt, khi mở mắt, đã rõ ràng là một mảnh.

Kim Tử này, hơi thở trên người âm trầm. Xem ra có nhiều mạng người trên tay nàng, thiếu chút nữa ảnh hưởng ý chí của nàng. May mắn, nàng là người

kiên cường. Nếu không, hôm nay sẽ chết ở đây. Vân Y nhìn Hồng Mai và Lục Bình, phát hiện mặt các nàng đều khẩn trương.

Vân Y

lúc này mới phát hiện mình đã xem nhẹ Kim Tử, trước kia chỉ nghĩ nàng là một thiên kim điêu ngoa ương bướng. Bởi vì thân phận cao, cho nên làm

việc rất bá đạo. Nhưng lúc này nàng mới phát hiện, Kim Tử không đơn giản như vậy.

Như vậy, nàng rốt cuộc là nhân vật như thế nào?

Đột nhiên, toàn thân Vân Y cứng ngắc. Kim Tử bình thường tuy rằng làm việc

có vẻ tàn nhẫn, nhưng cho tới bây giờ cũng không nghe nói qua nàng ta có sát khí mạnh như vậy. Như vậy, hôm nay nàng sẽ biểu hiện ra bộ mặt thật cho ba bọn họ thấy. Có thể nói, hôm nay hơi thở trên người nàng không

che lấp. Nàng làm như thế, có phải hôm nay ba bọn họ không có cơ hội

bước ra ngoài.

Vân Y cả kinh, nàng xem nhẹ cái gì?

Sao lại lệch ra khỏi quỹ đạo tính toán của nàng? Nàng nhanh chóng nghĩ

lại chuyện xảy ra, cũng không phát hiện gì cả. Chiều hôm nay, nàng lặng

lẽ ra tay với Mộc Vũ, điểm vài huyệt trên người hắn. Có thể nói chờ đến

lúc, hắn vừa động dục niệm, phía dưới sẽ đau nhức vô cùng. Từ nay về

sau, Mộc Vũ sẽ trở thành người không thể chịu mỹ nữ kích thích. Hơn nữa

loại thủ pháp này, nàng tự tin không ai giải được. Trừ phi là Xuất Trần, dù sao ngay cả nàng cũng chỉ biết hạ, mà không biết giải.

Mà nàng trước đó cũng hỏi thăm được Mộc Vũ tham dự yến hội vào buổi tối.

Như vậy trên yến hội, Mộc Vũ sẽ tiếp xúc với nhiều người, hơn nữa cũng

sẽ uống rượu. Như vậy đợi lúc hắn vào phòng, sẽ lập tức phát tác.

Mà nàng làm vậy, chỉ là đoán chắc chuyện này sẽ không liên lụy đến mình.

Bởi vì này loại bệnh một khi tìm đến đại phu bắt mạch, chỉ biết cho rằng nó là trúng độc, tên là Mộng Xuân Đoạn Độc. Bởi vì Mộng Xuân Đoạn Độc

có tình trạng như Mộc Vũ. Mà Mộng Xuân Đoạn có thời gian phát tác là hai canh giờ. Nếu vậy y sẽ nói Mộc Vũ trúng độc trong cung.

Kế hoạch này, nàng đã làm rất tốt, đoán chắc thời gian.

Nhưng bây giờ tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc xảy ra vấn đề gì?

Đột nhiên, Vân Y nghĩ tới một khả năng.

Có thể nàng ta đã hoài nghi một số người, nhưng người này lại không thể

xúc phạm, sau đó cấp bách tìm một người chịu tội thay, che giấu chuyện

này.

Như vậy, người không thể xúc phạm, trong hoàng cung chính là Kim Dịch.

Kim Dịch?

Cũng không đúng, Kim Dịch dù sao cũng là cậu của Mộc Vũ. Hắn không có lý do

gì làm như vậy, Kim Tử tất nhiên cũng sẽ không tin tưởng.

Như vậy, chẳng lẽ là Bắc Dương, đế vương trẻ tuổi vừa đăng cơ ở Bắc quốc.

Đột nhiên thấy được một âm mưu ở trước mặt nàng lộ ra một tia manh mối.

Mà hiện tại có người muốn lấy chuyện này làm cơ hội để lật đổ cái gì đó.

Như vậy, hôm nay, Kim Tử sẽ không dễ dàng thả nàng.

“Các ngươi có biết tội không?”

Đột nhiên có một thanh âm khan khan truyền đến. Vân Y biết đây là thanh âm

của Kim Tử, tuy nghe không lọt tai nhưng cũng làm Vân Y rung động một

chút.

Kim Tử rất thuơng Mộc Vũ, kỳ thật nàng định

không muốn dùng chuyện này để làm cơ hội. Nhưng nàng không có lựa chọn

khác, cuối cùng chỉ có thể như thế. Nàng rất mỏi mệt, trong thanh âm

mang theo vẻ mệt nhọc.

Khó trách hôm nay nàng khác như thế, áp lực mà âm trầm, làm cho người ta có cảm giác bất an.

Nghe thế, Hồng Mai cùng Lục Bình đều không lên tiếng, các nàng không dám trả lời, sợ trả lời không tốt, sẽ mang đến phiền toái cho tiểu thư.

“Tiểu nhân biết tội!”

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Vân Y vang lên trong đại sảnh.

Vân Y nói xong, Kim Tử nhướng mắt kinh ngạc nhìn thiếu niên đang quỳ. Tuy rằng cúi đầu, quỳ dưới chân nàng.

Nhưng bóng dáng thẳng thắn kia tản ra một cỗ bất khuất mãnh liệt. Mà bóng dáng nho nhỏ kia cũng mang vẻ không phục.

Không phục!

Thật giống nàng khi còn trẻ a!

Nhưng năm đó nàng cuối cùng lại bị vinh hoa phú quý cám dỗ, không cần tự do.

Mà hiện tại thiếu niên này lại có nét giống nàng, nhưng đây là vận mệnh, không thể chối cãi.

“Nga......, nếu biết tội. Như vậy, người đâu kéo ba người này xuống lăng trì!”

Kim Tử cụp mắt, không nhìn ba bọn họ, mà thản nhiên ra lệnh. Ngữ khí đạm mạc nói chuyện như đang bàn luận về thời tiết.

Kim Tử nói xong, Hồng Mai cùng Lục Bình đều cứng lại.

Tay phải của Vân Y lặng lẽ bỏ vào trong lòng, lặng yên đem một khối ngọc bội kéo ra bên ngoài vài phần.

Vài mama đứng trong đại sảnh lập tức vọt tới trước mặt ba người Vân Y, kéo ba bọn họ ra ngoài.

Vân Y bị một mama kéo đi, đôi mắt vẫn cụp xuống.

Kim Tử nhìn cảnh tượng này trong lòng đột nhiên chấn động, cảm thấy hình

ảnh này rất quen thuộc, làm lòng của nàng đau từng trận.

Kim Tử đưa tay xoa ngực, cảm xúc quay cuồng. Nàng không dám nghĩ, không dám nghĩ đến chuyện kia.

“Đinh!”

Đột nhiên một thanh âm thanh thúy vang lên.

Kim Tử vừa buông tay, trong giây lát bị thanh âm này kinh động, ngẩng đầu nhìn, lúc nhìn thấy, đôi mắt cũng mở to lên.

Đó là một khối ngọc bội màu tím, xanh ngọc trong suốt, tỏa ra nhiều màu, hiển nhiên là trân phẩm vô giá.

“Tử nhi, ngươi nhìn kìa.”

Một thiếu niên cầm một khối ngọc bội màu tím, đưa đến trước mặt cô gái.

Cô gái vừa thấy ngọc bội này, nhất thời ánh mắt sáng lên, đưa tay đón nhận, không muốn buông ra.

“Thật tốt a, Phong ca ca, làm sao huynh có khối ngọc bội này?”

Thanh âm thanh thúy như chuông của cô gái vang lên.

Thanh âm vào tai của thiếu niên, rất êm tai, thiếu niên cười híp mắt lại, trong ánh mắt tràn đầy sủng nịch.

“Đây là bí mật, ta muốn tặng nó cho thê tử tương lai của ta.”

Thiếu niên nói đùa, trong thanh âm khó nén ý cười.

Cô gái vừa nghe, khuôn mặt trắng noãn như bừng sáng.

Nhìn cô gái như vậy, thần sắc trong mắt của thiếu niên khởi động, cuối cùng nhẹ nhàng cúi đầu, chậm rãi tới gần.

Cô gái cảm giác được, nhất thời tim đập nhanh hơn, khẩn trương nhắm hai mắt lại.

Khi đó, hoa mẫu đơn chứng kiến hình ảnh mềm mại của hai người.

“Ngọc bội của ta, a......”

Đột nhiên tiếng hét thảm thiết khiến Kim Tử trở về.

Kim Tử đột nhiên hoàn hồn, nhìn thấy Vân Y đột nhiên giãy ra. Khi thoát

khỏi, Vân Y lập tức phóng tới, nhặt ngọc bội lại, bảo vệ trong ngực.

Mama kia thấy động tác của Vân Y, nhất thời sợ hãi, nhanh chóng chạy

tới, dùng sức tha Vân Y đi.

Kim Tử nhìn như vậy, ánh mắt tối sầm lại, sau đó trầm thấp mở miệng:“Buông bọn họ ra.”

Kim Tử nói xong, các mama lập tức lui xuống.

“Toàn bộ các ngươi lui xuống đi.”

Thanh âm của Kim Tử mang theo vài tia lãnh ý cùng vội vàng.

Mọi người nghe nói như thế, toàn bộ đều cúi đầu lui ra ngoài, không lại dám do dự.

Kim Tử lẳng lặng nhìn Vân Y, sau đó mở miệng nói:“Sao ngươi có được khối ngọc bội này?”

Nghe Kim Tử nói, Vân Y chấn động toàn thân, ngẩng đầu lên nhìn Kim Tử.

Toàn bộ động tác và biểu tình của Vân Y bị Kim Tử thấy hết, nhìn biểu hiện

của nàng, trong mắt Kim Tử có chút mềm mại. Nàng nhẹ nhàng mở miệng

hỏi:“Trên miếng ngọc bội này của ngươi có khắc một chữ Tử đúng không,

chữ Tử này chính là tên của ta. Như vậy, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết chuyện về miếng ngọc bội này không?”

Nghe nói như thế, trong

mắt Vân Y hiện lên một chút kinh ngạc. Nàng ngẩng đầu, chớp mắt, lặng lẽ đánh giá Kim Tử. Tựa như cân nhắc lời của nàng có nên tin hay không,

đôi mắt Vân Y chuyển thành ưu thương.

Kim Tử thấy tia ưu thương trong mắt nàng, ánh mắt Kim Tử ánh mắt mạnh mẽ run lên, trong thanh âm có tia run run.

“Ngươi nói mau a, về chuyện của miếng ngọc bội này.”

Vân Y nghe thanh âm của Kim Tử, nước mắt nàng rơi xuống, thanh âm nghẹn

ngào nói:“Khối ngọc bội này là khi nghĩa phụ lâm chung nhờ ta bảo quản.”

“Lâm chung!?”

Thanh âm bén nhọn của Kim Tử quanh quẩn trong phòng, mang theo tia mãnh liệt, trong mắt có sự bi ai.

Vân Y cụp mắt, ở góc độ Kim Tử nhìn không thấy, trong mắt hiện lên tia giảo hoạt.

Khi nâng mắt lên, lại mang bộ dáng thương cảm. Khóe miệng của Vân Y hơi rủ

xuống, bày biện ra sự bi thương, sau đó bắt đầu tinh tế kể lại.

“Ta cùng hai muội muội vốn là cô nhi, lúc ta sáu tuổi thì được nghĩa phụ

thu dưỡng ba chúng ta. Nghĩa phụ là người vô cùng tốt, vô cùng ôn nhu.

Nhưng thân thể của nghĩa phụ không tốt, cứ dựa vào thuốc mà sống. Nhưng

mùa đông năm trước, nghĩa phụ vẫn không qua khỏi. Lúc lâm chung, nghĩa

phụ đưa cho ta khối ngọc bội này. Hắn nhờ ba bọn ta đem miếng ngọc bội

này trả về cho chủ nhân, cũng nói cho nàng biết, hắn vẫn không thay

đổi.”

Nói xong, Vân Y cúi đầu ẩn nhẫn.

Kim Tử nghe xong, nhất thời mất đi khí lực, lập tức xụi lơ trên ghế. Trong đầu quanh quẩn bốn chữ vẫn không thay đổi.

Phong ca ca!

Kim Tử nháy mắt mặt trắng như tờ giấy, thật lâu sau, mới phất phất tay, nhẹ nhàng mở miệng:“Lui xuống đi.”

Vân Y nghe nói như thế, lẳng lặng ngẩng đầu, nhìn Kim Tử, sau đó yên lặng

đem ngọc bội đặt lên bàn, sau đó cùng Hồng Mai, Lục Bình yên lặng lui

ra.

Đến Toái Hoa các, nha đầu Lục Bình kinh ngạc mở

miệng nói:“Tiểu thư, rốt cục có chuyện gì xảy ra a? Ngọc bội màu tím kia có ý gì, vì sao nhìn thấy, lão bà kia không giết chúng ta. Hừ, lúc đầu

lão bà kia còn muốn lăng trì chúng ta, thật sự là lão bất tử.”

Vừa nghe Lục Bình nói, khóe miệng Vân Y khẽ cong.

Lão bà?

Lão bất tử?

Nếu Kim Tử nghe được, thế nào nàng ta cũng phải thét chói tai vài tiếng.

“Lục Bình, xem ra ngươi rất oán hận Kim Tử a.”

Vân Y nhợt nhạt mở miệng nói, trong thanh âm cất dấu ý cười.

Tiểu nha đầu vừa nghe đến lời này, lập tức kích động:“Đương nhiên, nữ nhân

kia muốn lăng trì ba chúng ta, tội ác tày trời, nàng không sợ trời phạt

sao.”

Trời phạt?

Còn có loại này sao?

Vân Y xuyên qua, đối với nguyên sinh như vậy cũng không hiểu biết lắm.

Ở hiện đại, nếu có chuyện trời phạt thì đủ làm cho người khác cười chê.

Nàng là nữ nhân hiện đại, tin trời phạt, còn không bằng tin vào đôi tay

của mình.

Mà, Kim Tử, trải qua việc hôm nay, nàng có đồng cảm với nàng ta.

Kim Tử cũng không tàn nhẫn đến mức đó, chỉ là nàng bị một ít này nọ che mắt thôi.

Kỳ thật sâu trong lòng nàng, vẫn có chút lương thiện.

Thế giới này có người xấu hay không?

Có lẽ không có, dù ai xấu xa đi nữa nhưng trong đáy lòng vẫn có một tia lương thiện.

Mà ngọc bội màu tím này là khi nàng thu thập tin tức ở Bắc quốc, ngoài ý

muốn mà có. Tuy rằng Thiên Binh các ở Bắc quốc không có thế lực, nhưng

Vân Y có tiền, rất nhiều tiền.

Nàng không chỉ có

Thiên Binh các cùng Linh Lung các vì nàng kiếm tiền, nàng còn sở hữu

quốc khố của Sở quốc. Bởi vậy ở Bắc quốc xa lạ này, nàng phát huy được

câu có tiền có thể sai khiến ma quỷ. Nên tin tức của Bắc quốc liên tục

đến tay nàng.

Tin tức gì cũng có, có phân bố đảng phái, có đại thần mật tân, có luôn cả nhược điểm của các đại thần tham lam.

Mà bí mật của Kim Tử khó khăn lắm nàng mới lấy được, không nghĩ tới lại được dùng nhanh như vậy.

Hôm nay nàng đưa Mộc Vũ vào bẫy, nàng vốn tưởng rằng sẽ không liên lụy đến mình, không nghĩ tới vẫn bị liên lụy.

Khối ngọc bội này, nàng tính tìm một thời cơ thích hợp mới cho Kim Tử thấy.

Nhưng nếu nàng đã thấy, như vậy cũng không sao, kết quả vẫn giống nhau.

Kết quả giống nhau là được Kim Tử tín nhiệm, sau đó nàng ở trong quan trường thăng chức từng bước.

Kim Tử là muội muội của Nhiếp chính vương ở Bắc quốc, bởi vậy một khi chiếm được sự tin tưởng của Kim Tử, như vậy nàng tin tưởng có thể giúp Bắc

Dương đoạt lại quyền lực không đến một năm, sau đó mở miệng muốn lấy cái kia cũng là chuyện dễ dàng.

Sau đó, Kim Tử nhất định sẽ điều tra nàng. Tra đi, cứ việc tra đi, nàng đã sớm an bài tất cả.

Tin tưởng không đến ba ngày, Kim Tử nhất định sẽ tìm nàng.

Hồng Mai cùng Lục Bình nhìn Vân Y lâm vào trầm tư cũng yên lặng lui xuống.

Vân Y phục hồi tinh thần lại, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn ánh trăng trên kia, ngực nổi lên từng đợt gợn sóng.

Vân Y nhảy ra từ cửa sổ, lặng lẽ né qua các trạm gác ngầm, chậm rãi ra Mộc phủ.

Ra khỏi Mộc phủ, Vân Y đi trên đường, không có mục đích, như là muốn gửi gắm sự tương tư.

Hôm sau, Vân Y vẫn trong phòng ngủ. Khiến cho nha đầu Lục Bình cười nói có

phải tối qua nàng ra ngoài làm tặc hay không. Lúc Vân Y nghe nói như

thế, nhất thời bị chột dạ.

Mà ban ngày Mộc phủ cũng

đặc biệt náo nhiệt, phải nói là phòng của Mộc Vũ càng náo nhiệt hơn.

Thái y trong cung toàn bộ được mời đến, nhưng vẫn không có cách chữa.

Đến trưa, nghe nói Nhiếp chính vương tự mình đến, còn mang đến rất nhiều

dược liệu trân quý cùng thuốc bổ. Mà kỳ quái là, phu nhân cũng cáo bệnh

không ra nghênh đón. Mà kỳ quái hơn là, Nhiếp chính vương cũng không

giận, ngược lại còn tỏ thái độ tốt an ủi Mộc Vũ, sau đó lúc chạng vạng

mới quay về. Nhưng thái y cũng phải ở lại.

Nghe đến tin tức này, Vân Y cười yếu ớt, xem ra Kim Tử cùng Nhiếp chính vương cũng không có quan hệ tốt.

Mà cái này cũng là nhược điểm của Nhiếp chính vương, xem ra cử chỉ vô tâm hôm qua của nàng, lại dẫn đến nhiều nguy cơ.

Đêm đó, Vân Y tâm tình rất tốt. Nàng mở cửa sổ ra, trên bàn bày ra giấy trắng, tay cầm bút, vẽ gì đó dưới trăng.

Không có đèn, chỉ là nhờ vào ánh sáng của ánh trăng, đứng bên cạnh bàn, lẳng

lặng vẽ cái gì đó. Mặt mày nhu hòa, thần sắc ôn nhu, chăm chú vô cùng.

Vân Y dùng bút tinh tế vẽ, rất là cẩn thận, toàn bộ thể xác và tinh thần

đều trút xuống bức họa này. Thời gian trôi qua, bức họa cũng hoàn thành.

Chỉ thấy trên giấy có hai người đứng cạnh nhau, đôi mắt nam tử như đang lưu chuyển, nữ tử ôn nhu cười yếu ớt.

Nam tử tuấn mỹ như thiên thần, nữ tử tĩnh lặng như tiên tử. Hai người rất xứng đôi, hoàn mỹ nói không nên lời.

Nét bút cuối cùng cũng hoàn thành, Vân Y nhẹ nhàng đặt bút xuống, hai mắt

khẽ chớp, mang theo cảm xúc phức tạp. Nàng lẳng lặng nhìn nam tử trong

bức họa, thật lâu cũng không động đậy.

Sở Hiên......

Nàng thì thào khẽ gọi......

Khi nàng khẽ gọi, sân bên kia có một bóng dáng nháy mắt toàn thân cứng ngắc.

Vân Y không hề phát hiện bức họa này giống như khi họ kết hôn......

Bàn tay mềm chậm rãi xoa xoa bức họa.

Thật xinh đẹp, hai đôi mắt, quả thực sâu như đáy hồ, một khi vào, sẽ không ra được.

Đôi mắt khẽ chớp tràn đầy màu sắc, trời đất cũng còn kém sắc xa.

Vân Y nghĩ như thế, thần sắc trong mắt càng sâu.

Đôi mắt nàng khẽ chuyển, càng ngày càng đen lại.

Sở Hiên, hắn nhất định phải còn sống, phải còn sống, sống thật tốt.

Cho dù có một ngày nàng mất, hắn cũng phải sống, sống thật tốt.

Trong đôi mắt lóe lên tia kiên định, trong lòng càng kiên định với quyết định của mình.

Lúc nửa đêm, đêm lạnh như nước, Vân Y sớm đã ngủ say.

Bức họa vẫn ở kia, dưới ánh trăng càng đẹp đẽ.

Đột nhiên ngoài cửa nổi lên một trận gió, trong phòng có một người.

Một thân hắc y, cổ tay áo có hoa văn tinh xảo, trên mặt lại mang mặt nạ màu bạc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...