Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái tử Sở Thụy Phong cũng không biết nên làm thế nào. Sự tình tựa hồ phát triển thuận lợi

hơn mong muốn, lại cảm thấy có âm mưu nào đó. Nhưng lại cảm thấy vì

không có Hứa vương, cho nên mới bị hắn dễ dàng mê hoặc, tiện đà làm ra

chuyện tạo phản như vậy. Mà làm hắn khó hiểu nhất là thái độc của Sở Dạ, A Dạ chỉ cười thần bí, sau đó nói thuận theo tự nhiên. Chuyện này, xem

ra cũng chỉ có thể xem chuyện tiếp theo xayra. Hy vọng không có sự tình

gì khác, nếu không Sở quốc sẽ có đại họa. Nhớ tới lần trước Diễm vương

tạo phản, quốc khố trân bảo bị lấy đi. Nếu lần này lại có gì ngoài ý

muốn, Sở quốc phỏng chừng không còn gì để tranh đấu với Thất quốc.

Lập tức, thái tử hạ lệnh phái nhân mã đi trấn an và đàm phán, hy vọng binh

lính của Hứa vương không náo loạn nữa. Mà theo như dự kiến, binh mã Hứa

vương đối với quan viên do Thái tử phái tới còn chửi rủa, sau đó lại

đuổi đi. Hơn nữa tuyên bố, muốn giải quyết hòa bình, vậy thái tử Sở Thụy Phong phải tự mình đến.

Nói xong, trong phủ

Thái tử lập tức im lặng một ngày. Một ngày này, trong Yến kinh lại yên

tĩnh vô cùng. Người của Hứa vương tựa hồ cũng yên tĩnh rất nhiều, không

có chuyện gì xảy ra. Nhưng mọi người có thể cảm giác được hơi thở bất

thường trong thành bắt đầu khởi động. Hơn nữa, hai ngày này trong thành

binh mã đi lại cũng rất thường xuyên, có rất nhiều sinh gương mặt nếu

nhìn kỹ liền phát hiện ra đó là binh mã từ ngoài thành vào. Tóm lại

những binh mã đó là do ai quản lý thì lại không biết.

Mà lúc này trong Hiên vương phủ, lại có một màn hoà thuận vui vẻ.

Sau khi Hàn băng ở một chỗ với A Mi, trước mặt người khác cũng không che

mặt. Tuy rằng vẫn là một thân hắc y, lạnh như băng. Nhưng cẩn thận quan

sát vẫn có thể nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Hàn băng. Ánh mắt nhìn A

Mi lại hàm chứa ôn nhu.

Vân Mộng Vũ nhìn bộ dáng của tỷ tỷ cùng Hàn Băng, trong lòng cũng phi thường cao hứng. Nàng thấy Hàn Băng là người đáng giá để chung thân, tỷ tỷ cùng hắn tất nhiên sẽ hạnh

phúc cả đời. Đồng thời, trong lòng cũng dâng lên vài phần không xác

định, nàng và Sở Hiên có thể cùng một chỗ được bao lâu?

Nhìn muội muội sầu lo, A Mi lo lắng hỏi:“Vũ nhi, làm sao vậy? Có phải có chuyện gì không hài lòng hay không?”

Nghe tỷ tỷ hỏi, nàng vội vàng giấu đi vẻ u sầu, cười nói:“Không có gì, chỉ

là gần đây trong Yến kinh có chút loạn, không biết khi nào mới có thể

được thái bình.”

Nghe muội muội nói, trong mắt A Mi

cũng có nghi ngờ. Tuy rằng nàng không hiểu rõ về chính trị, nhưng cũng

có thể cảm thụ được sóng ngầm các nơi bắt đầu khởi động,tình thế hết sức căng thẳng. Nàng tuy rằng được phong làm quận chúa, nhưng cũng không có cảm giác gì, nàng vẫn làm nữ tử trong giang hồ. Nhưng vì có quan hệ với muội muội, nàng mới có thể để ý đến thế cục trước mặt. Mà tình thế đang hỗn loạn như vậy, nàng cũng không gấp gáp làm gì, nàng có thể làm chính là khi Vũ nhi cần thì sẽ giúp. Nhưng, nàng biết Vũ nhi không cần, Vũ

nhi của nàng luôn vĩ đại như vậy.

A Mi nhìn muội

muội, ôn nhu nói:“Chuyện của Yến kinh sẽ nhanh chóng có kết quả. Vũ nhi, thời gian này cũng nên hạn chế ra ngoài. Ở trong Hiên vương phủ vẫn an

toàn hơn, bọn họ cũng không dám đến Hiên vương phủ gây chuyện. Đúng rồi, sao lại không thấy Hiên vương đâu?”

Nói đến Sở

Hiên, trong mắt Vân Mộng Vũ hiện lên một chút nghi ngờ. Kỳ thật nàng

cũng thấy lạ, Sở Hiên gần đây không biết bận việc gì, đi sớm về trễ. Hơn nữa mỗi lần trở về, hắn đều mang bộ dáng mệt mỏi. Mỗi khi nhìn thấy bộ

dáng mệt mỏi của hắn, nàng cũng chỉ có thể đem nghi ngờ âm thầm giấu

trong lòng, yên lặng chuẩn bị nước rửa mặt cho hắn. Sau đó, thấy hắn rửa mặt xong ngã đầu liền ngủ. Mà đến buổi tối, hắn cũng không dạy nàng võ

công. Lúc ấy hắn chỉ nói, nên dạy đều đã dạy. Hắn nói vậy, nàng cũng

tin. Nhưng lúc nàng nhìn hắn, phát hiện sắc mặt hắn tựa hồ không tốt

lắm. Ngẫu nhiên, lại để lộ ra sắc mặt tái nhợt.

Trong lòng tựa hồ ẩn ẩn đoán được cái gì, dự cảm không tốt rất là mãnh liệt.

Ngày ấy lời nói của Minh Du Nhiên còn văng vẳng bên tai, giờ phút này

nhớ tới vẫn làm nàng kinh hồn bạt vía.

Nhưng khi tỷ

tỷ hỏi đến Sở Hiên, vẻ nghi hoặc trong mắt nàng cũng biến mất, cười

nói:“Hắn gần đây có vẻ bận, dù sao hắn cũng là họ Sở, cũng nên làm một

chút việc.”

Vân Mộng Vũ dứt lời, Hàn Băng cũng bình

tĩnh nhìn nàng một cái. Lời này tuy rằng không có gì lạ. A Mi nghe xong

cũng không có phản ứng gì, hai tỷ muội lại nói về chuyện khác. Nhưng lúc này, trong lòng Hàn Băng cũng lo lắng. Sở Hiên làm sao có thể làm

chuyện này được, Sở quốc không có quan hệ gì với hắn.

Theo tình hình của năm đó, có khả năng hắn sẽ khoanh tay đứng nhìn mới đúng

a. Mà Vũ nhi lại nói gần đây hắn có việc, việc gì chứ? Vũ nhi là muội

muội của A Mi, trong lòng A Mi nàng rất quan trọng. Bởi vậy, nếu xảy ra

chuyện không tốt, A Mi nhất định không chịu được. Xem ra, sắp tới hắn

cần để ý chuyện ở đây.

Mặc dù Vân Mộng Vũ cùng A Mi

nói chuyện phiếm, nhưng vẫn thấy được ánh mắt nghi ngờ của Hàn Băng.

Nhất thời trong lòng nàng có chút lo lắng, Hàn Băng chắc là biết thân

phận của Sở Hiên, như vậy lời nàng nói thì tất nhiên hắn cũng không tin. Nhưng bây giờ nàng cũng là không muốn cho người khác biết thân phận

khác thường của Sở Hiên.

Nàng và tỷ tỷ nói chuyện một lúc, sau đó ăn cơm tối cùng nhau, tỷ tỷ và Hàn Băng vội rời khỏi.

Sau khi tỷ tỷ rời khỏi, nàng cũng bắt đầu tự hỏi về chuyện của Sở Hiên.

Nhưng cũng là không có đầu mối. Nàng không có cách nào biết trên người

hắn rốt cuộc có trúng độc hay không. Trong lòng nghĩ nếu nàng biết y

thuật thì tốt rồi, như vậy là có thể biết hắn như thế nào.

Đột nhiên, trong đầu linh quang chợt lóe. Ngày đó Minh Du Nhiên từng nói

qua Sở Hiên trúng độc Băng Tuyết Chi Sâm, như vậy chỉ cần biết phương

thuốc thì có thể điều chế thuốc giải. Nghĩ đến đây, nàng lập tức vào thư phòng của Hiên vương phủ tìm kiếm sách.

Sau khi tìm rất nhiều quyển, rốt cục nàng cũng thấy được Băng Tuyết Chi Sâm. Nhưng

lúc nhìn kỹ nội dung, nàng cảm thấy trái tim đông cứng lại, một mảnh

lạnh lẽo. Bệnh trạng quả thật rất giống, nhưng giải dược thật sự rất khó tìm. Trong sách nói, người trúng Băng Tuyết Chi Sâm, nếu không thuốc

làm giảm đau, sẽ bị cái lạnh bao quanh, hơn nữa là lạnh thì trong lòng

ra đến thân thể. Trong sách miêu tả rất nhiều, làm cho nàng cảm thấy đau lòng. Nhớ tới ngón tay luôn lạnh lẽo của hắn, cùng với tình hình của

hắn, giống với trong sách miêu tả. Nhưng ngay cả như vậy, cũng không thể hoàn toàn khẳng định. Mà thư thượng lại nói loại độc này bắt mạch không thấy được, nhưng trên thượng thư lại nhắc đến một phương pháp phán

đoán. Phương pháp này, nàng có thể thử một lần, lúc nhìn thấy cách này,

nàng vội đỏ mặt. Lại nhìn thấy miêu tả ở trong sách, trong mắt hiện lên

tia kiên định. Nếu là sự thật, nàng sẽ vì hắn lấy thuốc giải.

Mà cùng lúc này, ở trong thành lại có vô số nhân mã đang đi lại.

Thái tử phái người phong tỏa các cửa thành, lại phái rất nhiều tinh binh đến Hứa vương phủ. Rất nhiều binh lính bao vây Hứa vương phủ, chuẩn bị tróc nã toàn bộ.

Đa số binh lính của Hứa vương đều ở

trong Hứa vương phủ, chỉ có một ít trấn thủ ngoài thành. Nhưng, nếu giết toàn bộ binh lính trong Hứa vương phủ, binh lính ở ngoài thành cũng

không dám phản kháng.

Hứa vương phủ hiện ra cục diện giằng co, mà trong phủ Thái tử thì Thái tử đang chơi cờ với Dạ vương.

Mặc dù Thái tử chơi cờ, nhưng tinh thần cũng có chút không yên. Nghĩ đến

tình huống ở Hứa vương phủ, bởi vậy trên bàn cờ biểu hiện ra dấu hiệu

thua cuộc. Chỉ chốc lát sau Sở Dạ thắng.

Vừa thấy

thua, Thái tử bất đắc dĩ nói:“Quên đi, không được rồi. A Dạ, tài đánh cờ của ngươi thật sự là tiến bộ thần tốc a, bây giờ ta cũng không phải là

đối thủ của ngươi.”

Thấy Thái tử như thế, Sở Dạ chỉ

cười khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ nói:“Làm sao ta lại tiến bộ thần tốc, do

tâm tư của ngươi hoàn toàn không ở đây mà thôi, cho nên ta mới thắng.

Nếu không, dựa vào tài chơi cờ của người, sao ta có thể thắng nhẹ nhàng

như vậy.”

Sở Dạ dứt lời, thái tử cũng bất đắc dĩ

nói:“Ngươi bây giờ là người tự do tự tại, tất nhiên không biết nỗi khổ

của ca ca. Bây giờ tình thế khẩn trương, bên Hứa vương phủ có lẽ đã khai chiến. Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, cũng không có ai trở về báo

tin, ta thật sự cảm thấy bất an a. A Dạ, ngươi nói xem có chuyện gì xấu

hay không.”

Biết ca ca đang lo lắng, Sở Dạ liền

nói:“Hứa vương người này tâm cơ thâm trầm, giấu giếm thế lực kinh người. Giờ phút này, chúng ta chỉ có thể thuận theo tự nhiên, gặp chiêu ra

chiêu. Nếu thật sự không được, chỉ có thể dựa theo thời thế.”

Nghe Sở Dạ nói, Sở Thụy Phong lập tức nghĩ đến Vân Mộng Vũ. Nhớ tới thân

phận các chủ Thiên Binh các của nàng, chỉ cần có nàng giúp, như vậy đối

phó Hứa vương dễ như trở bàn tay. Chỉ là, nếu muốn mược thế lực của

nàng, hắn nên mở miệng như thế nào đây? Hắn cũng không cho rằng Vân Mộng Vũ đột nhiên có tâm địa bồ tát cho hắn mượn thế lực vô điều kiện. Trong lòng nhất thời lâm vào trầm tư, nghĩ nếu có tình huống xảy ra, hắn nên

làm cái gì bây giờ.

Mà trong lòng Sở Dạ cũng nghĩ

đến Vân Mộng Vũ, tạm thời hắn không biết thân phận này của Vân Mộng Vũ.

Mà Sở Thụy Phong vì chuyện của Hứa vương cũng không nói cho hắn. Sở Dạ

cũng nghĩ đến Sở Hiên. Hắn bởi vì may mắn, hắn cũng đã biết một ít

chuyện. Bởi vậy hắn đã biết một chút về thân phận và thế lực của Sở

Hiên. Tuy rằng chỉ một góc thế lực của Sở Hiên, nhưng cũng làm cho hắn

rất kinh ngạc. Không nghĩ tới, tiểu thúc thúc này lại thâm tàng bất lộ. Hơn nữa, hắn căn bản không có quan hệ với Sở gia. Nếu muốn nhờ hắn hỗ

trợ, còn phải hao tổn chút tâm tư a.

Lúc hai người đang trầm tư, bên ngoài truyền đến một trận thanh âm.

“Không tốt, Thái tử điện hạ. Không tốt rồi……”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Tài Khí Phi
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...