Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đứng ở trong viện Vân Y đột nhiên nghe được tiếng kêu sợ hãi từ trong phòng truyền ra, trên mặt Vân Y trở nên trắng bệch.

Đây là thanh âm Hồng Mai!

Hồng Mai luôn luôn trầm ổn, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì có thể làm cho

nàng luống cuống như thế? Vân Y cảm thấy trong lòng lo lắng, nàng lập

tức muốn lao vào phòng.

Nhưng mới vừa nhấc chân,

đột nhiên bị một người ngăn cản. Vân Y nhìn lại, có thể nhìn thấy đôi

giày màu tím. Khi nhìn lên thì thấy khuôn mặt kia của Kim Tử.

Giờ phút này, khuôn mặt kia mang theo tia cảnh cáo cùng lãnh ý. Ánh mắt sắc bén của Kim Tử nhìn Vân Y, ý tứ kia không cần nói cũng biết.

Vân Y không thể vào, nếu không, Kim Tử tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Vân Y chậm rãi di chuyển ánh mắt, nhìn xuống đất, như đang cân nhắc.

Kim Tử nhìn thấy biểu hiện của Vân Y thì rất vừa lòng, nàng thích kẻ thức

thời, như vậy nàng mới có thể nắm trong tay. Mà chuyện này, cũng là khảo nghiệm của nàng với Vân Y. Nếu Vân Y thông qua khảo nghiệm này, như vậy sau này nàng sẽ dụng tâm bồi dưỡng Vân Y.

Mà lúc này, Vân Y cũng dần dần biết ý đồ của Kim Tử.

Giờ phút này, Vân Y mới phát hiện mình đã sai khi đánh giá Kim Tử vô tình.

Nàng nghĩ Kim Tử ít nhất sẽ nể mặt Phong ca ca của bà ta mà sẽ không

động đến ba bọn họ, nhưng hiện tại nàng đã biết mình rất ngốc, ngốc đến

độ tin tưởng mỗi người đều có cái thiện trong tâm.

Kim Tử có lẽ sẽ có thiện tâm, chỉ cần không chạm đến lợi ích của nàng. Nếu

lợi ích của nàng bị chạm vào, thì cái gì nàng cũng sẽ hi sinh.

Nhưng Vân Y không giống vậy!

Vân Y khẽ cong khóe miệng, lúc Kim Tử nghĩ Vân Y sẽ lui về, Vân Y lại đột

nhiên vọt đi. Trên mặt Kim Tử thần sắc chưa kịp tan đi. Kim Tử bất khả

tư nghị xoay người nhìn Vân Y chạy vọt vào phòng.

Lúc này, trên mặt Kim Tử xuất hiện vẻ dữ tợn. Đây là khiêu chiến với nàng,

từ khi Kim Tử cầm quyền tới giờ, chưa từng có người dám không nhìn nàng, khiêu chiến uy nghiêm của nàng. Vân Y này, không thể giữ!

Mộc Bách Nhiên lo lắng nhìn Vân Y, ánh mắt ôn nhuận phát ra tia sáng.

Vân Y lúc này chỉ muốn nhanh chóng đi xem Hồng Mai cùng Lục Bình thế nào, không lo lắng chuyện khác nữa.

Tuy rằng, nàng biết bây giờ không phải là lúc trở mặt với Kim Tử. Nhưng là, Hồng Mai và Lục Bình như muội muội ruột của nàng, nàng cũng không muốn

các muội ấy gặp chuyện không may. Chuyện lấy thuốc, sau này sẽ nghĩ cách khác.

Vân Y nhanh chóng chạy vào phòng, khi thấy rõ, đồng tử của nàng co rút lại. Máu muốn dâng lên não, nước mắt khẽ dâng lên.

Chỉ thấy giờ phút này trong phòng hỗn loạn, quần áo khắp nơi. Có nam nhân, có nữ nhân. Trên giường lại có hình ảnh không nên có.

Hồng Mai và Lục Bình lúc này xiêm y đều không chỉnh tề, mà Lục Bình lại bị

đặt dưới thân của nam tử. Lục Bình bất lực giãy dụa, mà Hồng Mai ở một

bên nhìn thấy vậy, ra sức muốn đánh. Nhưng, Hồng Mai ngay cả đứng lên

cũng khó, nhìn qua sắc mặt Hồng Mai có sắc ửng hồng không bình thường,

xem ra đã bị hạ dược.

Mà Hồng Mai vừa rồi kêu ra

tiếng này, chắc là nhìn thấy muội muội bị người khác khi dễ trước mặt

mình, nhưng lại không có cách nào khác.

Vân Y nhìn

hình ảnh như vậy, đầu tiên là cứng ngắc một lúc. Khi phục hồi tinh thần

lại, Vân Y lập tức đi lên bắt lấy nam tử đang nằm trên người Lục Bình.

Nam tử kia bị Vân Y kéo lên, còn chưa phản ứng kịp, cũng đã bị Vân Y đá vào góc tường. Nhất thời, trên tường để lại một đóa huyết hoa xinh đẹp.

Vân Y bây giờ cũng không rảnh nhìn nam tử kia là ai, cũng không thèm liếc

mắt nhìn nam tử kia bị nàng đá ra hình dạng gì. Lúc này Vân Y đều đặt

tinh thần vào Hồng Mai cùng Lục Bình.

Hồng Mai cứ

nhìn chằm chằm nam tử và muội muội trước mặt, trong ánh mắt tràn đầy sự

phẫn nộ. Nàng hận, hận mình không có năng lực bảo hộ muội muội, chỉ có

thể tùy ý để nam tử này khi dễ muội muội. Rất lâu rồi nàng không có cảm

giác bất lực như vậy, chỉ có thể bất lực nhìn nam tử kia cởi quần áo của muội muội. Mà muội muội chỉ có thể bất lực giãy dụa, hai nàng đều bị

trúng độc, giờ phút này toàn thân như nhũn ra, không có khí lực. Tuy

rằng toàn thân vô lực, nhưng giác quan lại vô cùng rõ ràng. Nàng thấy

muội muội bị khi dễ, nghe thấy muội muội bất lực xin giúp đỡ, cảm giác

được muội muội bất lực cùng hận ý.

Nhưng nàng

cũng không có cách. Nàng bất lực, nàng hận, nhìn thấy nam tử kia cởi

kiện quần áo cuối cùng trên người muội muội, rốt cục chịu không nổi cũng kêu ra tiếng.

Mà bởi vì thanh âm này, nam tử kia tạm dừng lại một chút. Hắn khẽ quay đầu, nhìn Hồng Mai liếc mắt một cái.

Ánh mắt kia làm cho Hồng Mai giật mình, chỉ trong nháy mắt, nam tử kia

lại quay đi.

Trong suốt, ánh mắt rất trong suốt!

Nhưng cũng chỉ là suy nghĩ nhất thời. Hồng Mai lại nhanh chóng lâm vào bất

lực nhìn nam tử kia cởi quần áo của muội muội. Lần này, động tác của hắn rất chậm.

Ngay cả như vậy, trong mắt Hồng Mai vẫn có hận ý, đến khi nam tử kia bị đá vào tường. Nhìn máu trên tường, trong

mắt Hồng Mai hiện lên một đạo huyết quang, trong lòng cảm thấy rất vui

vẻ.

Sau đó, Hồng Mai thấy Vân Y, tiểu thư của nàng đứng bên giường nhìn các nàng.

Vân Y nhìn tình cảnh như vậy, tay nàng run run. Nàng sợ hãi, thật sự sợ

hãi. Nếu nàng đến trễ, không biết có hậu quả gì, hậu quả này, nàng không dám tưởng tượng. Nếu Hồng Mai và Lục Bình xảy ra chuyện gì, cả đời nàng cũng không tha thứ cho mình, cả đời nàng đều sống trong hối hận.

Vân Y cầm chăn trên giường, nhẹ nhàng đắp cho hai người, miệng ôn nhu an ủi.

“Không có việc gì, không có việc gì, tất cả đều đã qua.”

Vân Y lúc này không biết nên ai ủi ra sao thì mới thích hợp, chỉ có thể

không ngừng lặp lại. Mà Hồng Mai và Lục Bình nghe Vân Y nói, cũng bắt

đầu bình tĩnh lại, chỉ là trong mắt chưa tan vẻ sợ hãi và hận ý.

Nhìn Hồng Mai cùng Lục Bình như vậy, Vân Y thiếu chút nữa thương tâm rơi lệ. Nếu ở hiện đại, ở tuổi của Hồng Mai cùng Lục Bình vẫn còn con nít, được người nhà yêu thương. Nhưng bây giờ nàng lại không nghĩ nhiều như vậy.

Nàng nghĩ nàng đã có đủ năng lực đi bảo hộ Hồng Mai cùng Lục Bình, có thể

cho các nàng sung sướng. Nhưng hiện tại nàng không thể không hoài nghi

chính mình. Bây giờ, nàng đã đem hai cô gái lương thiện này kéo vào lốc

xoáy.

Bắc quốc khác với Sở quốc, ở Sở quốc nàng tốt

xấu có Tường thúc và người nhà che chở. Nhưng ở Bắc quốc, nàng chỉ có

thể dựa vào chính mình.

Nàng nghĩ nàng có thể ứng phó tốt, nàng nghĩ chỉ cần nàng kiên trì, nhất định sẽ thành công, vấn đề là ở thời gian.

Nhưng lúc này nàng có chút hoài nghi. Đôi khi, có nghị lực có mục tiêu tựa hồ vẫn không đủ. Bởi vì thực lực trước mắt, nàng quá nhỏ bé.

Nàng không để ý sống chết của mình, không an ủi mình, chỉ có thể cố gắng làm tốt chuyện ở Bắc quốc. Nhưng nàng không bảo hộ tốt Hồng Mai cùng Lục

Bình. Các nàng vô tội, có khả năng sẽ bị liên lụy, các nàng đã chịu khổ

rất nhiều. Mà chuyện hôm nay là ví dụ điển hình.

Giờ phút này, mục tiêu của Vân Y có chút dao động, nàng làm sai sao?

Lúc Vân Y đang giãy dụa, cửa phòng bị đá văng ra. Sau đó, Kim Tử mang theo một đám người xông vào.

Nghe động tĩnh, Vân Y không xoay người lại. Trong lòng nàng vẫn giãy dụa,

tay nhẹ nhàng vỗ về Hồng Mai vàLục Bình, cho hai nàng cảm thấy an tâm.

Nhưng ngay cả như vậy, Hồng Mai cùng Lục Bình nghe âm thanh đá cửa, hai người vẫn run run.

Thấy phản ứng của hai người, trong mắt Vân Y lệ khí càng sâu.

Thà làm ngọc vỡ, không vì ngói lành!

Cảm giác được bọn họ đã đến, Vân Y cũng tính toán xong. Cho dù chết, cũng

tuyệt đối không thể để Hồng Mai cùng Lục Bình bị lăng nhục. Nhìn hai

người xinh đẹp như hoa, Vân Y cảm thấy trong lòng áy náy.

Mặc kệ đây là Vân Mộng Vũ, hay là Vân Y xuyên qua, bên người đều không thể

thiếu Hồng Mai cùng Lục Bình làm bạn. Người bạn này đã từng làm Vân Mộng Vũ ấm áp, là ánh sáng trong cuộc sống của Vân Y.

Nếu, còn có cơ hội, nàng nhất định sẽ dùng hết sức bảo hộ hai người.

Chỉ là, nàng còn có thể có cơ hội này sao?

“Vân Y, ngươi thật to gan, không nghe lời ta, tự ý xông tới. Hơn nữa lại đả thương tam thiếu gia.”

Thanh âm Kim Tử mang theo vẻ sắc bén hẳn lên.

Tam thiếu gia? Mộc Văn?

Vân Y nhìn về phía góc tường, giờ phút này đang được thị vệ đỡ dậy, trong mắt có tia ngoan tuyệt.

Mộc Văn, ngươi đáng chết, động đến người của ta!

Tựa hồ là cảm nhận được ánh mắt lạnh băng của Vân Y, Mộc Văn mạnh mẽ ngẩng

đầu lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Vân Y. Ánh mắt kia mang theo sự

trong sáng, như hiểu rõ thế sự. Loại ánh mắt này, có cảm giác như thánh

hiền.

Vân Y cả kinh, có chút không thể tin được, Mộc

Văn sẽ có loại ánh mắt này. Vân Y không thể tin được, nhìn lại, cũng chỉ thấy Mộc Văn mang vẻ mặt oán độc nhìn mình.

Vân Y nghĩ có lẽ mình đã nhìn nhầm.

Vân Y hung hăng nhìn Mộc Văn, Kim Tử không đợi Vân Y trả lời, phẫn nộ vô cùng, lập tức hạ lệnh.

“Người đâu, đem hai tiện nhân trên giường bán vào kĩ viện cho ta. Về phần Vân

Y, kéo xuống đánh một trăm đại bản, sau đó nhốt vào đại lao.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...